Mai Hạ mỉm cười nhận giải, đầu ngón chân lại rất đau.
Hai ngày nay cô không phải không muốn luyện mà là trước đó vì tập nhiều quá nên gót chân đã rất đau.
Vì không muốn lo lắng nên cô đã mua thuốc từ hệ thống, tiếc là mỗi lần chỉ có tác dụng hai giờ.
Lúc này vừa khéo hết thời gian.
"Hệ thống, đổi tiếp một viên giảm đau"
"Loại giảm 20%, 50%, 70% hay 100% nào?"
"100% ấy"
"Tít tít...!
giao dịch thành công, trừ 100 điểm.
Điểm hiện tại: 4900.
Dùng luôn chứ chủ nhân?"
"Dùng luôn"
Cơn đau ở chân tan thành mây khói.
Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Có hệ thống đúng là tiện.
"Hệ thống, đây sẽ là lần cuối cùng tôi thi múa ballet"
"Hửm? Vì sao? Mỗi lần chiến thắng chủ nhân đều được cộng điểm, thậm chí còn có thành tích nữa!"
Hệ thống không hiểu nói.
"Vì cảm thấy nhàm chán thôi.
Hơn nữa sắp tới tôi cần tập trung học tập, tương lai tôi không phải là một nghệ sĩ múa mà là chủ nhân của một công ty"
"Được rồi"
Hệ thống thấy cũng có lý nên không hỏi nhiều.
Thật ra Mai Hạ cảm thấy vòng tuần hoàn thi đấu - nhận giải - kiếm điểm có chút nhàm chán.
Cô cần chuyển sang mục tiêu mới mẻ hơn.
Việc cô ngồi vững vị trí đầu trong các cuộc thi cũng khiến không ít người khó chịu.
Mà cô cũng chẳng có đam mê chân chính như họ, thôi thì rút cũng tốt.
Cô đi xuống bục và thấy Vũ Tuấn đứng trước mặt cô, cậu nở nụ cười thật tươi, sau đó chìa bó hoa ra trước mặt cô.
Nói là bó hoa cũng không đúng lắm.
Phải là "bó quả"
mới đúng.
Bởi vì nó được làm bằng dâu tây và cherry, thật đúng là nể Vũ Tuấn thế mà cũng nghĩ ra được.
"Chúc mừng cậu nhé!"
Cậu tươi cười nói, nhét bó hoa rực rỡ vào tay cô.
Gô bất đắc dĩ làm theo.
Cậu tháo dép đi trong nhà của cô ra, sau đó đặt chân cô lên đùi mình.
"Chậc, cậu quyết định không dự thi nữa là đúng"
Cậu đau lòng nói.
Vậy mà bản thân không phát hiện ra.
"Đau như thế này mà cậu vẫn tung tăng quá