Mẹ Cảnh Sát: Con Muốn Người Cha Này

7: Thủ Đoạn Của Xã Hội Đen


trước sau


Vô cùng may mắn chính là, Nhan Tiểu Ngư chỉ là sợ bóng sợ gió.

Bởi vì cô xem nhẹ tốc độ nhanh như thần của người đàn ông này, mới biết hóa ra là bom gì gì đó, nổ mạnh gì gì đó, đối với người đó mà nói hoàn toàn không có bất kỳ lực cản nào.

Cô nhìn đến bộ dạng tự nhiên của anh đi vào toilet, đứng ở trước mặt một đám người chuẩn bị chạy trốn.

“Thấu…Thấu thiếu gia…”Lý Bưu thấy người này như thần giáng xuống trần, lấy phương thức kỳ lạ xuất hiện trước mặt mình, vẻ mặt không khỏi trắng nhợt, chân mềm nhũn quỳ xuống, “Thấu thiếu gia, chúng tôi chỉ là muốn kiếm tiền làm giàu, cũng không có trộm thiết kế của thiếu gia, chúng tôi…”Bùm bùm bùm bùm!Không đợi anh ta nói hết câu, vô số tiếng nổ thật nhỏ đã vang lên.

Không phải tiếng súng.

Là bom.


Bom rất nhỏ, âm thanh vang lên giống như tiếng đá rơi xuống hồ.

Lại có thể làm lời cầu xin tha thứ của Lý Bưu máu bùng nổ tung tóe, bỗng nhiên hình thành người máu, ngừng nói, nằm trên mặt đất giật giật…Thấu thiếu gia lạnh lùng nhìn, đợi đến sau khi mạch máu vỡ mất nhiều máu mà chết, mới giương mắt, nói với vài người đối diện: “Muốn tôi động tay?”Vẻ mặt Nhan Tiểu Ngư kinh sợ, không biết từ lúc nào người đàn ông này lấy bom nhỏ từ trên người mình mang đi cài trên người Lý Bưu.

Sắc mặt mấy tên thuộc hạ của Lý Bưu lại càng tái mét, đặc biệt là khi bốn chữ mà Thấu thiếu gia hỏi ra miệng, bọn họ gần như mất toàn bộ hi vọng, con mắt hiện ra tuyệt vọng vội quỳ xuống…“Thấu thiếu gia…Cầu xin anh…”“Thấu thiếu gia, chúng tôi không biết anh vẫn chưa thiết kế xong không được phép đưa đến buôn bán ở chợ đêm, người không biết không có tội, Thấu thiếu gia, thả chúng tôi đi…”“Thấu thiếu gia…Cầu xin anh, chúng tôi…”“A! Đau quá, cơ thể của tôi, cơ thể của tôi đau quá!”Người cầu xin tha thứ, đột nhiên bắt đầu lăn lộn, la hét.

Không qua năm giây, anh ta bắt lấy hai tay đồng nghiệp gào thét, “Giết tôi, giết tôi đi, rất đau…Giết tôi…”Cuối cùng, không đợi được đồng nghiệp ra tay, anh ta lại nâng súng lên, đặt

ở trên trán, kết thúc bản thân.

Lúc này những người còn lại cũng hiểu, tình nguyện tự sát, cũng không bị Thấu thiếu gia giết cảnh cáo.

Vị Thiêu Đương Gia Nam Cung này, tinh thông súng ống đạn dược, tinh thông vũ khí, tinh thông võ học, lại còn tinh thông mấy y thuật có thể không ai địch được, giết một trăm người, anh liền có một 100 cách giết, mà mỗi một loại, đều đau khổ không giống nhau.


Đau khổ, nói thì đơn giản, nhưng vừa rồi chết rõ ràng là người từng trải đao quang kếm ảnh*, chống đỡ đều không quá năm giây, huống chi bọn họ…*Đao quang kiếm ảnh = Ánh đao bóng kiếmTrong không khí hương vị nitrat kali ngày càng nặng, lửa càng lúc càng lướn, tiếng nổ mạnh hiện lên tình thế không thể khống chế.

Bốn phía, vô cùng hỗn loạn.

Người đàn ông được xưng là Thâu thiếu gia, tao nhã ngồi xuống trên sofa, vẫn là vẻ mặt tư thái rảnh rỗi giống khi vừa mới rồi gặp, trong ánh mắt vô cùng lạnh, lạnh đến mức Nhan Tiểu Ngư không dám nhìn trộm cảnh đẫm máu kia.

Cho dù lá gan cô không nhỏ, nhưng lần đầu tiên xuất trận súng thật đạn thật, cũng chưa có thấy qua người chết như này, trong không khí mùi máu tươi và mùi cháy đủ để khiến cô buồn nôn, nó càng làm cho cô sợ hãi người đàn ông ngồi trên ghế sofa này hơn.

Tuy nói những người đó làm nhiều việc ác, hình phạt nặng nhất là chết, nhưng bỗng nhiền nhiều sinh mệnh chết trước mặt cô như vậy, làm chân Tiểu Ngư bắt đầu lạnh, nửa ngày mới hồi phục.

Đây là, thủ đoạn của xã hội đen sao?Tác phong hành động tàn nhẫn làm cho người ta run sợ.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện