Biên tập : R Bê Đê
" ... không phải đàn ông đều thích làm enh hùng cứu thế à? "
Sau đó, dưới tầm mắt rối rắm của Phương Hoà, Lê Chấn ôm cậu đến dưới gốc đào, Phương Hoà phối hợp đặt hai móng vuốt bé xíu lên lòng bàn tay của hắn, nhìn bộ dáng đứng đắn của Lê Chấn không giống như có ý kiến gì về nụ hôn khi nãy, Phương Hoà đột nhiên thấy chua xót, Lê Chấn chỉ vì đút thuốc thôi, hôn môi gì đó, chắc chắn là do cậu nghĩ nhiều rồi.
Đáy lòng thở dài một hơi, Phương Hoà tập trung thúc giục pháp quyết, lực lượng trong một người một mèo nhanh chóng lưu chuyển, so với lúc trước thì dễ dàng hơn rất nhiều, không cần Phương Hoà tốn quá nhiều sức nữa.
Nhưng Lê Chấn lại bắt đầu bị ảnh hưởng bởi pháp quyết, lúc cả hai vận hành lực lượng, vuốt mèo bị hắn nắm lấy giúp hắn thấy được thế giới ý thức, không có bất luận rào cản nào, thậm chí còn ngày càng khuếch đại ra trước mắt hắn.
Nhưng sau một lần bị dỗi thì Lê Chấn không dám manh động, hắn kiềm chế du͙ƈ vọиɠ nhìn trộm ý thức của Phương Hoa lại, lúc trước hắn không tỉnh táo nên mới không khố chế được lực lượng, nhưng bây giờ Lê Chấn không thể không quan tâm đến mong muốn của mèo con mà tự ý nhìn trộm được.
Cứ như vậy, một người cố gắng khắc chế, một mèo vẫn đang rối rắm, lưu chuyển xong ba lần chu thiên, cảm giác toàn thân nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng tình trạng khô nóng lúc trước vẫn không giảm bớt, Phương Hoà vung vẩy, tuy rằng cổ họng vẫn còn ngứa rát nhưng cậu muốn nói mấy câu với Lê Chấn. Mới ngẩng đầu thì laii thấy Lê Chấn nhắm nghiền mắt, giữa lông mày hơi nhăn, một bộ dáng suy nghĩ sâu xa.
Phương Hoà ngồi xổm tại chỗ nghiêng đầu nhìn Lê Chấn, cậu rất ít khi thấy Lê Chấn như vậy, mi tâm nhăn thành chữ bát rồi, bọn họ rõ ràng mới tu luyện xong, lực lượng cũng vững vàng hơn, nhất định không phải do sức mạnh xảy ra vấn đề.
Khoảng mười phút trôi qua, Phương Hoà có chút nôn nóng, cậu đứng dậy đi quanh Lê Chấn một vòng, vuốt đặt lên đầu gối hắn, dùng sức vỗ. " Lê Chấn? "
Thanh âm vẫn có đôi chút khàn khàn, Phương Hoà ho một tiếng.
Nhưng lúc này Lê Chấn đột nhiên mở mắt, bế Phương Hoà lên, đoi mắt nhìn chăm chăm vào miệng cậu. " Không thoải mái sao? "
Phươnh Hoà giật giật lỗ tay, tự nhiên cả người phát nóng, vuốt mèo vẫy vẫy " Không có chuyện gì, thuốc anh tìm thấy không chừng là mèo không uống được. "
Lê Chấn đột nhiên xực tỉnh, hắn nhận ra một vấn đề.
Sau khi hắn khôi phục ý thức vẫn luôn xem Phương Hoà là người mà đối xử, cho nên bình thường cũng không thấy có gì không ổn, Phương Hoà nói những lời này khiến hắn nhớ ra, tuy rằng nhóc con nhà hắn có thể hoá hình nhưng căn nguyên vẫn là mèo, ngày thường hắn cho Phương Hoà ăn uống, rồi còn cho uống thuốc là đồ của con người, Lê Chấn cả kinh, cảm giác chính mình vừa làm một điều vô cùng sai lầm.
Lê Chấn ôm Phương Hoà lên, năng lực trị thương nhanh chóng chạy vào trong cơ thể cậu, tỉ mỉ xek xét, không có gì lạ thường, lại hé miệng mèo con ra, đầu lưỡi hồng nhuận cũng không có dị trạng gì, hắn mới yên tâm cọ cằm vào vành tai cậu.
Bị xoa nắn một hồi, Phương Hoà không nhịn nổi nữa, vung móng vuốt qua cào hắn. " Anh động kinh à? "
Lê Chấn ôm Phương Hoà vuốt lông. " Tôi chưa từng nuôi thú cưng, Mèo Con, tôi xin lỗi, tôi không nên ép em uống thuốc. "
Lúc trước khi hắn tiêm thuốc giải cho Phương Hoà cũng chỉ căn cứ vào hình thể của mèo con thôi, đột nhiêm nghĩ có chút sợ, hắn có phải suýt nữa gây ra sai lầm hại mèo con nhà hắn không?
Thú cưng ...
Phương Hoà khẽ kêu lên, cậu sắp khóc tới nơi rồi, hữu khí vô lực đẩy tay Lê Chấn ra, chạy đi.
Lê Chấn ngơ ra một lúc, hắn hình như lại nói sao gì rồi.
Lê Chấn lập tức chạy theo, mặc kệ Phương Hoà giãy giụa, ôm cậu lên. " Mèo Con, tôi không phải nói em là thú cưng. "
Phương Hoà giương mắt nhìn Lê Chấn, Lê Chấn cũng trân thành nhìn cậu, nhưng mà đôi mắt thuần đen không có lòng trắng của hắn rất khủng bố, lúc biểu đạt cảm xúc, vẫn rất khác biết. Dưới cái nhìn của Phương Hoà, cặp mắt kia ngoài việc có một chút ánh sáng thì đều là tà ác.
Phương Hoà quơ móng vuốt. " Đúng rồi, tôi là bố anh. "
Sau đó, Phương Hoà nhảy xuống khỏi cánh tay Lê ChấnC chớp mắt đã biến mất.
Tuy rằng Lê Chấn cảm ứng được vị trí của Lê Chấn, nhưng do tốc độ giữa hai người nên hắn không có cách nào bắt kịp cậu, đừng nói là theo kịp, nhìn thôi cũng không tới, Lê Chấn hoang mang gãi đầu, vội vàng về phòng.
Hắn nhớ khi hắn đón Phương Hoà từ cửa hàng thú cưng về, ông chủ có cho hắn một quyển bút kí, Lê Chấn mở ra cẩn thận đọc, vừa xem vừa cảm thấy kinh hãi, trừ vuốt lông và quan tâm đến cảm xúc của mèo con thì hầu như trong khoảng thời gian này hắn không làm được bất cứ điều gì ghi trong bút kí.
Quan trọng hơn là khi cho mèo con ăn, hắn làm sai hoàn toàn.
Cho nên, quan trọng nhất tiếp theo không phải tìm tiệm thuốc, mà là tìm cửa hàng thú cưng, tích trữ cho Phương Hoà càng nhiều đồ ăn cho mèo càng tốt.
Phương Hoà chạy trốn một hồi thì lại chậm rì đi đến hồ, thấy trên bàn không có gì ăn, cậu thấy kì quái chạy về phòng ngủ, Lê Chấn ngu ngốc không nấu cơm cho cậu, lại đang làm cái mịe gì rồi?
Chờ lúc cậu chạy về phòng, Lê Chấn nhìn thấy cậu liền đứng lên ôm cậu, Phương Hoà cũng thuận thế gục đầu vào lồng ngực hắn, Lê Chấn gãi nhẹ vành tai của mèo con, đặt cậu đứng trên bàn, bên cạnh là một cái khay, bên trong đều là thức ăn cho mèo hình cá nhỏ.
Phương Hoà ngồi trên mặt bàn nghiêm túc nhìn Lê Chấn, lại quang sang nhìn một mâm thức ăn cho mèo, tuy rằng cậu làm mèo một cách bị động nhưng sau mạt thế vẫn rất vui vẻ, ăn thức ăn đều là cá ngon, bây giờ lại bắt cậu ăn thức ăn cho mèo, Phương Hoà tỏ vẻ, con sen, anh bị làm sao rồi đúng không?
Lê Chấn duỗi tay vuốt ve lưng Phương Hoà, dịu dàng nói. " Tôi biết em có lẽ sẽ không thích, nhưng thức ăn cho mèo tốt cho cơ thể của em. "
Phương Hoà hơi sửng sốt, nhớ tới lúc trước hắn vô cùng lo lắng, thăm dò hỏi. " Không ăn thì có vấn đề gì hả? "
Lê Chấn cẩn thận nói cho cậu nghe về những lưu ý trong quyển sổ, càng nghe cậu càng