Edit: Tiệm Bánh Sò
Trong căn phòng nhỏ xíu này không biết từ khi nào đã chui vào một đống thịt mèo.
Vì gian phòng quá chật, mèo lớn đẩy giường về phía góc tường, đầu hắn co rụt lại cạnh giường, cả cơ thể to lớn cũng đáng thương khum lại, còn có hơn nửa phần đuôi không nhét được đặt bên ngoài phòng.
Cố gắng cả đêm, cuối cùng cũng nhét hết mình vào, Neville tương đối vui vẻ.
Còn vì để không đánh thức bé sủng vật, động tác của hắn cẩn thận từng li từng tí một, quả thực còn mệt hơn đánh trận nữa.
Lục Thu vừa mở mắt đã đối diện với một cái mặt mèo khổng lồ cách mình không đến một mét, dọa cô đến mức thiếu chút ngừng thở.
Thấy cô thức dậy, Neville nhẹ nhàng đặt cằm mình lên ngực cô.
Đầu mèo to lớn đè xuống, ép đến mức Lục Thu hoàn toàn không thể động đậy.
Cô đưa tay ôm lấy nửa đầu mèo, sờ soạng trên gương mặt mềm mại của hắn.
Chuyển tầm nhìn đi chỗ khác, lúc này Lục Thu mới phát hiện giường bị dời đến góc tường rồi, giờ cô đang bị vây ở một nơi chật chội, thân thể khổng lồ của mèo lớn còn dán sát mép giường, lông mèo thật dài đều phủ cả lên giường, sau khi mèo lớn gác đầu lên giường rồi đã hoàn toàn chặn Lục Thu lại luôn.
Mà chăn mền cô đắp tối hôm qua đã sớm không có tung tích rồi.
Neville nằm một hồi, sau khi cảm nhận được nhiệt độ trên người bé sủng vật, hắn vui vẻ nâng móng vuốt lên chọc chọc trên người cô.
Mềm mềm~ Lúc nhìn bé sủng vật ngủ móng vuốt hắn cũng ngứa ngáy lắm, nhưng sợ đánh thức nó, hắn vẫn chịu đựng kiềm chế, giờ rốt cuộc không cần tiếp tục nhịn nữa rồi.
Cứ như là đột nhiên tìm được món đồ chơi mới vậy, hai chân mèo lớn lần lượt nhấn nhấn trên người Lục Thu.
Lục Thu: "..."
Lục Thu nheo mắt nhìn mèo lớn, lẳng lặng cố gắng lật người lại nằm trên giường, đổi bụng thành lưng.
Neville ngây người một lát, tiếp tục nhấn trên lưng cô, lực không nhẹ cũng không mạnh, tương đối thoải mái dễ chịu.
Lục Thu vô cùng thích thú tận hưởng trải nghiệm mát-xa cấp Hoàng gia.
Không ở trong căn phòng nhỏ quá lâu, Lục Thu đẩy hắn ra hiệu mình muốn ra ngoài.
Mèo lớn nằm một đống thế này, muốn ra ngoài chỉ có thể giẫm lên người hắn chen ra.
Neville không muốn ra ngoài chút nào, quay người rất phiền phức, hắn chỉ lắc lắc dịch dịch ra ngoài từng chút, Lục Thu như có ảo giác mình đang thấy một con rắn đầu mèo vậy.
Hôm nay Ruth xuất hiện rất sớm, hai người vừa rời phòng, còn chưa đi rửa mặt Ruth đã bưng theo ba khay đồ ăn đi lên, gần như bày đầy cả bàn.
Chỉ riêng thịt đã có mấy món, thịt tươi, thịt luộc, thịt rán, còn có cả rau củ hoa quả.
Còn có một khay là thức ăn dinh dưỡng cho sủng vật được chuẩn bị riêng cho Lục Thu.
Lục Thu đứng trên bàn trợn mắt há hốc mồm nhìn, rồi lại thấy Ruth đứng cung kính ở một bên, lúc cô nhìn qua còn thấy trên mặt ông ta cố gắng lộ ra một nụ cười thân thiện.
Lục Thu nhìn béo đen nhe nanh với mình, yên lặng lui về sau hai bước.
Ông ta lại muốn làm gì với cô vậy hả?
Lấy lòng thất bại, Ruth hơi sa sút tinh thần, ông ta vô cùng áy náy hối hận về chuyện ngày hôm qua, dù lai lịch của con sủng vật này còn mơ hồ, nhưng từ khi nó xuất hiện đến nay kỳ thật cũng không làm ra chuyện gì bất lợi cho Neville, thậm chí còn vì nó mà Neville cười nhiều hơn, còn giúp ngài ấy vượt qua nỗi sợ hãi với lược.
Là do mình thành kiến quá nặng đã làm sai chuyện, dù có hoài nghi thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy, cuối cùng còn khiến Neville đại nhân bị các động vật khác thóa mạ, còn phải để ngài ấy lau mông cho.
Càng nghĩ càng tự trách, biểu cảm của Ruth với Lục Thu càng hiền hòa hơn.
Nhưng mà, càng biểu đạt thiện ý, vết sẹo trên mặt càng khiến khuôn mặt của ông ta càng thêm dữ tợn.
Ông đẩy phần ăn dinh dưỡng qua cho Lục Thu, đây là đồ ăn hôm qua Đại Vương tử đưa đến, giá rất cao, dinh dưỡng vô cùng phong phú, loại đồ ăn này chỉ có sủng vật nhà quý tộc mới có thể hưởng dụng được.
Lục Thu nhìn đĩa thức ăn trông như bánh quy này, hơi hiếu kỳ.
Bánh quy rất lớn, mỗi cái đều lớn hơn bàn tay, cô cầm lấy một miếng nếm thử, cắn một cái rồi yên lặng thả xuống.
Bánh nhai giòn giòn rất thơm, nhưng hơi tanh, quan trọng nhất là, không có vị, không có bất kỳ vị gì cả, không mặn không ngọt không cay, cô nghĩ đến mấy loại lương khô lúc trước từng nếm thử, ăn có một miếng là yếu hầu cũng khô cạn luôn.
Quả nhiên, báo đen vẫn rất chán ghét cô mà! Bên cạnh đĩa bánh vẫn còn có một bát nước màu trắng như sữa, ngửi hình như cũng có mùi sữa đó.
Lục Thu cúi xuống nếm thử, vừa mới chạm đầu lưỡi vào đã phì một tiếng phun ra.
Khẩu vị của động vật đúng là hoàn toàn trái ngược với con người mà.
Ngẩng đầu lên khỏi mâm, Lục Thu liếc liếc báo đen đang nhìn chằm chằm cô, bước chân mạnh mẽ đi đến hai đĩa bên cạnh.
Có Neville làm chỗ dựa, cô mới không sợ con báo đen này! Quả nhiên, thấy cô không ăn phần ăn dinh dưỡng kia, Neville cũng không giận, còn xé thịt trước mặt mình thành từng miếng nhỏ đút cho cô.
Một người một mèo chum đầu lại ngọt ngào ăn bữa sáng.
Ruth yên tĩnh hâm mộ đứng một bên nhìn.
Lục Thu không hiểu lắm, sao trước giờ ông ta không ăn chung với bọn họ nhỉ?
Bữa sáng kết thúc, Lục Thu muốn vận động một chút rồi học tiếp, ăn hơi nhiều, trướng bụng quá, cũng do vị của thịt kia không tệ, cô ăn được rất nhiều.
Nhưng không nghĩ đến hôm nay sau khi ăn xong Neville không nằm xuống nghỉ ngơi mà cõng cô xuống dưới lầu, kéo tủ quần áo ra, chọn chọn lựa lựa một hồi, cuối cùng lấy một bộ tây trang màu đen ra, bắt đầu khó khăn mặc lên người.
Kỳ thật bây giờ để tiện cho những động vật có móng vuốt không thể làm những việc tỉ mỉ, có những loại quần áo thiết kế đặc biệt cho bọn họ, sau khi mặc vào không cần cài nút, quần áo sẽ tự động khép lại điều chỉnh lớn nhỏ tự động.
Trên thị trường giờ đa số quần áo đều thuận tiện như vậy.
Nhưng quý tộc không giống với những động vật bình thường phải tự mặc quần áo, bọn họ đều có động vật chuyên hầu hạ, ngay cả người máy cũng khinh thường không thèm dùng.
Vì vậy quần áo của bọn họ không giống trên thị trường, không thể tự động cài, toàn bộ đều phải dùng tay, phải có người hầu mới có thể mặc được.
Mấy chuyện bất tiện này lại thể hiện được thân phận của bọn họ, đó mới là biểu tượng cao quý.
Neville căm thù chuyện này đến tận xương tủy, hắn không thích động vật khác hầu hạ hắn, có thể tự làm được sẽ tự thân làm, vì vậy, cái gì không cần mặc cũng không mặc luôn.
Nhưng hôm nay không giống, hôm nay phải vào thành, quan trọng nhất là, hôm nay phải dẫn bé sủng vật vào thành cùng.
Dù Cự Nham tinh không có quá nhiều quy củ như Thủ đô tinh, dù không mặc quần áo cũng không sao, nhưng hắn không thể ném mặt mũi của bé sủng vật đi được.
Phải cho Lục Thu biết, hắn là một con mèo rất có thể diện, đi đến đâu cũng uy phong lẫm liệt.
Bộ tây trang màu đen này có chất liệu rất mỏng nhẹ, hoàn toàn bao lấy phần bụng, phần chỗ vạt áo là gần bụng, ở tư thế này, chân hắn phải rất khó nhọc co lại mới có thể cài cúc được.
Lần mò một hồi vẫn chỉ mới được hai nút, Neville mất kiên nhẫn đến mức lông sắp xù lên đến nơi, phần sau đuôi từ chỗ áo chưa được cài không ngừng vung vẩy, rõ ràng vô cùng bực bội.
Hắn từ bỏ làm con mèo thể diện được không!
Ruth biết hôm nay bọn họ phải ra ngoài, lại không ngờ Neville lại muốn mặc quần áo, lúc trước lần nào đi cũng tùy tiện lắm mà, chưa bao giờ chính trang như vậy cả.
Ông đứng trước cửa sổ hỏi: "Đại nhân, có cần giúp không?"
Thân là thị vệ thân cận kiêm quản gia của Neville, Ruth chưa bao giờ giúp hắn gài cúc áo cả.
Chưa kể sau khi đến Cự Nham tinh, thời điểm hắn mặc quần áo lại lác đác không mấy khi.
Neville nhíu mày không nói gì.
Bước chân của Ruth vẫn chần chờ, không dám tiến lên.
Mà Lục Thu đứng nhìn nửa ngày đã sớm không nhìn nổi nữa rồi.
Lúc Neville mặc quần áo đã đặt cô trên khung tủ, cô nhón chân đưa tay về phía hắn, níu lấy lông dài kéo người hắn xuống.
Neville ngừng động tác cài cúc, uốn gối hạ thấp người.
Lục Thu mò mò cúc áo, hóa ra là một nút ngầm, ấn một cái là cố định được, rất thuận tiện.
Người mèo lớn dài nên cúc cũng nhiều, Lục Thu nhảy xuống, cứ như vậy cài từng cái một, vừa dễ dàng vừa gọn gàng linh hoạt.
Toàn bộ quá trình này, ánh mắt Neville vẫn một mực dõi theo cô, cài xong, hắn đứng dậy ôm Lục Thu lên, dùng sức cọ đầu cô.
Ruth câm lặng nhìn màn cảnh ấm áp này, trong lòng chua xót xoay người.
Vị trí quản gia của ông ta ngày càng nguy hiểm rồi.
Mặc quần áo xong, Neville lên lầu bỏ thiết bị Livestream vào túi sau đó mang Lục Thu xuống sảnh, bên ngoài không biết từ khi nào đã đậu một cái phi hành khí khổng lồ vô cùng ngầu.
Tòa thành này cách Cự Nham thành rất xa, nếu bay hết tốc lực thì nhanh nhất cũng phải mất ba giờ, chậm thì phải năm tiếng.
Chỉ Neville thì không sao, nhưng chắc chắn Lục Thu không thể chịu lặn lội đường xa vậy được.
Hắn không nhẫn tâm, dứt khoát bảo Ruth mang phi hành khí ra.
Vẻ ngoài của phi hành khí này trông vừa giống một con ngỗng trời đang vươn cổ vừa giống mũi tên vừa được bắn ra, toàn thân màu trắng bạc, viền đen và đỏ, trông rất ngầu.
Đây là phi hành khí kiểu mới nhất năm nay, còn là phiên bản giới hạn toàn tinh hệ, động cơ mạnh mẽ, tính an toàn hàng đầu, không gian bên trong rộng rãi, còn có đầy đủ các loại đồ dùng trong nhà, rất thoải mái dễ chịu.
Chỉ cần thiết lập mục tiêu và tốc độ là có thể lái tự động, dù có là động vật không biết điều khiển phi hành khí cũng có thể sử dụng.
Ruth mở phi hành khí ra, Neville mang theo Lục Thu nhảy vào, cửa khoang nhanh chóng khép lại, nhẹ nhàng khởi động.
Phi hành khí bay lên không, phóng thẳng về phía chân trời như một ngôi sao băng, nháy mắt biến mất khỏi tòa thành.
Trong quá trình này, Lục Thu hoàn toàn không có cảm giác xóc nảy hay chấn động gì, lúc này cô còn đang há hốc mồm nhìn xung quanh bên trong phi hành khí.
Nhìn từ bên ngoài thì phi hành khí không lớn, kỳ thật bên trong lại to lớn vô cùng, dù khổng lồ Neville cũng có thể tự do hành động.
Đầu phi hành khí là khoang điều khiển, vị trí của họ lúc này là khu nghỉ ngơi ở phía sau.
Đây là phi hành khí được đặc biệt thiết riêng cho Neville, loại phi hành khí bản giới hạn này từng chiếc đều có thể được đặt thiết kế riêng, cái này dựa theo sở thích của hắn mà bố trí.
Trong góc còn có một mê cung còn phức tạp hơn trong tòa thành đá nhiều, mỗi lần thoát ra thì mê cung sẽ được sắp xếp ngẫu nhiên lại, lần sau tiến vào sẽ có trải nghiệm hoàn toàn mới.
Ở góc khác còn có một khoang xoa bóp khổng lồ, bên cạnh là máy tập thể hình chuyên dụng cho mèo, một góc khác còn có khu vực xem phim và nghỉ ngơi nữa.
Toàn bộ đều được lót thảm mềm mại, bất kỳ chỗ nào cũng có thể thoải mái nằm xuống ngủ.
Dạo qua một vòng, Lục Thu mới khép miệng lại.
Trước đó cô vẫn nghĩ khoa học kỹ thuật ở thế giới này rất phát triển, nhưng giờ phút này mới cảm nhận được rõ ràng, cảnh tượng này còn hơn trong phim khoa học viễn tưởng nữa, thật khiến người ta kích động.
Neville đầy phấn khởi lôi kéo cô đến mê cung.
Thỉnh thoảng hắn cũng sẽ mở cái phi hành khí này lên chơi mê cung, chỗ mà hắn hài lòng nhất ở đây cũng là mê cung này.
Lục Thu đã sớm hiểu rõ sở thích của hắn, bị hắn ôm theo chơi một lần.
Đi hết một lượt mê cung cũng mất nửa giờ, bọn họ vừa ra ngoài, phi hành khí đã bay đến nơi.
Cự Nham thành đã gần ngay trước mắt.Phi hành khí không thể vào thành, bốn hướng xung quanh thành đều có chỗ neo đậu.
Tất cả động vật muốn vào thành đều phải đậu ở đây đi bộ vào thành.
Phi hành khí tự động tiến vào cửa Nam, có một con hươu cao cổ cao đến mức gần như không nhìn thấy đầu ngậm một lá cờ huỳnh quang đứng tại cổng neo, đầu của nó dài đến mức sắp chạm tầng mây.
Neville ngửa đầu nói: "Mở màn hình xem bên ngoài."
Nháy mắt, vách tường hai bên đều hóa thành trong suốt, cảnh sắc chung quanh hiện ra.
Tại điểm đậu neo có đủ loại phi hành khí, cứ như là bãi mộ kim loại vậy, chỗ nào cũng có động vật lớn đến mức không nhìn thấy toàn cảnh.
Mèo lớn trong mắt Lục Thu đã vô cùng to lớn, nhưng