Ảo tưởng đám trẻ con tan vỡ khi Vân Chiêu từ nhỏ vốn béo như lợn, không ngờ càng lớn lại càng thon thả, ngay cả cái mặt tròn như bánh cũng trở nên thanh tú, đứng bên cạnh Tiền Đa Đa vô cùng xứng đôi.Đám trẻ con cứ vậy trơ mắt nhìn người tình trong mộng của mình cùng Vân Chiêu diễn vở kịch thanh mai trúc mã, còn mình chỉ có thể đứng bên nhìn ...!Làm người ta thương tâm nhất là Tiền Đa Đa lại còn đem món ngon Vân Chiêu tặng nặng chia cho những con cóc ghẻ thầm yêu thiên nga trắng.Đứa bé nào cũng cho rằng Tiền Đa Đa kỳ thực thích mình, vì chúng luôn liệt kê được nàng đôi khi đối xử với mình không giống đứa bé khác.Khi thi đứng đầu lớp, Tiền Đa Đa gửi lời chúc khâm phục.Khi chia món ăn, Tiền Đa Đa thiên vị lén chia cho hắn nhiều hơn một chút, nháy mắt bảo hắn giữ bí mật.Khi tóc nàng bị gió núi thổi rối, nàng nghiêng đầu vén tóc phát hiện hắn đang nhìn trộm liền nở nụ cười thật đẹp.Cảm giác đó khiến những đứa bé xấu xí ấy hạnh phúc suốt cả tuổi thơ, mơ tưởng suốt thời thiếu niên ...!Rồi đau khổ suốt quãng thời gian trưởng thành ...Ai cũng thích Tiền Đa Đa, cho nên Tiền Đa Đa lựa chọn gả cho Vân Chiêu.Trong mắt Vân Chiêu, y và Tiền Đa Đa từ thanh mai trúc mã thành phu thê là chuyện là chuyện đương nhiên.Thế nhưng chắc y không biết rằng trong mắt rất nhiều học sinh thư viện, đó là vở kịch ái tình bi kịch ...!Rất nhiều vở kịch mới đúng.Bọn họ sau khi trưởng thành rồi kỳ thực đều đã nhìn rõ bi kịch, cho nên không ai thể hiện ra, chôn sâu mối tình của mình với Tiền Đa Đa, sợ làm hỏng danh tiết của nàng ...!Chỉ bọn họ mới biết, ngày Vân Chiêu và Tiền Đa Đa thành thân, rất nhiều người trong số bọn họ say khướt cả đêm, khóc cả đêm.Hàn Lăng Sơn là người có trí tuệ, cho nên hắn có tuệ kiếm để chặt đứt tơ tình.Giờ hắn đang sử dụng tuệ kiếm, đó là ngậm miệng, không nói chuyện, chỉ mỉm cười, đồng thời trong lòng thầm nói vô số câu xin lỗi với Thi Lang.Trong số khuê nữ của Vân thị thì Vân Hà là hiền huệ nhất, Tiền Đa Đa nhất định sẽ không gả cho Thi Lang, phàm là người gả cho thi lang ắt phải hung hãn nhất, thế mới hợp làm chuyện lung lạc Thi Lang.Mắt Vân Chiêu đảo tròn, mắt Tiền Thiểu Thiểu thất thần như đang mộng du, Đoàn Quốc Nhân nở nụ cười gằn ác độc nhất, còn Giải Trại thì nhắm mắt trầm tư tựa hồ đang có vấn đề pháp vụ khó giải quyết.Vân Chiêu kéo ống tay áo Tiền Đa Đa nói nhỏ: “ Xuân Xuân Hoa Hoa bảo với tả cả đời không gả để hầu hạ chúng ta.”Hàn Lăng Sơn giật mình làm sao lại quên hai nha đầu này, hai đứa này tệ hơn đám tỷ muội của huyện tôn cả trăm lần, vì chúng rất ngốc, nếu luận trong họ tộc, chúng cũng là muội muội của huyện tôn, thế là ném cho Vân Chiêu ánh mắt cảm kích.“ Đây là chuyện hậu trạch, không phiền mấy đại lão gia nhọc lòng.
“ Tiền Đa Đa bày món ăn xong còn chu đáo thêm hai bầu rượu, nàng biết những người này hôm nay nhiều việc phải bàn cần ít rượu giải lao:“ Chuyện Thi Lang cứ quyết định như thế đi, để Đa Đa lo, chúng ta không cần quan tâm nữa.
“ Vân Chiêu thay đổi thái độ trong chớp mắt, đưa tay mới mọi người ăn cơm:Hàn Lăng Sơn cõi lòng như đã chết.Tiền Thiểu cầm bát lên cứ nhè món tỷ tỷ mình làm để gắp: “ Thi Lang cưới thê tử, ngươi đau lòng cái gì?”Hàn Lăng Sơn làu bàu: “ Tác dụng của hắn rất lớn, cũng rất có năng lực, là hảo hán.”“ Hảo hán bị tỷ tỷ ta mắng mỏ, dày vò nhiều lắm, sao không thấy người bi thương?”“ Người trong thư viện quen rồi, Thi Lang chưa quen, có thể khơi lên phản ứng chống đói.”Tiền Thiểu Thiểu nhét đũa vào tay Hàn Lăng Sơn: “ Ăn đi, rồi hắn cũng sẽ quen bị tỷ tỷ ta ức hiếp thôi, không phải cưới hai đứa ngốc Xuân Xuân hay Hoa Hoa là tên Thi Lang đó phải thấy may mắn rồi, ngươi nên mừng cho hắn.”Hàn Lăng Sơn chưa ăn đã uống: “ Không biết vì sao ta thấy lòng cứ lo thon thót.”Vân Chiêu hỏi: “ Nói ra xem nào, nguyên nhân thực sự khiến ngươi coi trọng Thi Lang là gì?”“ Hắn có dũng khí tiến ra biển, hắn thích biển, hắn cũng có đủ bản lĩnh ứng phó