Hai gã đàn ông hiên ngang đi vào, bọn chúng mở đèn sáng trưng, đóng hết cửa để che giấu chuyện xấu bên trong.
Một trong hai gã lên tiếng trước: “Mày đã trả bao nhiêu tiền cho tụi thằng Xám?”
Giọng nam khác vang lên, tiếng nói có phần rụt rè: “Anh cứ yên tâm, cái giả phải trả lần này thấp hơn lần trước nửa giá.”
Tên kia chửi rủa: “Thằng ngu, nó bán cho mày với cái giá rẻ mạt vậy, hàng không phải là mụ già sáu chục tuổi hả?”
“Anh cứ yên tâm, tụi thằng Xám không treo đầu dê bán thịt chó đâu, bọn nó làm ăn uy tính lắm.”
Ngọc Thuần lờ mờ thấy hai bóng đen trước mặt, một trong hai thì tay sờ lên mặt cô.
Giọng cười đểu cáng của gã đàn ông bật lên trong căn phòng vắng.
“Cũng được đó, lần này coi như mày giỏi, đợi về tao thưởng thêm.”
Ngọc Thuần nhíu mày, cô mở choàng mắt, hốt hoảng bật dậy, nhìn hai gã xa lạ trước mắt, cùng bàn tay không yên phận của gã kia, Ngọc Thuần la lên.
“Các người là ai? Mau bỏ tay ra!”
Gã đàn ông đã sờ lên mặt cô nhe răng cười, hắn ta cất tiếng khàn khàn.
“Thằng Xám tìm đâu ra hàng tốt thế, nhưng mà có hơi bẩn nhỉ.”
Hắn sờ cằm, trầm tư nhìn vào bàn tay dính máu và váy dính bùn của cô.
Tên kế bên lên tiếng bênh vực: “Bẩn bên ngoài thôi, bên trong sạch là được.
Cứ lột bên ngoài ra là sạch mà.”
Hai gã nhìn nhau cười ha hả.
Riêng Ngọc Thuần cô sợ tái xanh mặt, bàn tay nắm chặt tà áo run rẩy cực độ.
Ngọc Thuần thút thít, cô cắn môi đến bật máu, ép bản thân tỉnh táo.
Ngọc Thuần dặn lòng mình phải bình tĩnh, chuyện trước mắt là tìm đường thoát thân.
Ánh mắt vô tình va vào con dao vắt trên thắt lưng gã, một suy nghĩ táo bạo nảy ra lên trong đầu Ngọc Thuần.
Tận mắt chứng kiến gã sáp vào, nhìn con dao mỗi lúc một lần, Ngọc Thuần đánh liều vươn tay rút dao trên thắt lưng gã, cô vung dao chém thẳng vào mặt hắn, máu bắn ra tung tóe.
Ngọc Thuần lảo đảo đứng lên, nương nhờ bức tường mà đứng thẳng.
Gã ta ôm mặt la lên thất thanh, tên còn lại muốn xông vào nhưng lại ngại con dao trên tay Ngọc Thuần.
Cô chĩa mũi dao về phía hắn, lên giọng cảnh cáo.
“Các người không được qua đây, nếu các người qua tôi sẽ giết chết các người.
Bằng không…”
Đến đường cùng, Ngọc Thuần chĩa mũi dao vào ngực mình: “Tôi sẽ tự kết liễu, đến khi đó các người đừng mong yên thân.”
Không ai dám bước lên, bọn chúng sợ liên can, sợ chuyện xấu mình bại lộ.
Tìm thấy cơ hội Ngọc Thuần tung cửa chạy ra ngoài, cô lau nước mắt bỏ chạy một mạch.
Ngọc Thuần không dám quay đầu nhìn, mệt cũng không dám dừng lại.
Đằng sau là tiếng hét dữ tợn của bọn Xám, giữa nhiều lối rẽ cô không biết bản thân nên chạy về đâu, đến nhà họ Chu hay về nhà chị, tất cả đều quá xa, cô không có đủ sức để chạy đến.
Những người Ngọc Thuần quen biết đều ở rất xa, người ở gần nhất chí có