Một Đêm Nồng Nhiệt, Một Đời Đắm Say

Cảm giác khó tả


trước sau

Tại một nhà hàng sang trọng kiểu Pháp nằm ngay trung tâm thành phố, Lâm Uyển Bạch và Tiêu Vân Tranh ngồi đối diện với nhau, vừa ăn sáng vừa hỏi qua hỏi lại cuộc sống của nhau từ những năm sau này. Tiêu Vân Tranh dường như không giấu diếm chuyện gì, từ việc trưởng thành và có trách nhiệm hơn đến việc gặp được các mối quan hệ mới đều phơi bày một cách phóng khoáng, trong khi đó Lâm Uyển Bạch thì chắt lọc rất kĩ, chỉ kể những chuyện ngoài lề cứ không đi sâu vào đời tư của cô, nhưng Tiêu Vân Tranh cũng không mấy để tâm đến chuyện đó.

Bầu không khí vẫn đang rất vui vẻ, đột nhiên Tiêu Vân Tranh lại nổi hứng hỏi đến nhân vật thứ ba - người mà Lâm Uyển Bạch cả đời này không muốn nghe đến nữa:

"Uyển Uyển, anh hỏi em một chuyện được không?"

"Uhm..." - Lâm Uyển Bạch vẫn còn ngậm thức ăn trong miệng, chỉ tiện gật đầu.

Đối phương biết cô có lẽ sẽ khó chịu, nhưng vẫn không thể không giải đáp khuất mắt trong lòng mình: "Tại sao năm đó em không cùng Phong sang Mỹ mà lại ở lại nước, rời đến nơi này để rồi không người dựa dẫm, một thân một mình bươn chải kiếm sống, còn phải nuôi bà ngoại bệnh tật triền miên?"

Lâm Uyển Bạch nghe hỏi xong liền nuốt không trôi nữa, trực tiếp tỏ thái độ không thích chút nào: "Đó là quyết định của em, chỉ có mình em hiểu. Còn nữa, nếu anh có liên lạc lại với anh ấy thì chuyện em đến đây sinh sống mong là anh sẽ giữ kín, không tiếc lộ cho anh ấy biết."

Tiêu Vân Tranh cau mày: "Sao vậy?"

"...Đã nhiều năm rồi em và anh ấy không có liên lạc gì với nhau, vốn dĩ em cũng đã quen cách sống cô độc nhưng tự do này rồi, nên chỉ là không muốn anh ấy lại xuất hiện và can thiệp vào cuộc sống của em thôi."

"..."

Lâm Uyển Bạch thấy đối phương im lặng, bản thân cũng thở dài thườn thượt. Cô hạ giọng như nài nỉ: "Anh sẽ hiểu cho em mà, đúng chứ?"

Tiêu Vân Tranh im lặng một hồi, sau đó dường như hiểu được phần nào nỗi khổ tâm của cô nên đành gật đầu để đối phương an tâm. Lâm Uyển Bạch thấy vậy cũng coi như là nhẹ lòng, song liền đứng dậy bảo là vào nhà vệ sinh, thực chất là sợ bản thân không kiềm nổi cảm xúc.

Lúc Lâm Uyển Bạch vừa đi đến ngả rẽ chỗ WC nam và nữ, đột nhiên có một cách tay chìa ra với lực mạnh đủ kéo cô vào trong. Lâm Uyển Bạch giật mình hét lên một tiếng, sau đó liền bị đối phương bịt miệng lại, ép sát vào tường. Nhìn thấy người trước mặt là Hoắc Trường Uyên, cô càng bất ngờ hơn, nhưng vì bị bịt miệng nên không thể nói được tiếng nào.

"Uhm..."

Hoắc Trường Uyên không nói tiếng nào, trên khuôn mặt nghiêm nghị lại lộ ra vẻ vô cùng tức giận. Hắn bỏ tay khỏi miệng Lâm Uyển Bạch, luồng ra sau gáy để giữ chặt và hôn cô một cách mãnh liệt.

Thì ra từ lúc Lâm Uyển

Bạch nói sẽ đi ăn cùng bạn cũ, hắn đã âm thầm cho người theo dõi nơi cô đến và cố tình hẹn khách hàng đến bàn việc tại nhà hàng này, chủ yếu là muốn quan sát nhất cử nhất động của cô. Tuy nhiên nhận thấy bạn cũ của cô là đàn ông, lại còn cười nói vô cùng vui vẻ thì lòng hắn liền cảm thấy bứt rứt không thôi. Hắn không thể đặt tên cho nó, chỉ có cảm giác giống như sợ người khác cướp mất đi một thứ gì đó không thể thiếu của mình.

Lâm Uyển Bạch sắp bị nụ hôn dữ dội đó làm cho ngạt thở, kịch liệt đẩy đối phương ra. Hoắc Trường Uyên cảm nhận được điều đó nên cũng dừng hành động của mình lại, hai tay hắn vịn chặt hai bả vai cô, với sức lực đó đủ cho cô cảm thấy đau nhức:

"Em nói đi, rốt cuộc em chọn tôi hay hắn?"

Lâm Uyển Bạch vô cùng khó chịu, cau chặt hàng mày và hỏi ngược lại đối phương: "Hoắc Trường Uyên, anh đang nói cái gì vậy?"

Hoắc Trường Uyên vẫn chưa nguôi cơn giận: "Em đừng cố đánh trống lảng. Nói đi, rốt cuộc em muốn đi theo tôi hay theo tên em ngồi ăn cùng lúc nãy?"

Lâm Uyển Bạch không nhịn nổi mà nói to: "Anh điên rồi! Tôi và Vân Dực thật sự là bạn cũ. Nếu chúng tôi thật sự có qua lại thì tôi phải túng thiếu đến mức đi kí giấy bán mình ư?"

Hoắc Trường Uyên nhận thấy phần đúng trong câu nói của Lâm Uyển Bạch, cũng nhận ra sự ấm ức nãy giờ mà cô phải chịu. Hắn thả lỏng tay mình ra để cô được thoải mái, sau đó im lặng một hồi lâu rồi mới nói.

"Được rồi, tôi sẽ tin em."

Lâm Uyển Bạch nước mắt lưng tròng, nhanh chân chạy sang WC nữ chỉn chu lại quần áo và lau đi nước mắt rồi mới trở lại bàn ăn. Thấy cô đi khá lâu, Tiêu Vân Tranh lo lắng hỏi han:

"Em có chuyện gì sao?"

Lâm Uyển Bạch bối rối không biết giải thích thế nào, ngập ngừng một hồi mới tìm ra cớ để thoát thân:

"Son! Đúng rồi, lúc nãy em ăn nhiều quá nên bị trôi son, vào nhà vệ sinh tô lại thôi. Có điều bản tính em vốn vụng về nên hơi mất nhiều thời gian."

Tiêu Vân Tranh nghe xong chỉ cười: "Cuối cùng em cũng chịu chăm chút cho bản thân mình rồi, chả bù với ngày xưa ấy nhỉ?"

Lâm Uyển Bạch cười cười cho qua, trong lòng nhẹ nhõm hẳn đi. May mà Tiêu Vân Tranh nhẹ dạ cả tin, nếu không e là tất cả mọi chuyện của cô đều bị bại lộ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện