Hoàng Uyển Như bày ra tư thế cao cao tại thượng, nhìn đến người đang quy củ tự giới thiệu kia: “Thiếu tiểu thư là chủ tử, vậy tiểu thư nói xem tỳ nữ dĩ hạ phạm thượng, tội nên thế nào?”
Vẻ mặt Thiếu Thái Nguyệt hơi đổi, thường nghe nói trong cung này có hết thảy sáu vị Công chúa.
Nhưng được cưng chiều nhất, phẩm cấp cao nhất chỉ có Công chúa Uyển Như chính là Trưởng Công chúa do Hoàng hậu sinh ra.
Nhưng vị Công chúa khác dù có cấp bậc cao hơn nàng là thật thì cũng phải nhường nàng ta thôi.
Nàng ta cũng từng nghe qua Công chúa Uyển Như học theo phong phạm Nho gia, đều một thân bạch y hoặc lam y, dù tính điêu ngoa nhưng với người ngoài đều thể hiện khí độ nho nhã.
Người trước mặt không giống.
“Không biết người là vị Công chúa nào của Hoàng thượng? Tiểu nữ tiện xưng hô cho phải phép.”
Hoàng Uyển Như nhếch mép, biểu hiện khinh thường: “Ngươi cũng biết ta là Công chúa của Phụ hoàng, vậy ngươi nói xem ngươi đủ tư cách để hỏi sao?”
Dừng một chút, nhìn về phía tỳ nữ đang hung hăng nhìn chằm chằm nàng: “Chưa nói đến Thiếu tiểu thư đây biết ta là Công chúa cũng chưa từng hành lễ, tỳ nữ kiêu căng thành thói là do chủ tử quản giáo không nghiêm, dĩ hạ phạm thượng.”
“Thiếu tiểu thư, ngươi nói xem nên nói là các ngươi không biết không có tội hay là nói các ngươi đây là cố ý? Hửm.” Hoàng Uyển Như từng bước ép sát, không để Thiếu Thái Nguyệt có cơ hội nói chuyện, giọng nàng cố ý nâng lên, đây là muốn mọi người đều nghe thấy.
Rất nhanh, Thiên Thiên đã đi đến, vì ban nãy nàng ta được Công chúa phân phó quay về lấy ít điểm tâ m đến cung Hoàng thượng.
Vì chờ nàng ta quá lâu nên Hoàng Uyển Như muốn dạo bộ về cung mình, định bụng sẽ cùng đến Càn Thanh cung thỉnh an Phụ hoàng.
“Thỉnh an Công chúa, nô tỳ chậm trễ làm Công chúa đợi lâu rồi.
Còn vị này là…” Thiên Thiên nhìn thấy có người, khom người hành lễ theo quy củ với Công chúa, cũng tỏ thái độ khách khí.
Sau khi được Lý ma ma chỉ điểm, Thiên Thiên cũng bớt đi tính khí bốc đồng của mình, nàng ta muốn tốt cho chủ tử thì càng quy củ trước mặt người ngoài.
“Thiếu tiểu thư của Quận Vương phủ.” Giọng điệu không nhanh không chậm, có chút lạnh nhạt của Hoàng Uyển Như vang lên.
Nhìn thấy bộ dạng quy củ của Thiên Thiên, Hoàng Uyển Như xém chút bật cười thành tiếng.
Nha đầu ngốc này từ khi nào lại quy củ thế chứ, lòng nàng biết Thiên Thiên là vì nàng.
“Nô tỳ gặp qua Thiếu tiểu thư.” Thiên Thiên hành bán lễ theo quy củ.
Đối với tiểu thư quan gia chỉ cần dùng bán lễ, trừ khi họ có phong hiệu riêng hoặc phẩm cấp, nếu không họ sẽ chỉ là một tiểu nữ tử bình thường có gia thế lớn mà thôi.
Thiếu Thái Nguyệt cảm giác có gì đó không đúng, nếu là người của Công chúa Uyển Như thì sẽ không quá quy củ như thế.
Lòng Thái Thiếu Nguyệt cảm giác thả lỏng hơn, nếu chỉ là một Công chúa bình thường khác thì nàng ta không cần câu nệ.
Ngay lúc vẻ mặt nàng ta giãn ra, nở nụ cười thân thiện, định lên tiếng làm dịu đi bầu không khí căng thẳng này thì Hoàng Uyển Như đã cắt ngang: “Thiếu tiểu thư, ngươi còn chưa trả lời ta.”
Trong lòng Thiếu Thái Nguyệt lộp bộp, dù nói thế nào Công chúa cũng cao hơn nàng.
Dĩ hạ phạm thượng không phải là chuyện đùa.
“Xin Công chúa rộng lòng bỏ qua, tỳ nữ của thần nữ một lòng hộ chủ.
Mong Công chúa bỏ qua cho kẻ không biết.” Lời nói của Thiếu Thái Nguyệt nghe qua là đang muốn đưa Hoàng Uyển Như vào chỗ khó.
Nếu trách phạt thì sẽ bị mang danh không rộng lượng, bỏ qua cho bọn họ chính là cách duy nhất.
“Vậy việc Thiếu tiểu thư biết ta là Công chúa mà vẫn chưa hành lễ, đó cũng là vô tri?” Hoàng Uyển Như không có ý định buông tha.
Đời trước Thiếu Thái Nguyệt mang danh phận Quận chúa cao quý, gả cho Thất vương gia, vị Thất đệ này của nàng là nhi tử của Hàn phi.
Ngoài mặt mẫu tử bọn ủng hộ Thái tử ca ca của nàng, tôn kính có thừa, nhưng thật ra họ âm thầm sắp đặt.
Thái tử ca ca thành vị vua không thực quyền cũng có công không nhỏ từ bọn họ, còn có năm đó nàng biết được họ bí mật hạ thuốc Thái tử ca ca làm cho hoàng huynh chết trẻ.
Thất vương làm nhiếp chính vương, tân đế còn nhỏ, thực quyền rơi vào tay bọn họ.
Thiếu Thái Nguyệt nếu đơn thuần thanh cao như lời đồn thì một màn kia nàng không tin không có góp sức của Quận vương phủ.
Thiếu Thái Nguyệt quy củ hành lễ: “Thần nữ tham kiến Công chúa, Công chúa thiên tuế thiên thiên tuế.
Vừa rồi mạo phạm Công chúa, mong Công chúa lượng thứ cho.”
Tỳ nữ bên cạnh thấy tiểu thư nhà mình phải khom lưng cúi đầu rất chướng mắt, Công chúa thì sao chứ, rõ ràng là Công chúa đụng phải tiểu thư nhà mình.
Sao tiểu thư phải xin lỗi?
“Ta nói