* Chiết trung: chia đôi, ở giữa, lưng chừng, dung hòa
Thu Mãn Khê lải nhải nói cho Dịch Tuyết Phùng nghe một đống băn khoăn của bản thân, một hồi nói Ninh Ngu điên rồi, một hồi nói choáng váng, sau đó còn lo lắng y có phải tẩu hỏa nhập ma rồi hay không.
Dịch Tuyết Phùng bất đắc dĩ nói: "Sư tôn, y đã nhập ma, còn có thể nhập cái gì ma nữa? Người cũng đừng quá lo lắng, chúng ta đi xem xem."
Thu Mãn Khê vẫn lo lắng vô cùng, hắn ở Quy Hồng Sơn nhiều năm, thời gian nhàn rỗi không có chuyện gì làm thường thích lo này lo kia, hắn lung tung dặn dò Dịch Tuyết Phùng vài câu, tâm sự nặng nề đi ra ngoài, định đi tìm một y tu tới khám đầu óc cho đại đồ nhi nhà mình.
Thu Mãn Khê rời đi, Thiết Vân đột nhiên hóa thành hình người, thần sắc có chút nghiêm nghị: "Ngươi có cảm thấy y đã biết được thân phận của ngươi rồi hay không?"
Dịch Tuyết Phùng khoác ngoại bào lên người, qua loa buộc dây đai, nói: "Không biết, tâm tư của y luôn rất khó đoán, ta đi xem xem."
Thiết Vân tỏ vẻ muốn đi theo, nhưng nhìn dáng vẻ Dịch Tuyết Phùng vội vàng rời đi hoàn toàn không có ý định mang theo hắn, sửng sốt một chút, mới suy sụp đứng tại chỗ, nhìn Dịch Tuyết Phùng đi ra cửa.
Hắn biết mình làm sai, không muốn giả vờ là người hiền lành giống như trước, tiếp tục dính lên người Dịch Tuyết Phùng khiến đối phương tức giận.
Thiết Vân đang xoắn xuýt tự chán ghét bản thân mình, Dịch Tuyết Phùng đi rồi quay lại, đầy mặt nghi hoặc nhìn hắn.
"Ngươi đứng đây làm cái gì?"
Thiết Vân mờ mịt ngẩng đầu: "A?"
Dịch Tuyết Phùng nói: "Đi thôi, ngơ ngốc gì vậy?"
Thiết Vân vừa nghe, ngẩn người, hai mắt lập tức tỏa sáng, hoan thiên hỉ địa nhào tới, thân hình ở giữa không trung nháy mắt hóa thành cây trâm cắm lên tóc Dịch Tuyết Phùng.
"Đi một chút đi! Đến xem Ninh ma đầu!"
Bên ngoài trời đang mưa tí ta tí tách, Dịch Tuyết Phùng không thể vọng động linh lực, nên với tay cầm lấy cái ô giấy dầu ngoài cửa, chầm chậm đi về phía cửa viện Ninh Ngu.
Cách đó không xa, trên cây dạ hợp, một con chim sẻ lông màu đen chính là Ma Tước đứng ở đầu cành, ngoẹo cổ nhìn Dịch Tuyết Phùng che ô, đột nhiên vỗ cánh bay vút lên nền trời.
Một lát sau, nó đập cánh rơi xuống một chỗ trên song cửa sổ, nhẹ nhàng mổ mổ tấm gỗ.
Rất nhanh, Ninh Ngu mặt không đổi sắc đi tới bên cửa sổ: "Nói."
Chim sẻ miệng phun tiếng người: "Khởi bẩm kiếm tôn, tiểu tiên quân đang trên đường đi tới đây."
Nghe vậy, lạnh lẽo trên mặt Ninh Ngu có chút nhu hòa, y cưỡng ép đè xuống khóe môi đang mãnh liệt muốn nhếch lên, nói: "Tiếp tục theo hắn, khi nào tới cửa thì báo lại cho ta."
Chim sẻ gật đầu, giương cánh bay đi.
Thanh Xuyên Quân vẫn như cũ liên kết với hạc giấy, có chút cạn lời mở miệng: "Kiếm tôn, ngài không phải đã đoán được Lâm Phù Ngọc chính là quân thượng sao, tại sao còn chờ hắn tới tìm ngài?"
Dựa theo thái độ Ninh Ngu đối xử với Dịch Tuyết Phùng, Thanh Xuyên Quân còn tưởng rằng sau khi y biết được thân phận của Lâm Phù Ngọc, nhất định sẽ thất thố không màng hết thảy vọt tới trước mặt Dịch Tuyết Phùng, ai ngờ y lại án binh bất động, một bộ hờ hững cái gì cũng không biết.
Nếu không phải biết chuyện Thu Mãn Khê đến đánh y, thái độ Ninh Ngu khác thường chủ động đòi đánh, Thanh Xuyên Quân còn tưởng rằng y không thèm để ý đến thân phận của Dịch Tuyết Phùng.
Ninh Ngu chau mày, nói: "Ai nói ta đã đoán được? Chỉ là một chứng cứ thôi, không đủ để chứng minh hắn chính là Tuyết Phùng."
Thanh Xuyên Quân khiêm tốn thỉnh giáo: "Nếu đúng là hắn thì sao?"
Lẽ nào ngài không sợ bây giờ làm những chuyện như vậy, sẽ khiến khoảng cách giữa ngài với Ngọc Ánh quân càng ngày càng xa sao?
Ninh Ngu nói: "Chờ hắn đúng rồi lại nói."
Thanh Xuyên Quân: "..."
Nếu như không phải ở Man Hoang có chuyện quan trọng phải xử lý, Thanh Xuyên Quân thật sự muốn chạy như bay đến, tận mắt nhìn xem dáng vẻ Ninh Ngu đang tự mình nhảy vào biển lửa.
Mặc dù Ninh Ngu nói rằng mình chưa xác định được, thế nhưng thái độ đối với Dịch Tuyết Phùng lại biến hóa rõ ràng—— nếu là trước đây, y có bao giờ để ý tới một tên tiểu bối có đến tìm y hay không, không chừng còn nghiêm mặt đuổi người ra ngoài, bây giờ tuy rằng mặt mày lạnh lùng, thế nhưng Thanh Xuyên Quân quen biết y nhiều năm như vậy, mơ hồ nhìn ra đáy lòng tràn đầy mong đợi mà y giấu cũng giấu không được.
Ninh Ngu ngồi ngay ngắn trên ghế, mặt vô biểu tình nhìn vào hư không, ngón tay thong thả ở trên bàn gõ ra một chuỗi tiết tấu, không biết có phải đang xuất thần hay không.
Thanh Xuyên Quân rất muốn biết dáng vẻ Ninh Ngu gặp lại Dịch Tuyết Phùng sẽ ra sao, nên cố nén cơn buồn ngủ, nằm úp sấp bên cạnh không rời đi.
Một lát sau, Ninh Ngu đột nhiên đứng lên.
Thanh Xuyên Quân giật mình một cái triệt để thanh tỉnh, hắn còn tưởng rằng Dịch Tuyết Phùng đến, ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ nhìn thấy Ninh Ngu vội vã bước vào nội thất, đột nhiên buông rèm trúc xuống, rất nhanh bên trong truyền đến âm thanh sột sột soạt soạt.
Thanh Xuyên Quân đang nghi ngờ y làm gì bên trong, không bao lâu Ninh Ngu liền đi ra.
Thanh Xuyên Quân vừa nhìn, mặt mày lập tức tái mét.
Hóa ra y vào nội thất đổi sang kiện cẩm bào màu đen trăm năm chưa từng rớ đến, áo bào huyền sắc, trên vạt áo còn thêu hoa văn tối viền vàng.
Thanh Xuyên Quân: "..."
Ninh Ngu ngồi lại ghế, lần thứ hai mặt vô biểu tình xuất thần.
Thanh Xuyên Quân miễn cưỡng áp chế kích động phun thẳng trong lòng, nhịn nửa ngày mới gian nan mở miệng: "Kiếm tôn, ngài..."
Ninh Ngu nói: "Cái gì? Có việc mau nói, một câu."
Thanh Xuyên Quân: "..."
Thanh Xuyên Quân nói: "Ta ngậm miệng."
Bây giờ Ninh Ngu đang ở trong trạng thái cực kỳ rối rắm, một mặt y cảm thấy Lâm Phù Ngọc có năm phần mười chính là Dịch Tuyết Phùng, nên không thể đối đãi giống như trước đây được, nếu không sau này biết chắc là hắn thì mình có thể sẽ hối hận không kịp.
Mặt khác, y lại e sợ năm phần còn lại, lỡ như đến cùng Lâm Phù Ngọc căn bản không phải Dịch Tuyết Phùng, vậy nhu tình y trao đi căn bản không thể thu hồi, lúc đó càng thêm hối hận.
Hai suy nghĩ đó giằng co trong đầu Ninh Ngu, khiến bề ngoài y thoạt nhìn có chút quỷ dị.
Một bên nói: "Nếu hắn biết ngươi đã nhận ra thân phận hắn còn lạnh lùng vô cảm như vậy, lúc đó không để ý tới ngươi nữa, xem ngươi hối hận thế nào?"
Một bên khác lại nói: "Mọi việc đều có khả năng, nếu như Thiết Vân gọi hắn là cha chỉ vì đùa giỡn, ngươi thuận theo nhu tình, Tuyết Phùng dưới cửu tuyền mà biết, nhất định cũng sẽ không muốn nhìn mặt ngươi."
Ninh Ngu thoạt nhìn vững như bàn thạch, trên thực tế trong lòng đã sớm loạn tùng phèo.
Cuối cùng, y quyết định chiết trung*: Không ôn nhu cũng không lạnh lùng, như vậy đến cuối cùng vô luận là kết quả nào, y cũng có thể thu phóng tình cảm như thường.
*Tên chương, nghĩa trong câu là Ninh Ngu quyết định k theo bên nào cả.
Tay y vò lung tung kim tuyến trên ống tay áo, song cửa sổ bên cạnh đột nhiên bị mổ hai cái, Thanh Xuyên Quân còn chưa kịp nhận ra, Ninh Ngu đã lắc mình vọt lên, gật đầu với Ma Tước ở ngoài, nhàn nhạt nói: "Đến rồi, tại sao lâu như vậy?"
Y đang muốn nói "Ta muốn hắn đứng đợi một chút", liền nghe Ma