Bạch dung hoa là một người yên tĩnh, nếu không phải bất đắc dĩ, tuyệt sẽ không nhờ người. Tiêu Quân Nhã sai Xuân Phân gác lại trà trản và cho lui hết cung nhân trong nội điện. Bạch dung hoa cảm kích, và thành khẩn:
"Nương nương đang dưỡng thai mà đến quấy rầy, là thần thiếp không phải."
"Không sao cả. Không biết Bạch dung hoa tìm bản cung có chuyện gì?"
Bạch dung hoa cau mày: "Thần thiếp tới, là vì đường đệ..."
Tiêu Quân Nhã nhíu mày.
"Đường đệ thần thiếp, bị hãm hại. Hiện đang bị nhốt trong đại lao. Mẫu thân sai người cầm thư đến, hỏi thần thiếp có cách nào rửa sạch oan khuất cho đường đệ không..."
Nguyên tưởng Bạch dung hoa tìm nàng vì việc hậu cung, không ngờ là chuyện trong triều. Nàng là Hoàng hậu, làm sao nhúng tay được?
"Xin nương nương hãy nghe thần thiếp nói hết."
Tiêu Quân Nhã gật đầu.
Bạch dung hoa tâm thần buông lỏng, thành khẩn hơn, châm chước từ ngữ và nói hết ngọn nguồn.
Nguyên nhân là hoàn khố công tử cường đoạt dân nữ ngoài đường, đường đệ Bạch dung hoa là Bạch Trinh đứng ra ngăn lại, bị công tử kia cắn ngược nói Bạch Trinh cường đoạt dân nữ bắt vào đại lao. Cô nương kia sau được bạn của Bạch Trinh cứu đi, dẫn tới công tử kia tuyên bố tuyệt sẽ không tha Bạch Trinh. Này mẹ Bạch dung hoa mới sai người truyền tin vào cung, bảo Bạch dung hoa tìm cách cứu đường đệ.
"Nhà thần thiếp chỉ là kinh doanh buôn bán, không đấu lại quan nhân. Nay, thần thiếp cả gan cầu xin nương nương... Hướng bệ hạ, nói một chút việc này, để cứu đường đệ thần thiếp." Dứt lời, Bạch dung hoa đứng lên, quỳ lạy.
Tiêu Quân Nhã không ngăn lại, mặc cho Bạch dung hoa quỳ dập đầu.
"Hoàn khố tử đệ đó là người phương nào? Con trai tri phủ sao?" Tiêu Quân Nhã suy tư chốc lát, rồi hỏi. Bá quyền như thế e cũng chỉ có thể là tri phủ địa phương.
Bạch dung hoa thẳng người lên, nói: "Là tri phủ Tô Châu - Nhâm Sâm. Hoàn khố tử đệ đó là Nhâm Bình. Con trai Nhâm Sâm..."
"Còn có gì nữa?"
"Nhâm Sâm... Là cha của Nhâm thục nghi. Nhâm Bình ỷ vào gia thế, tỷ tỷ là phi tần trong cung, hoành hành ngang ngược trên đường phố, ức hiếp nhỏ yếu, cường đoạt dân nữ. Năm ngoái, khi thần thiếp chưa vào cung, theo cha mẹ đi Tô Châu, từng nghe tới y phát ngôn bừa bãi nói y là em vợ nhà vua, cha y là Quốc trượng..."
"Làm càn!"
Bạch dung hoa lại dập đầu.
Quốc trượng của vua chỉ có Định Quốc công, một Nhâm Sâm nho nhỏ là cái thá gì!?
"Tô Châu là nơi phồn vinh. Bản cung nghe nói Nhâm Sâm nổi danh là quan thanh liêm, cớ sao lại để mặc con cái làm bừa?"
"Nương nương, Tô Châu phồn vinh, nhưng cách xa Kinh Thành. Huống hồ quan lại bao che cho nhau... Ngài cũng biết..."
Trời cao hoàng đế xa, ở Tô Châu, Nhâm Sâm là bá chủ một phương. Song, Tiêu Quân Nhã không hiểu: nếu Nhâm Sâm lớn mật không để vua vào mắt, thì làm sao trở thành quan thanh liêm trong miệng bách tính? Mà, của cải Nhâm phủ không tệ, nàng vẫn nhớ chuyện đó, xem ra đúng là kỳ quặc.
"Nương nương có điều không biết. Nhâm Sâm đúng là có bản lĩnh, từng dứt điểm mấy đại án, dân chúng địa phương tôn kính cũng không kỳ quái. Nhâm gia hỏng là hỏng ở Nhâm Bình. Bình thường Nhâm Sâm cũng chỉ phạt cho có lệ, sau lại khôi phục nguyên dạng. Xem ở trong mắt bách tính, nói không chừng còn cho rằng danh dự Nhâm Sâm đều bị con của y làm hỏng."
Bạch dung hoa nhìn ra Hoàng hậu nghĩ gì, vì vậy liền giải thích:
"Trong thư mẹ thần thiếp viết, Nhâm Sâm bị bệnh, tất cả đều giao cho Nhâm Bình xử lý. Nhưng ai biết là bệnh thật hay giả. Nếu là giả, ngày sau khỏi bệnh, nói không chừng y sẽ tùy ý bồi thường một ít, rồi làm ra vẻ vô cùng đau đớn trách phạt Nhâm Bình hư đốn. Mà phạt hay không cũng không ảnh hưởng đến danh dự của y. Nói trắng ra là, y để mặc con mình hoành hành ngang ngược."
Bạch dung hoa thành khẩn nhìn Hoàng hậu: "Thần thiếp biết ngài thiện tâm. Xin ngãi hãy giúp thần thiếp."
"Quan hệ giữa nàng và bản cung cũng không phải là thân, vì sao mà nhớ tới xin bản cung?"
Bạch dung hoa sửng sốt một chút, cúi mắt nói: "Thần thiếp ngoại trừ giao hảo với Trần tần, thì không hề liên hệ với ai... Thần thiếp chỉ là con gái của nhất giới thương nhân, thân phận đê tiện, không có quyền thế. Trần tần lúc rỗi rảnh hay nhắc nương nương thiện tâm đoan hòa, thần thiếp lưu tâm, cho nên mới đi xin nương nương..."
Tiêu Quân Nhã làm như trầm tư một chút, mới nói: "Bản cung biết rồi, việc này bản cung sẽ nói với bệ hạ."
Mắt sáng ngời, Bạch dung hoa dập đầu: "Nương nương đại ân đại đức, thần thiếp suốt đời không quên."