Mỹ Nhân Bị Giam Cầm

Chương 2


trước sau


Tú nữ mặc váy áo tương đồng nhau, Quý Hoa Dao đứng ở giữa nhóm tú nữ, cúi đầu vào cung.

Nghĩ đến đại ca nói đã chuẩn bị tốt nên Quý Hoa Dao liền yên lặng mà chờ bị đánh rớt.

Nhưng mà chờ mãi đến cuối cùng, nàng cũng không nghe thấy tên mình, ngược lại còn đứng ở giữa đại điện.
"Được rồi, các vị quý nhân, tối nay các vị sẽ ở lại trong cung.

Ngày mai chờ Hoàng Thượng tự mình triệu kiến, phúc khí của các vị quý nhân vẫn còn dài." Một vị thái giám lãnh sự có giọng nói the thé cười nói nịnh nọt.
Quý Hoa Dao cúi đầu đứng, nàng thầm nghĩ, không biết có chỗ nào sai không, xem ra chờ lát nữa phải gửi tin cho đại ca.
Trong một gian phòng trong Trữ Tú Cung, Quý Hoa Dao vẫn không nghỉ ngơi, nàng đang chờ Quý Vị truyền tin tức.

Chờ đến giờ Tý, rốt cuộc có cung nữ tới gõ cửa báo cho Quý Hoa Dao rằng Quý Vị ở một chỗ thiên điện khác chờ nàng.
Quý Hoa Dao không nghi ngờ gì bèn lén lút đi theo cung nữ ra khỏi Trữ Tú Cung.


Thời gian đi tầm một nén nhang, Quý Hoa Dao cảm thấy không đúng.

Khi còn nhỏ nàng cũng thường vào trong cung, chỗ này chính là đến Sùng Hoa Cung, không phải là tẩm cung của Hoàng Thượng sao?
Quý Hoa Dao dừng bước, bèn quát lớn phía sau lưng cung nữ: "Rốt cuộc là ai phái ngươi tới?"
Cung nữ phía trước bỗng dừng lại, sau đó đột nhiên xoay người, từ trong tay áo lấy ra một cái khăn gấm rồi che kín miệng mũi của Quý Hoa Dao.
Quý Hoa Dao chỉ cảm thấy chóp mũi truyền đến một mùi mê hương, sau đó đầu óc choáng váng và giây tiếp theo liền hôn mê bất tỉnh.
...
Quý Hoa Dao bị nóng mà tỉnh lại, nàng phát hiện mình đang nằm trên giường, xung quanh vô cùng nguy nga, không biết là tẩm cung của ai.

Nàng giãy giụa suy nghĩ muốn đứng dậy rời đi, đáng tiếc cả người bủn rủn yếu ớt, càng đáng sợ hơn chính là giữa hai chân có chút khác thường, có cảm giác ngứa ngáy khó nói nên lời.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện, chẳng lẽ là trúng xuân dược rồi sao? Nhưng ai lại to gan như vậy dám xuống tay với tú nữ, còn chính là nữ nhân chọn cho Hoàng Thượng!
Quý Hoa Dao vô cùng rối loạn, nàng một mặt giãy giụa đứng dậy,

một mặt không thể kiềm chế mà vặn vẹo hai chân, muốn cọ xát vào nhau.


Một lát sau, mật động xấu hổ giữa hai chân thế mà còn chảy ra xuân thủy, Quý Hoa Dao cuống đến phát khóc.

Nàng nằm trên giường, khẽ nhếch miệng thở hổn hển, không biết ai có thể tới cứu nàng.
Một lát sau, Quý Hoa Dao đã khiến giường thành một mảnh hỗn độn, vạt áo trước của nàng cũng bị kéo ra, lộ ra cái yếm hồng nhạt bên trong.

Trong lúc mơ hồ, dường như nàng nhìn thấy được một bóng dáng cao lớn màu vàng chậm rãi đi về phía nàng.
Hai mắt của Quý Hoa Dao đã sớm bị lửa đốt đến mơ hồ một mảnh, tuy nàng không nhìn rõ dung mạo của người đến nhưng ở trong cung người mặc một thân màu vàng, trừ Hoàng Thượng còn ai vào đây?
"Hoàng Thượng...!Cứu nô tì..."
Người đàn ông một thân mặc long bào có đường viền màu đen, đội mũ quan phát bó cao, phía trên điểm hai con rồng ngậm châu.

Hắn đi tới bên giường, cúi đầu nhìn Quý Hoa Dao nửa cởi y phục, trong mắt phảng phất có tia sáng hiện lên, hắn lẩm bẩm nói nhỏ: "Dao Dao..."
Quý Hoa Dao không còn quan tâm gì nữa, không ngừng cầu xin, "Hoàng Thượng...!Người hãy gọi đại ca của nô tì đến...!Nô tì muốn trở về nhà...!Cầu xin người..."
Chỉ thấy Cảnh Liệt không dao động, ngược lại cởi ra áo bào của mình, chờ thân thể trần trụi của hắn đè nàng xuống bên dưới thì Quý Hoa Dao rốt cuộc tuyệt vọng khóc gào: "Hoàng Thượng...!Đừng mà..."
Bàn tay của Cảnh Liệt rất nóng, mơn trớn mỗi chỗ da thịt của Quý Hoa Dao đều làm nàng run rẩy không thôi, Quý Hoa Dao cắn môi dưới không cho mình phát ra tiếng rên rỉ.

Nhưng mà nàng được Cảnh Liệt vuốt ve cảm giác quá mức thoải mái, chờ hắn xoa nắn một bên vú trước ngực thì Quý Hoa Dao rốt cuộc nhịn không được, căng cứng người mà hét chói tai..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện