Đây là máu tươi bắn ra từ trên người nữ nhân kia.
Sao lại có máu tươi? Nữ nhân này rốt cuộc đã làm gì rồi? Trong lòng Nam Cung Uyển ngờ vực, nhìn Tiểu U phất tóc, thần tình nghiêm trọng.
Nàng vẫn cảm thấy nữ nhân xinh đẹp này không đơn giản, không chỉ bởi vì Nam Cung Vô Khuyết đặc biệt kiêng kị đối phương.
Chỉ cần hơi thở trên người đối phương phát đã đủ khiến Nam Cung Uyển cảm thấy tim đập rất nhanh.
Tiểu U sau khi chỉnh sửa tóc, con ngươi lười biếng nâng lên, dừng trên người Nam Cung Uyển, giống như hơi kinh ngạc vì sao nữ nhân này nhìn chằm chằm mình.
Nhưng nàng cũng không quá để ý, xoay người tiến đến gần phòng bếp, thập phần chờ mong nhìn vào trong phòng bếp.
Bởi vì nàng biết, tới lúc ăn điểm tâm rồi.
Mùi thơm ngào ngạt từ trong phòng bếp, bay ra trong chốc lát.
Nam Cung Uyển ngồi trên ghế, tư thế ngồi hơi tao nhã, cặp đù trắng nõn thon dài nhấc lên, đặt lên đùi còn lại, tản ra mị hoặc trưởng thành.
Bên cạnh nàng là Tiểu U có chút sốt ruột, nữ nhân này thỉnh thoảng quay đầu nhìn phòng bếp, hoàn toàn là một tên tham ăn.
Mà càng khiến Nam Cung Uyển cạn lời chính là… bên cạnh khác của nàng không biết khi nào xuất hiện một con chó đen, hai móng vuốt vỗ lên bàn, thè lưỡi, cùng đợi bữa sáng.
Ngồi giữa một chó một người như vậy, Nam Cung Uyển vẫn cảm thấy có phần quái dị và xấu hổ.
Cái quỷ gì!
Rất nhanh, mùi hương nồng đậm bắt đầu bay ra từ trong phòng bếp, một thân ảnh thon dài, gầy yếu đi ra khỏi phòng bếp.
Hai tay bưng món ăn tản ra mùi hương và hơi nóng.
Người này chính là Bộ Phương.
Bộ Phương cũng thấy được tổ hợp quỷ dị, nhíu mi, nhưng cũng không quá mức để ý.
- Tiểu Hắc, Long Thịt Túy Bài Cốt của ngươi.
- Tiểu U, cơm Long Huyết của ngươi.
Bộ Phương sau khi đặt món ăn ở trước mặt Tiểu U và Tiểu Hắc, liếc mắt nhìn Nam Cung Uyển, liền xoay người đi vào trong phòng bếp.
Chỉ sau chốc lát, cầm hai lồng bánh bao ra.
- Đây là bánh bao nhỏ, hương vị rất không tệ, thật thích hợp làm bữa sáng.
Bộ Phương sau khi đưa bánh bao nhỏ cho Nam Cung Uyển, chính mình cũng tìm vị trí ngồi xuống, chuẩn bị dùng cơm.
Hiện giờ trong tiểu điếm, Bộ Phương sẽ thỉnh thoảng nghiên cứu ra món ăn mới.
Bánh bao nhỏ này là món ăn hắn mới nghiên cứu ra nhất, kỳ thật cũng tính là nghiên cứu, dù sao kiếp trước đã từng làm rồi.
Bánh bao nhỏ khác bánh bao thường, da trắng mỏng, sau khi hấp, sẽ trở nên trong suốt, bên trong cũng không có nước canh đậm đà nhưng canh bánh bao, nhưng lại tràn ngập hương thơm.
Đó là nguyên nhân bánh bao nhỏ mỹ vị, cho dù ăn hơn mười lồng cũng không ngán.
Làm lựa chọn của buổi sáng, kỳ thật vừa vặn.
Nam Cung Uyển trừng lớn mắt nhìn bánh bao nhỏ trước mặt mình, hơi nóng và mùi thương bánh bao tản ra không ngừng hấp dẫn nàng.
Những người khác đều bắt đầu ăn ngụm lớn.
Con chó kia vùi mặt vào dĩa, không ngừng bẹp bẹp.
Nữ nhân lạnh như băng kia lấy tay bốc cơm, không ngừng bỏ vào miệng… tướng ăn này, quả thực khủng bố.
- Thật… ngon quá!
Nam Cung Uyển dùng đũa gắp một cái bánh bao nhỏ mềm, nhẹ nhàng cắn một ngụm, nhất thời phá vỡ vỏ bánh, hương khí bắt đầu