Nam Cung Uyển nói.
Bộ Phương nhìn đống kiến trúc này, hí mắt, gật đầu.
Bởi vì trong đống kiến trúc này, hắn thấy không ít người quần áo lố lăng ra ra vào vào.
Hơi thở trên người những người này cũng không quá mạnh, nhưng cũng rất cổ quái.
Có người khoác lên trường bào xám, tràn ngập hơi thở âm trầm.
Có người mặc áo choàng màu trắng, để râu, thần tình tương hòa.
Đây là độc sư và y sư, một loại người không có thiên phú luyện đan, phát triển lĩnh vực khác.
Nam Cung Uyển mang theo Bộ Phương đi vào kiến trúc.
Trong kiến trúc, ngoài ý muốn náo nhiệt phi thường.
Độc sư và y sư này, nhân số đặc biệt nhiều.
Bộ Phương nhìn đến hoa cả mắt.
Hai người đứng thật lâu trong đám đông, rốt cục đi đến trước một phòng nhỏ.
- Bộ lão bản, nơi này chính là nơi báo danh, lão nhân bên trong kia chính là người quen của ta.
Nam Cung Uyển cười nói, liếc mắt nhìn Bộ Phương, sau đó đẩy cửa tiến vào.
Bộ Phương đi theo vào, trong phòng có một lão giả độc nhãn đang xem sách.
Giống như phát hiện có người tiến vào, lão giả ngẩng đầu.
- Nam Cung tiểu thư… người làm sao lại đến đây!
Lão giả độc nhãn kinh ngạc đứng dậy.
Nam Cung Uyển, luyện đan sư trong gia tộc Nam Cung, lão giả độc nhãn tự nhiên nhận ra, nhưng lại khó khiểu vì sao đối phương đến nơi này, nơi này là nơi báo danh của kỳ nhân dị sĩ mà.
- Phúc Bá, đây là một người bạn của con, hắn muốn báo danh tham gia Diệu Thủ Hồi Xuân Đại Điển.
Nam Cung Uyên giới thiệu nói.
Lão giả độc nhãn sửng sốt, hắn đã nói Nam Cung Uyển vì sao xuất hiện ở đây.
- Được, nói cho ta biêt tính danh, tu vi, còn có chức nhiệp…
Lão giả độc nhãn ngồi trên vị trí chính mình, lấy ra quyển sổ báo danh thật dày.
Vừa lật vừa hỏi Bộ Phương.
- Bộ Phương, tu vi cửu phẩm Chí Tôn, chức nghiệp… đầu bếp.
Bộ Phương mặt không biểu tình trả lời.
Lão giả độc nhãn gật đầu, đặt bút bắt đầu ghi chép.
-Chức nghiệp… độc sư?
Hả, lão giả độc nhãn ngẩng đầu, kinh ngạc liếc mắt nhìn Bộ Phương, bộ dáng trắng nõn nà của tiểu tử này không giống độc sử biến mình thành dạng người không ra người quỷ không ra quỷ a.
Nam Cung Uyển nhếch môi, nói:
-