chương 92Ngón tay Tề Tuyên thon dài trắng nõn, đây là đôi bàn tay dùng để đánh đàn cầm bút, nhìn như tinh tế nhu nhược, nhưng giờ phút này tay cầm đao thật sự rất ổn.Gương mặt Phong Nguyên Sùng vô cùng khó coi.Thoạt nhìn cấm quân nhìn như người đông thế mạnh, nhưng mắt thấy Phong Nguyên Sùng rơi vào trong tay Phong Nguyên Cực, bọn họ không dám làm ra hành động thiếu suy nghĩ! Trong lúc hai bên đang giằng co, bỗng nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, một đám người hắc y mặc khôi giáp cưỡi ngựa bao vây toàn bộ cấm quân!Phong Nguyên Cực suất lĩnh một bộ phận binh lính tinh nhuệ lặng yên không tiếng động lấy thế sét đánh không kịp bưng tai cướp ngục, trước một bước bắt được Lâm Tử Nhiên và Tề Tuyên, sau đó lợi dụng Tề Tuyên khống chế Phong Nguyên Sùng, kéo dài thời gian chờ viện quân của y chạy tới!Phong Nguyên Sùng nhìn một màn này.Nơi nào còn không rõ chính mình đã thua.Hắn mượn đại thọ của Thái hậu triệu Phong Nguyên Cực về, sinh ra tâm tư muốn diệt trừ Phong Nguyên Cực, nhưng Phong Nguyên Cực đã sớm chuẩn bị, y âm thầm phân tán thủ hạ tâm phúc lặng lẽ ẩn núp ở kinh thành, đưa Tề Tuyên đến bên cạnh mình, sớm âm thầm chuẩn bị hết thảy..
Chỉ chờ thời cơ thích hợp liền ra tay!Mà thời cơ thích hợp, chính là ngày hôm nay.Y biết chính mình không thể bỏ mặc Lâm Tử Nhiên, cũng sẽ không ngồi xem mặc kệ, cho nên trước một bước bắt lấy đối phương, dẫn mình xuất cung vây sát, nhân lúc chính mình tinh thần không yên liền xuống tay!Hay cho một cái cơ quan tinh tẫn, thận trọng từng bước!Thần sắc Phong Nguyên Cực lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nâng trường kiếm trong tay lên, phát ra tiếng quát trầm thấp chói tai: “Giết!”Giáp sĩ hắc y theo tiếng mà động, không chút do dự giết tới! Đám cấm quân kia như rắn mất đầu, trong lúc hỗn loạn chỉ có thể vội vàng ứng đối.
Tình hình chiến đấu hai bên chém giết thảm thiết, nhưng thật nhanh cấm quân liền tử thương thảm trọng!Phong Nguyên Sùng bình tĩnh nhìn nhìn cảnh tượng trước mặt, trong hai tròng mắt tràn đầy đau đớn và tức giận, bàn tay hắn hơi run rẩy che lấy bụng, máu tươi theo khe hở ngón tay chảy xuống dưới.Kỳ thực hắn không hoàn toàn tin tưởng Tề Tuyên, nhưng ngàn tính vạn tính, lại không tính đến Tề Tuyên sẽ liên thủ cùng Phong Nguyên Cực.Cho nên Tề Tuyên đã sớm biết chính mình không phải thật sự thích hắn, thậm chí đã sớm biết kế hoạch chính mình muốn tiêu diệt An Hà Quốc, vì thế vẫn luôn bất động thanh sắc ẩn núp bên cạnh mình, tùy thời giáng cho mình một đòn trí mạng.Hắn đã thua.Lâm Tử Nhiên đứng ở nơi đó, tuy rằng lúc đầu thập phần khiếp sợ nhưng sau đó là chết lặng.Mỗi khi cậu cho rằng cốt truyện đã đủ sụp đổ, thì cốt truyện còn có thể sụp đổ hơn cả cậu tưởng tượng..
Thế mà Phong Nguyên Cực thực sự mưu phản thành công!Tại sao?Chẳng lẽ là do hiệu ứng cánh bướm?Là vì mưu phản trước? Hay là bởi vì Tề Tuyên phản bội?Không đúng...!Nếu Tề Tuyên là đồng bọn của Phong Nguyên Cực, thì tại sao trong nguyên cốt truyện y lại thất bại?Có rất nhiều thứ Lâm Tử Nhiên không rõ.Cậu bị một đám người vây quanh ở giữa, nhìn Phong Nguyên Cực từ xa với vẻ mặt phức tạp.Trận chém giết này bắt đầu nhanh mà kết thúc cũng nhanh, chờ thời điểm kết thúc, khắp nơi chỉ còn lại thi thể và máu tươi đầy đất.Phong Nguyên Cực thu kiếm vào vỏ, trên mặt y bị máu tươi bắn lên càng có vẻ vô cùng lãnh lệ.
Ánh mắt sắc bén đảo qua Lâm Tử Nhiên, khi đi ngang qua người cậu, nhẹ giọng nói: “Ủy khuất ngươi.”Lâm Tử Nhiên nao nao, sau đó nhanh chóng hiểu ý của Phong Nguyên Cực.Tề Tuyên bắt Phong Nguyên Sùng, mấy binh lính áp giải Lâm Tử Nhiên, đoàn người suốt đêm vào cung.Đêm nay trong cung không được yên bình, trời quang mây tạnh.Bất quá chỉ trong một đêm, hoàng thành đã đổi chủ.Lâm Tử Nhiên bị đưa vào một cái sân, theo cánh cửa phía sau đóng lại có một vài binh lính đứng giữ cửa.Xem ra trong hoàng cung này không thiếu nhãn tuyến của Phong Nguyên Cực.Lâm Tử Nhiên nghĩ nghĩ, cũng khó trách như thế.
Lúc ấy Phong Nguyên Cực có thể tự do đi lại trong cung, còn có Tề Tuyên luôn gãi đúng chỗ ngứa đánh gãy Phong Nguyên Sùng, trong đó chỉ sợ không thể thiếu bút tích của Phong Nguyên Cực; nếu không chỉ bằng một con tin như Tề Tuyên, ở chỗ trời đất xa lạ này, làm sao có được tin tức linh thông như vậy?Hóa ra tất cả manh mối đều có từ khi đó, chính mình vẫn hy vọng xa vời rằng Tề Tuyên có một chút tình cảm với Phong Nguyên Sùng.Quả nhiên không thể lừa mình dối người!Lâm Tử Nhiên: “Hệ thống, cốt truyện ẩn của trò chơi này có chút hố người.”Hệ thống: “Ừm.”………………Lâm Tử Nhiên bị nhốt lại.Thật là không thể tin được, chạy ra ngoài dạo một vòng, như thế nào lại trở về hoàng cung nữa rồi?Bất quá thời gian lần này hẳn là không còn lâu nữa.Kỳ thực Lâm Tử Nhiên có thể lý giải hành động của Phong Nguyên Cực, rốt cuộc ở thời khắc mấu chốt, Phong Nguyên Cực không tín nhiệm chính mình cũng có thể hiểu, dù sao cậu đã từng là tâm phúc của Phong Nguyên Sùng...Đứng ở góc độ của bất kỳ kẻ nào, cậu là người của Phong Nguyên Sùng, theo lý thuyết trực tiếp giết chết cậu cũng không quá.Hôm nay Lâm Tử Nhiên đang ngồi trong viện thì đột nhiên nghênh đón một vị khách không mời mà đến.Tề Tuyên.Lâm Tử Nhiên nhìn Tề Tuyên, tâm tình thập phần phức tạp.Đã nhiều ngày rồi cậu thật sự rất nhàm chán, đọc kịch bản lại một lần sau đó phát hiện quả thực có rất nhiều hố...!Càng nhìn càng cảm thấy Tề Tuyên không đơn giản.
Phải biết trong nguyên cốt truyện, hắn là người chiến thắng cuối cùng.Lâm Tử Nhiên cảm thấy vấn đề mấu chốt chỉ sợ cũng nằm trên người Tề Tuyên.Trong nguyên cốt truyện sau khi Phong Nguyên Sùng ban chết cho Lý Ký, qua một đoạn thời gian Phong Nguyên Cực mới mưu phản bức vua thoái vị, chiến trường bức vua thoái vị cũng không phải ở chiếu ngục mà là ở hoàng cung.
Lúc ấy Phong Nguyên Sùng đã sớm có chuẩn bị, chém giết toàn bộ người của Phong Nguyên Cực trong cung, cuối cùng Phong Nguyên Cực chết dưới tay Phong Nguyên Sùng...!Nhưng trận chiến như trong phim kia, Tề Tuyên căn bản không lên sân khấu, hẳn là sau khi hết thảy trần ai lạc định rồi mới xuất hiện.Này có hai loại khả năng, một là Tề Tuyên phản bội Phong Nguyên Cực, hắn không tín nhiệm Phong Nguyên Cực, hoặc âm thầm đạt thành giao dịch khác với Phong Nguyên Sùng, lựa chọn đứng về phía Phong Nguyên Sùng, dẫn đến bên Phong Nguyên Cực thất bại.Còn có một loại khả năng là Phong Nguyên Sùng đã phát hiện Tề Tuyên không đáng tin, trước tiên khống chế Tề Tuyên, sau khi Phong Nguyên Cực chết, không có bất luận kẻ nào biết Tề Tuyên và Phong Nguyên Cực từng có mưu đồ bí mật; cho nên Tề Tuyên coi như cái gì cũng không biết, tiếp tục dùng mỹ mạo của mình lung lạc Phong Nguyên Sùng, đạt được mục đích của riêng mình.Nhưng bất luận là trường hợp nào, đều chứng minh trước đó Tề Tuyên đều là ngụy trang, hắn chưa bao giờ đơn giản như vẻ bề ngoài.Tề Tuyên là mỹ nhân đoạt mệnh mà Phong Nguyên Cực chuyên môn đưa lên cho Phong Nguyên Sùng.Đến nỗi tại sao lần này Phong Nguyên Cực có thể chiến thắng, có lẽ do các loại cơ duyên xảo hợp tạo thành.Một khi đi sai bất luận bước nào trong đó, kết quả sẽ hoàn toàn bất đồng.Lâm Tử Nhiên nhìn Tề Tuyên thầm nghĩ, nơi nào là bạch liên hoa, rõ ràng là hắc liên hoa!Tề Tuyên cũng nhìn Lâm Tử Nhiên, nhìn ra vẻ mặt phức tạp trong mắt Lâm Tử Nhiên, nói vậy cậu cũng có chút khó đối mặt với chính mình đi..Người mình yêu phản bội quân vương của mình, là gian tế cấu kết với phản vương làm việc xấu.Khóe môi Tề Tuyên khẽ cong lên.Nhưng ta không hối hận.Bởi vì ta cho rằng đó là lựa chọn có lợi nhất, đối với ngươi, đối với ta, đều tốt.Giao dịch với Phong Nguyên Cực đã định tốt trước khi tiến vào nơi này, nhưng điều này cũng không có ý nghĩa gì; hắn trung thành với Phong Nguyên Cực, đối với An Hà Quốc phong vũ phiêu diêu mà nói, huynh đệ hai người này đều không đáng tín nhiệm.
Hắn lẻ loi một mình đi vào nơi này chính là muốn tìm một con đường thoát khỏi tuyệt cảnh!Ngay từ đầu hắn đã biết, cái gọi là sủng hạnh của Phong Nguyên Sùng đều là mê hoặc và lừa dối.
Hắn cũng biết Phong Nguyên Cực hứa hẹn với hắn bất quá là muốn lợi dụng hắn đạt được mục đích của riêng mình mà thôi.Các ngươi lợi dụng ta, bất quá ta cũng lợi dụng các ngươi để đạt được mục đích của mình.Khi hắn ý thức được không thể lung lạc Phong Nguyên Sùng, theo xu thế ra tay với An Hà Quốc, hắn quyết định tiếp tục hợp tác cùng Phong Nguyên Cực, hơn nữa hắn tin rằng chỉ cần mình giúp đỡ Phong Nguyên Cực, nhất định Phong Nguyên Cực sẽ thực hiện lời hứa của mình, không ra tay với An Hà Quốc, bởi vì — người trước mặt này.Tình yêu mà ngươi đối với ta, là vũ khí bắt ép Phong Nguyên Cực tốt nhất.Thật xin lỗi, ta cũng lợi dụng ngươi.Từ trước đến nay ta không phải là dạng người ngươi thích, thuần khiết trắng tinh không tì vết.Nếu ngươi đã biết hết thảy, liệu có còn yêu ta không?Lâm Tử Nhiên mím môi không nói, cốt truyện sụp đến mức này, dựa theo tính cách Lý Ký, cho dù có thích Tề Tuyên đi nữa, chỉ sợ cũng sẽ tâm sinh khúc mắc?Một con tin địch quốc, liên hợp với Phong Nguyên Cực mưu triều soán vị.Thấy thế nào cũng là đại nghịch bất đạo.Lâm Tử Nhiên trầm mặc một lát, lạnh lùng nói: “Ngươi tới đây làm gì?”Tề Tuyên im lặng hồi lâu, rốt cuộc cũng không hỏi ra câu nói kia, hắn đi tới trước mặt Lâm Tử Nhiên ngồi xuống, hơi mỉm cười, ánh mắt nhu hòa: “Ta sợ ngươi buồn chán, nên tới bồi ngươi một lát.”Dứt lời liền lấy ra một bộ cờ.Lâm Tử Nhiên im lặng nhìn cờ vây, ta biết ngươi có ý tốt, nhưng cái trò chơi này, ta —— sẽ không chơi đâu!Lâm Tử Nhiên vẻ mặt lãnh đạm: “Không cần ngươi lo lắng cho ta.”Tề Tuyên nhìn Lâm Tử Nhiên, trầm thấp thở dài, âm thanh phiêu tán trong gió: “Ngươi đang trách ta lừa ngươi?”Lâm Tử Nhiên mím môi, đáy mắt lộ ra một tia đau đớn và giãy giụa, tựa hồ vẫn như cũ còn yêu người này, nhưng không thể tiếp nhận đối phương.Ánh mắt Tề Tuyên nhìn cậu một cái thật sâu, chậm rãi nói: “Ta từng nói với ngươi, đừng tới gần ta...”Lâm Tử Nhiên khẽ khựng lại trong giây lát.Cho nên khi đó Tề Tuyên cái gì cũng hiểu, nên mới cố ý tránh né, vắng vẻ xa cách chính mình?Tề Tuyên cụp mắt cười nhẹ, bàn tay bị ống tay áo bao phủ hơi siết chặt.Khi đó, ta bảo ngươi đừng tới gần, ngươi càng muốn tới gần..Bây giờ ngươi có hối hận không?Kỳ thực, giữa chúng ta luôn có một khoảng cách rất xa.Trước kia là thế, bây giờ cũng vậy.Ta tự nhủ với bản thân rằng, không cần động tâm với người không nên động tâm.Nhưng cuối cùng, tại sao vẫn động tâm?Tề Tuyên cong môi, nhìn Lâm Tử Nhiên nói: “Ngày khác ta lại đến thăm ngươi.”………………Phong Nguyên Cực đi vào tẩm cung của Phong Nguyên Sùng, đẩy cửa bước vào.
Các cửa sổ trong tẩm cung đều đóng chặt, khói bay mịt mù, không gian tràn đầy áp lực nặng nề.Người đàn ông đã từng không ai bì nổi nằm ở trên giường, sắc mặt vàng như tờ giấy, khí sắc suy yếu.Nhìn thấy Phong Nguyên Cực tiến vào, thái y run cầm cập quỳ trên mặt đất, run giọng nói: “Thương thế của Hoàng thượng quá nghiêm trọng, năng lực của thần có hạn, chỉ sợ...”Giọng nói Phong Nguyên Cực đạm nhiên: “Tạm thời hắn còn chưa thể chết được, ta cũng không cần ngươi cứu sống hắn, chỉ cần treo mạng của hắn là được, nhưng nếu điểm này ngươi cũng làm không xong, thì cùng đi với hắn.”Thái y quỳ trên mặt đất, mồ hôi tuôn như mưa: “Thần, thần nhất định tận lực..”Phong Nguyên Cực nói: “Ngươi đi ra ngoài đi.”Thái y xách rương, cúi đầu đi ra ngoài.Phong Nguyên Cực bước tới một bước, rũ mắt nhìn người đàn ông trên giường.Hai mắt Phong Nguyên Sùng nhắm nghiền.Phong Nguyên Cực giễu cợt nhìn hắn: “Hoàng huynh, từ trước đến nay ngươi vẫn luôn tự cho mình ngồi trên cao, có từng nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?”Phong Nguyên Sùng chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt kia vẫn bình tĩnh uy nghiêm như cũ, giọng nói khàn khàn: “Tại sao ngươi không giết ta?”Phong Nguyên Cực cười nhạt: “Hoàng huynh ngươi bây giờ không thể chết được, ta không muốn gánh trên lưng tội danh mưu hại huynh trưởng, mưu triều soán vị đâu.”Phong Nguyên Sùng sao không biết y nghĩ gì? Tầm mắt lạnh băng giọng điệu mỉa mai, nói từng chữ một: “Ngươi muốn ta truyền ngôi cho ngươi? Mơ đi.”Phong Nguyên Cực cao cao tại thượng liếc hắn một cái, đuôi lông mày khẽ nhếch, lắc đầu cười: “Nếu hoàng huynh nguyện ý là tốt nhất, bất quá nếu thật sự không muốn cũng không sao, ngươi cứ hưởng thụ những ngày tháng cuối cùng của mình thật tốt đi.”Nói xong trực tiếp xoay người rời đi.Phong Nguyên Cực đi ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn bầu trời.Hôm nay thời tiết không được tốt lắm, có chút âm u, dường như mưa gió sắp đến.
Mấy ngày nay y một khắc chưa từng ngừng nghỉ, tuy rằng đã khống chế Phong Nguyên Sùng và hoàng cung, nhưng thế lực của Phong Nguyên Sùng mấy năm nay ăn sâu bén rễ, chính mình xuất kỳ bất ý bắt giặc phải bắt vua trước mới chiếm ưu thế, nhưng nếu xử lý không tốt, có thể khiến cục diện triều đình rung chuyển.Cũng may hiện tại tình hình chung về cơ bản đã ổn.Mấy năm nay trong triều có rất nhiều người bất mãn với Phong Nguyên Sùng, không phải là không có liên quan tới việc hắn trấn áp bằng huyết tinh.
Mấy năm nay Lý Ký thực sự giết không ít người, khiến toàn bộ kinh thành thần hồn nát thần tính, rất nhiều người không dám nói lung tung ở nhà, bởi vì tác phong của Phong Nguyên Sùng chính là chém cùng giết tuyệt không để ai thoát.Mới cho chính mình thừa dịp có cơ hội.Nhưng nếu chính mình không thành công, những người đó một người cũng không dám đứng ra, đơn giản là thấy mình chiến thắng, có hy vọng, mới sôi nổi tỏ vẻ nguyện ý ủng hộ chính mình.Bất quá chỉ là cỏ đầu tường.Phong Nguyên Cực cười khinh miệt, nhưng thật nhanh nụ cười trên môi dần dần biến mất.Có một người, hắn không phải là cỏ đầu tường.Phong Nguyên Cực trầm mặc hồi lâu, sau đó chậm rãi đi đến trước một cung điện.Y đưa tay đẩy cửa ra.Nam tử tuấn mỹ một thân thanh y mộc mạc ngồi phẩm trà trong sân, nét mặt hắn trầm ổn, thần thái bình tĩnh, ít đi sự âm ngoan sắc bén ngày xưa, cả người như hòa làm một với bối cảnh, cả người có vẻ có chút nhạt nhẽo, phảng phất tùy thời sẽ biến mất.Trong khoảng thời gian này, xác thực đã xảy ra rất nhiều chuyện.Lâm Tử Nhiên nghe tiếng quay đầu lại, liền nhìn thấy Phong Nguyên Cực.Khuôn mặt của người đàn ông không còn dáng vẻ ngả ngớn tùy ý như lúc trước, hình dáng ngũ quan thâm thúy, khuôn mặt sắc bén có vẻ trầm tĩnh uy nghiêm, đôi môi mỏng nhếch lên độ cong lạnh lẽo.Người trước mặt không phải là một Vương gia hoang đường, mà là một vị đế vương lòng dạ thâm sâu —— mặc dù hiện tại y vẫn chưa xưng đế.Có lẽ, đây mới là bộ dáng chân chính của Phong Nguyên Cực.Tâm tình Lâm Tử Nhiên phức tạp.Cậu chỉ là một người chơi, ai thắng ai thua không quan trọng, nhưng ở góc độ Lý Ký mà xem, người này thật sự là đại nghịch bất đạo tùy ý làm bậy đi?Lâm Tử Nhiên: “Tôi bỗng phát hiện một vấn đề.”Hệ thống: “Cái gì?”Tâm tình Lâm Tử Nhiên trầm xuống: “Thế giới này mỗi người đều là diễn tinh! Vai chính công thụ và vai phản diện, cả đám đều là diễn tinh trong ngoài không đồng nhất!”Hệ thống: “……”So sánh, mỗi cái NPC còn diễn tinh hơn mình là cảm thụ gì?!Lâm Tử Nhiên không muốn nói chuyện, thiệt mệt tâm.Phong Nguyên Cực đi tới bên cạnh cậu ngồi xuống, khóe môi khẽ nhếch, lộ ra nụ cười ôn hòa, chậm rãi nói: “Mấy ngày nay bận rộn nhiều việc, tạm thời ủy khuất ngươi, chờ mọi chuyện ổn định ta sẽ để ngươi rời khỏi nơi này.”Lâm Tử Nhiên đột nhiên ngước mắt, rốt cuộc lộ ra thần sắc ngoài ý muốn.Ta là người của Phong Nguyên