Nam Thần Bệnh Kiều, Thỉnh Tiết Chế

Nam thần quá phúc hắc


trước sau

Ngay từ đầu chỗ ngồi đã được chuẩn bị xong xuôi.

Tô Yên và Kỷ Vô Trần được sắp xếp ngồi chung một bàn.

Cô tự nhiên ngồi bên cạnh Kỷ Vô Trần, vờ như không thấy thân thể anh đột nhiên cứng đờ rồi lại lập tức thả lỏng.

"Anh, về sau chúng ta sẽ ngồi cùng một bàn, xin anh chỉ bảo em nhiều hơn nha."

Khóe môi Tô Yên hơi cong lên, đôi mắt lấp lánh, chân mày khẽ nhếch, ánh lên một tia tà khí như có lại như không.

"Oáp..."

Kỹ Vô Trần ngáp một cái tượng trưng cho có, sau đó nghiêng đầu ngủ.

Suốt tiết học buổi sáng, Kỷ Vô Trần cứ ngủ như vậy cho qua thời gian.

Thật ra Tô Yên cũng không nghiêm túc nghe giảng, tay cô chống cằm, thả hồn lên mây.

Ai kêu vẻ bề ngoài của cô dễ gạt người như thế chứ! Cho nên ai cũng cho rằng cô đang nghiêm túc nghe giảng.

Hơn nữa mỗi lần thầy giáo gọi cô trả lời câu hỏi, cô đều có thể đưa ra đáp án chính xác.

Vì thế, rất nhanh các bạn học đều khẳng định cô chính là một học bá!

Chuông tan học vang lên.

Đã tới giờ nghỉ trưa.

Mà Kỷ Vô Trần vẫn còn ngủ, tựa người vào bên cạnh cửa sổ, một cô gái nhẹ chân đi về phía Tô Yên.

Tô Yên nhướng mày, tò mò nhìn.

"Vô Trần! Đã lâu không gặp!"

Giọng nói cô ta rất nhẹ nhàng điềm đạm, duỗi tay ra kéo nhẹ Kỷ Vô Trần.

Tô Yên giống như vô tình, lại dứt khoát chặn tay cô ta.

"Ây cha...! Thật xin lỗi bạn học này, anh tớ vẫn đang nghỉ ngơi, cậu quen anh tớ sao?" Cô nhấc mí mắt, một gương mặt tinh xảo lại xinh đẹp xuất hiện trong mắt Bùi Như Nguyệt.

Nụ cười xinh đẹp xán lạn của Tô Yên khiến Bùi Như Nguyệt cảm thấy như bị kim châm, thật đau đớn, cô ta rút cánh tay vừa bị ngăn cản về, không vui hỏi: "Tớ là bạn của anh cậu, cậu nói xem tớ có quen anh ấy không?"

Trong nhất thời, học sinh trong phòng đều không tự giác được mà dời mắt tới chỗ hai người.

Một người là hoa khôi của trường, một người vừa chuyển trường tới nhưng lại chiếm được rất nhiều hảo cảm của học sinh xung quanh.

Người nào cũng rất thu hút sự chú ý!

"Ừm..." nghe vậy Tô Yên gật gật đầu, có chút xin lỗi nói:

"Xin lỗi, xem ra là tớ đã hiểu lầm cậu rồi. Tại vì giá trị nhan sắc

anh tớ cao quá nên đi ra ngoài, rất nhiều nữ sinh đều muốn làm bạn với anh ấy. Nhưng mà như vậy thật sự mang đến rất nhiều rắc rối cho anh ấy."

Tô Yên giải thích lý do đơn giản vì sao mình ngăn cản Bùi Như Nguyệt.

Mọi người giật mình lý giải, sôi nổi gật đầu.

Đúng vậy, đừng nói là Bùi Như Nguyệt, nữ sinh trong trường này ai mà không muốn làm bạn cùng một người như Kỷ Vô Trần?

Trong nhà có tiền, lớn lên lại đẹp trai, lại còn có cá tính.

Chỉ là các cô không có dũng khí được như Bùi Như Nguyệt mà thôi.

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn về phía Bùi Như Nguyệt đều mang theo vẻ khinh thường.

Mọi ngày đều là bộ dáng cao cao tại thượng, mọi người đều không dám khinh nhờn, thì ra cũng không phải là không có hứng thú, mà là phải xem đối phương có đủ giàu hay không!

Sắc mặt Bùi Như Nguyệt tối sầm, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Tô Yên: "Tớ thật sự quen Kỷ Vô Trần!!"

Cô ta nhìn Tô Yên tươi cười xin lỗi mà thật muốn gọi mọi người tới xem vẻ ác ý đang chất chứa trong mắt Tô Yên.

Tô Yên căn bản không giống dáng vẻ vô hại mà cô biểu hiện ra bên ngoài! Du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu đối với Kỷ Vô Trần biển hiện rõ giữa ban ngày ban mặt.

Sao mọi người đều không nhìn thấy?

"Vâng, vâng, tớ biết rồi mà."

Tô Yên gật gật đầu.

Vậy sau đó thì sao?

Bây giờ Bùi Như Nguyệt cũng không biết phải làm sao, kỳ thật cô ta vừa nhìn thấy Kỷ Vô Trần, cô ta đã biết cơ hội của cô ta tới rồi.

Nhưng suốt một buổi sáng, Kỷ Vô Trần đều ngủ, rồi giờ nghỉ trưa cuối cùng cũng tới, rốt cuộc Bùi Như Nguyệt không thể nhịn thêm được nữa.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện