Tịch Gia Văn nói phải đi xe 3 tiếng nên còn chưa kịp ăn cơm, rất đói bụng, thế là Trang Uẩn liền dẫn y đến quán ăn Tiểu Sao mà Tùy Phong mới dẫn anh đến dùng cơm hôm bữa.
Hiện tại vẫn chưa tới giờ cơm, trong quán ăn không có người nào, nên hai người không vào phòng riêng, chọn một vị trí gần cửa sổ rồi ngồi xuống.
Khẩu vị của Tịch Gia Văn không khác Trang Uẩn lắm, hơn nữa y cũng thích ăn tôm, có điều khác với Trang Uẩn, Tịch Gia Văn còn thích lột tôm, theo như y nói, chính là hưởng thụ niềm vui khi lột tôm.
Nhưng điều khiến Trang Uẩn ghét nhất lại là lột tôm, không phải vì ngại phiền phức, lột một con tôm thì có bao nhiêu phiền phức chứ, chính là vì bẩn tay, có chút phiền.
Tịch Gia Văn ở một bên lột tôm, một bên hỏi chuyện liên quan tới ‘chàng trai chỉ dùng mỗi giọng nói thôi đã khiến Trang Uẩn XX‘, rõ ràng khuôn mặt nhìn qua rất nghiêm túc, nhưng hết lần này tới lần khác lại cứ biểu lộ ra một mặt đầy bát quái, thấy thế nào cũng không hài hòa.
Trang Uẩn ngẫm nghĩ, “Chính là một học đệ trong học viện chúng ta, hai ngày đầu tháng bị học muội kéo đi chơi, liền quen biết.”
“. . . . . Cho nên các cậu mới quen biết nhau được có 10 ngày?”
Trang Uẩn khẽ giật mình, mới phản ứng lại. . . . . Đúng thế, vậy mà anh chỉ mới quen biết Tùy Phong được có 10 ngày? !
“Có điều đối với người có loại thể chất này giống cậu, nghe xong liền chung tình cũng không có gì ngoài ý muốn, ừm,” Tịch Gia Văn ăn miếng tôm, “Cậu nói thêm vài chuyện của các cậu nữa đi, tôi giúp cậu bày kế một chút.”
Lúc Trang Uẩn kết giao bình thường với Tùy Phong, suy nghĩ kỹ một chút thì giao lưu không tính là quá nhiều, dù sao Tùy Phong vẫn luôn không nói lời nào ở trước mặt anh, nhưng tất cả đều rất tự nhiên.
Chỉ mới 10 ngày, nhưng thói quen mỗi sáng của anh đã thay đổi qua mỗi khi tỉnh lại thì nhìn vào điện thoại liền sẽ nhận được tin nhắn chào buổi sáng của Tùy Phong, mỗi lúc trời tối, trước khi ngủ sẽ nhận được tin Wechat chúc ngủ ngon, có đôi khi Tùy Phong động kinh hơn nửa đêm không ngủ được sẽ gửi tới tin nhắn rất khó hiểu.
Thỉnh thoảng Tùy Phong sẽ mang bữa sáng đến cho anh, nếu như không có chuyện hơn nửa đêm còn chưa ngủ, thì giữa trưa sau đó sẽ tìm anh đi ăn cơm, ngẫu nhiên cũng sẽ cùng ăn tối.
Nghĩ như vậy, chỉ mới quen Tùy Phong được 10 ngày mà Trang Uẩn có cảm giác như đã thân quen hơn 20 năm.
“. . . . . Cũng không có gì, chính là ăn cơm cùng một chỗ, thỉnh thoảng sẽ nhắn tin. . . . . Qua lại rất bình thường.” Chính xác rất bình thường, mỗi ngày ăn cơm cùng nhau, không có việc gì thì gửi tin nhắn trò chuyện một chút, không khác gì các nam sinh bình thường.
Tịch Gia Văn còn muốn bát quái, kết quả Trang Uẩn nói quá đơn giản, căn bản không hỏi ra cái gì, “Lúc cậu ta nói chuyện với cậu, làm sao cậu có thể kiên trì nổi ở trước mặt cậu ta mà không bị lộ chứ? Không phải cậu nói phản ứng của cậu rất mãnh liệt đối với giọng nói của cậu ta sao?”
“Tôi lừa cậu ấy, nói mình ghét giọng cậu ấy, cậu ấy liền không nói chuyện trước mặt tôi nữa, mỗi lần đều dùng di động, có đôi khi là dùng tay viết.”
Tịch Gia Văn nghe đến liền ngẩn người, “Cậu ta ngốc đến vậy sao? Chuyện này mà cũng tin được.”
“Cậu mới ngốc đấy, đây là quan tâm.”
“Chậc, ” Tịch Gia Văn liên tiếp chậc chậc mấy lần, lại lột thêm một con tôm ăn, “Tôi tuyên bố cậu có thể đi tỏ tình với cậu ta, tôi nói cái gì, cậu cũng đều mắng tôi ngốc vì cậu ta, có cần bảo vệ đến vậy không.”
Trang Uẩn khẽ giật mình, ấp úng nói, “. . . . . Tư duy của tôi vốn không giống người bình thường mà.”
Trang Uẩn dùng đũa đẩy đẩy đĩa, “Chưa nói tới chuyện tình cảm, chẳng qua là vì cảm thấy khi ở bên cậu ấy rất thoải mái, nếu như không phải vì giọng nói, có lẽ chúng ta sẽ là bạn tốt.”
“Cũng bởi vì giọng nói, cậu càng có thể cùng hắn giao lưu sâu sắc nha.” Tịch Gia Văn nháy mắt với Trang Uẩn mấy cái, “Cậu biết không, lúc cậu nhắc đến người này, trong câu chữ đều hướng đến cậu ta, đã nói lên việc trong tiềm thức của cậu cũng cảm thấy có thể tiến thêm một bước với người này rồi. Cho dù cậu bây giờ còn chưa đến mức yêu cậu ta, có điều cứ tiếp tục như vậy, cậu sẽ yêu cậu ta đến mức chết đi sống lại đấy.”
Tịch Gia Văn uống một hớp nước, lấy một loại giọng điệu của người từng trải thở dài, “Cái trò tình yêu này ấy, chính là lúc đầu không nỡ dứt, đến cuối cùng lại hãm sâu, nói cho cùng chính là tự mình dung túng.”
“Nói như cậu rất hiểu vậy.”
“Tốt xấu gì tôi cũng ăn nhiều hơn cậu mấy năm gạo đấy, nói nhiều hơn mấy trận yêu đương cũng ok.” Tịch Gia Văn buông ly nước xuống tiếp tục lột xác tôm, “Hiện tại vấn đề duy nhất chính là cậu không biết cậu ta có cong hay không, việc này dễ lắm, cậu trực tiếp hỏi là được, vạn nhất sai lầm, cậu vừa vặn có thể cùng cậu ta Say bái bai, dù sao cậu cũng đã từng nói, không làm người yêu thì cũng chỉ có thể làm người xa lạ. Vạn nhất xảy ra tình trạng khổ cực. . . . . Tôi sẽ hi sinh một chút, để cậu làm em dâu