Thoáng chốc, bãi bể hóa nương dâu, thế sự xoay vần.
Chẳng rõ đã qua bao nhiêu năm, giới Tu Chân không biết đã có bao tu giả đăng tiên, ngay cả vùng cực Bắc, nơi không mọc nổi một ngọn cỏ kia cũng hóa rừng rậm. Quá nhiều năm qua đi, tiên khí đã hao mòn, đến cây bồ đề Thần mộc cũng không còn. Ở nơi vốn là chỗ cây bồ đề sinh trưởng bỗng mọc lên một gian nhà gỗ con con.
Tiểu Hoa là một cái cây mọc trước nhà gỗ. Nó không biết mình là người hóa cây hay là cây hóa người. Một ngày nọ mở mắt ra, nó đã là một thân cây. Cả cái tên Tiểu Hoa này, nó cũng đã quên mất là do ai đặt.
Tiểu Hoa là một thân cây, bộ rễ bám chặt lấy thổ địa, không thể đi lại, nên niềm vui lớn nhất mỗi ngày của nó là quan sát chủ nhân căn nhà gỗ.
Chủ nhân là một tiên nhân, dung mạo đẹp như tiên. Ngày thường người luôn ít nói ít cười, nhưng cũng có những lúc ngoại lệ.
Như hôm nay chẳng hạn.
Một cơn gió lướt qua, Tiểu Hoa thừa dịp này lắc lắc mớ cành lá bị nó coi như mái tóc, dùng tư thế nó tự cho là trịnh trọng nhất, nghênh đón vị tiên nhân đi tới.
Tiên nhân cầm trong tay một bầu rượu, cất bước thong thả khoan thai đi về phía Tiểu Hoa. Mỗi cử chỉ, mỗi động tác của người đều in sâu vào lòng nó. Tiểu Hoa nghĩ, có lẽ nó thích vị thượng tiên này, vì nó luôn không thể kiềm chế được mà dõi mắt theo người. Nó ngẫm nghĩ một lúc lâu, kiểu theo dõi này không phải vì cô đơn.
Sự yêu thích này không biết bắt đầu từ đâu, khi nó có ý thức thì đã thích người rồi.
Tiên nhân ôm bầu rượu đến bên Tiểu Hoa, gương mặt u uẩn nỗi ưu thương, vầng trán nhíu lại. Trong nháy mắt đó, Tiểu Hoa bỗng hy vọng mình có thể giống con người, có một đôi tay, để xoa dịu nếp nhăn trên trán người.
Tiên nhân bắt đầu uống rượu, tư thế uống rượu cũng rất ngang tàng, người mở nắp ra, kề vào miệng bình hớp một hớp lớn.
Cả dáng uống rượu cũng xuất thần đến thế.
Mùi rượu tỏa ra, chuốc say hoa cỏ.
Tiên nhân cũng say, chất lỏng trong suốt từ khóe mắt từ từ rơi xuống, từng giọt từng giọt, rơi vào mặt đất nơi Tiểu Hoa sinh trưởng, thấm vào đất, bỏng rát bộ rễ của nó.
Tiên nhân bất chợt ôm lấy Tiểu Hoa, gương mặt tuấn mỹ kề sát vào nó. Nếu Tiểu Hoa có trái tim, lúc này chắc chắn là cảm giác tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Nhược nhi…” Tiên nhân thầm thì, trong giọng nói lại là nỗi bi thương không xóa nhòa được.
Tiểu Hoa lại u sầu.
Mỗi lần người uống say, vẫn gọi tên này.
Nhược nhi là ai?
Tiểu Hoa nghĩ, Nhược nhi chắc chắn không phải là người tốt, vì người đó làm tiên nhân thương tâm đến nhường này.
Có khi, Tiểu Hoa lại mong, nếu nó là Nhược nhi thì tốt rồi.
“Lệ khô còn vương dấu nơi đây,
Lòng trĩu tâm tư khó tỏ bày.”
Tiên nhân ôm nó khóc một lúc lâu rồi mới đứng lên, chuếnh choáng loạng choạng đi về nhà gỗ. Tiểu Hoa lại chợt muốn mình có hai chân, có thể đuổi theo người.
Tiếc thay nó chỉ là cây, không có tay, cũng không có chân, chỉ đành nhìn người như thế.
Ngoại trừ lúc ngủ và nhìn ngắm tiên nhân, thời gian còn lại Tiểu Hoa chỉ ngẩn ngơ. Những khi ấy nó nghĩ về quá khứ của mình, phải chăng nó vốn chỉ là một cây non vô tri, nhưng vì nước mắt của tiên nhân nên mới hóa linh. Rồi nó nghĩ, liệu sau này nó có thể sinh ra hai tay hai chân, hóa thành người được không. Nó lại nghĩ, nếu một ngày nào đó tiên nhân tìm được “Nhược nhi” nọ, liệu người có bỏ ra đi hay không, và trong năm tháng đằng đẵng kia, nó biết phải trải qua như thế nào đây.
Đôi khi Tiểu Hoa sẽ nằm mơ, trong mơ, nó là một cô gái, cùng tiên nhân quấn quýt với nhau đêm ngày, người không hề ôm nó khóc. Người cười, nó cũng cười. Trong mộng, người thích nó.
Nếu được, Tiểu Hoa hy vọng mãi không tỉnh khỏi giấc mộng này.
Một ngày nọ, có một tiên nhân đến căn nhà gỗ.
Vị tiên mới đến này mày thanh mắt biếc, nhưng Tiểu Hoa nhìn, chỉ muốn… nện cho hắn một trận.
Lúc này, vị tiên nọ mang vẻ mặt tươi cười như có như không, nói với vẻ trêu ngươi: “Chà, Mục Sân, hóa ra huynh còn sống!”
Ra tiên nhân gọi là Mục Sân.
Mục Sân, Mục Sân, tên của người cũng hay quá. Tiểu Hoa vui rạo rực.
Mục Sân lạnh lùng liếc người nọ: “Ngươi sống được, ta lại không sống được sao?”
“Huynh thế này, dù chưa chết, cũng là sống dở chết dở!” Người nọ đáp, giọng nói trầm xuống: “Mục Sân, huynh cứ thế, chấp niệm quá sâu, trước kia là tu chân, giờ là Kỷ Nhược, mấy ngàn năm qua rồi, Kỷ Nhược cũng…”
Nhìn vẻ mặt Mục Sân, người nọ không nói nữa, chỉ thở dài.
Hai tiên tử ngồi song song dưới tàn cây, vốn phải là một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng Tiểu Hoa lại rất không vui.
Cứ nghĩ cái tên mới đến này sẽ làm tiên nhân của nó vui lên, chẳng ngờ người lại càng thêm phiền muộn.
“Nhạc Chí, ta sắp chờ không nổi nữa rồi, việc tu chân ít nhất vẫn có hy vọng, ta biết chỉ cần một lòng tu hành, ắt sẽ có ngày thành tiên. Nhưng mà Nhược nhi, ta đã đợi mấy ngàn năm, càng chờ đợi mỗi ngày, hy vọng nàng trở về lại càng cạn thêm. Nhạc Chí, ta luôn nghĩ có phải vì oán hờn nên Nhược nhi không muốn gặp ta. Nhưng ta biết, dù ta lừa mình dối người, nàng vẫn yêu ta, không đành lòng làm ta khổ sở, nên nếu nàng không quay về, chỉ có một khả năng…”
Hồn phi phách tán.
Hai người lặng im, im lìm đáng sợ.
Cuối cùng vị tiên gọi là Nhạc Chí phá vỡ sự im lặng: “Mục Sân, rốt cuộc huynh muốn làm gì?”
“Ta nghĩ, nếu hồn phi phách tán, linh hồn biến tan, có lẽ sẽ chẳng cảm thấy gì, sẽ không tuyệt vọng, không sợ hãi. Nhưng lại e một ngày nào đó Nhược nhi quay về, lại không tìm thấy ta. Nhạc Chí, khi người ta chết, uống canh Mạnh Bà sẽ quên hết mọi thứ, có phải không?”
Nhạc Chí cười: “Uống canh Mạnh Bà rồi, huynh quên mất nàng, lúc nàng trở về, làm sao tìm được huynh?”
Mục Sân chậm rãi cúi đầu, gương mặt anh tuấn hoang mang.
Sau đó, một tiên nhân nữa đến, gã này cực kỳ dễ sợ, lúc gã đứng bên Tiểu Hoa, nó cảm giác hoa cỏ xung quanh run rẩy.
Gã tiên kia thấy Nhạc Chí, cả người xụi lơ, ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ, tò tò đi theo hắn.
Nhạc Chí đi đâu, gã kia cũng theo đó, buổi tối còn phát ra những tiếng động kỳ lạ. Bộ rễ Tiểu Hoa vói vào trong đất, cảm giác rất nhạy bén, nên những tiếng kia nó nghe rõ mồn một. Mấy ngày liên tục, nó ngủ không ngon.
Tiểu Hoa nghĩ, chắc Mục Sân cũng vậy. Sắc mặt người càng lúc càng khó chịu. Cuối cùng một ngày nọ, người đen mặt đuổi hai tên kia đi.
Lúc bọn