Nam Xấu Khó Gả

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: demcodon

Từ đó Thực Cẩm lâu không còn ngày bình yên. Đám người Hạ Song Khôi quen hoạt động xảo trá lừa tiền, trong đó chiêu nào cũng biết rõ ràng rành mạch. Làm sao có thể vừa ghê tởm lại không bị lộ nhược điểm, bọn họ đã suy nghĩ thấu đáo, ngay cả quan phủ cũng không tìm ra tật xấu của bọn họ.

Không quá ba ngày, Phương Vân Tuyên vừa mới thu dọn xong cửa tiệm chuẩn bị khai trương lần nữa thì lão Triệu dẫn theo một đám người tìm tới cửa. Chờ Phương Vân Tuyên vừa mở cửa thì bọn họ như ong vỡ tổ mà tiến vào, còn giống như dáng vẻ ngày hôm trước, từng người ngồi một cái bàn cũng không tranh cãi ầm ĩ. Mỗi người đều rất nhã nhặn kêu một vò rượu hoa quế và hai món nhắm rượu, từ giữa trưa ngồi ngốc đến nửa đêm. Trước khi đi còn ném xuống nửa quan tiền kêu Phương Vân Tuyên không cần thối lại.

Người ta không đánh không đập, kêu đồ ăn thì trả tiền, ngay cả lớn tiếng nói chuyện cũng không có. Cho dù Phương Vân Tuyên muốn tìm người xử lý cũng không đưa ra được lý do.

Vương Minh Viễn tức giận đến mắng to: “Những người này cũng thật quá đáng ngồi cả một ngày, khách quan khác nhìn thấy bọn họ ai cũng không dám tiến vào, một ngày chỉ kiếm nửa quan tiền. Ngay cả tiền thuê cửa tiệm cũng không đủ trả, còn có để cho người ta sống hay không?”

Phương Vân Tuyên cũng cảm thấy đau đầu, Hạ Song Khôi đây là đang đối đầu với hắn, xem ra chỉ cần hắn không đưa bạc cho Hạ Song Khôi thì đám người lão Triệu sẽ không bỏ qua.

Thực Cẩm lâu chỉ làm buôn bán nhỏ, Phương Vân Tuyên lại tăng nhiều đồ ăn vặt. Bởi vậy mỗi loại đồ ăn đều ít hơn chỗ khác rất nhiều, cửa tiệm toàn dựa vào mỗi ngày ra số tiền lớn, bán từ số lượng nhiều mới có thể bù tiền về. Đám người Hạ Song Khôi vừa quậy thì hoàn toàn chặt đường sống của Phương Vân Tuyên. Trong phủ Quảng Ninh ai không biết tên Hạ Song Khôi, gã tới bới lông tìm vết tất cả mọi người có thể trốn xa bao nhiêu thì phải trốn thật xa, sợ dính vào rắc rối, ai còn dám đến Thực Cẩm lâu ăn cơm tự tìm xúi quẩy chứ.

Cứ như thế lại qua mấy ngày, đám người lão Triệu mỗi ngày tới cửa vẫn như cũ. Liên tiếp hơn mười ngày, Thực Cẩm lâu một người khách cũng đều không thấy, đã đến đường cùng.

Phương Vân Tuyên cả ngày sầu lo suy nghĩ cách đối phó. Vương chưởng quầy khuyên hắn nên tiêu tiền tiêu tai, cho Hạ Song Khôi bạc thì xong. Phương Vân Tuyên suy nghĩ lại làm như vậy căn bản cũng không giải quyết được vấn đề. Hạ Song Khôi là tên tham lam, một tháng phải đưa mười lượng bạc, không nói đến tiền này không có chỗ kiếm. Cho dù kiếm được đưa hết cho bọn họ thì cả nhà mình sống thế nào, ngay cả tiền vốn mua thức ăn cũng mất thì Thực Cẩm lâu nên duy trì thế nào, không phải thành mổ gà lấy trứng sao.

Ngày hôm đó Phương Vân Tuyên hạ quyết tâm nói với lão Triệu: “Ta muốn gặp Hạ Song Khôi.”

Lão Triệu nghe vậy mỉm cười, gây sức ép chừng mười ngày, cửa hành bình thường sớm đã chịu không nổi, cũng chỉ có Phương Vân Tuyên tính tình bướng bỉnh thật sự chịu lâu như vậy.

“Được. Ta sẽ giúp Phương chưởng quầy thông báo một tiếng, ngày mai kêu đại ca đến đây.”

* * *

Chạng vạng ngày hôm sau, Hạ Song Khôi quả nhiên đến. Gã mặc mọt áo khoác màu xanh đen, bên hông đeo một đao dịch
cốt trắng, chậm rãi rảo bước vào cửa nhe răng cười vui vẻ với Phương Vân Tuyên.

Phương Vân Tuyên ngồi ở sau bàn bát tiên, hơi chắp tay mời Hạ Song Khôi ngồi xuống.

Hạ Song Khôi ngồi đối diện với Phương Vân Tuyên, đám người lão Triệu chia nhau ngồi bên trái - phải Hạ Song Khôi, một tư thế kéo bè kéo lũ đánh nhau.

Phương Vân Tuyên cười nói: “Tiểu đệ từ nhỏ đọc sách, tay trói gà không chặt. Huynh đài triển khai trận thế này không khỏi cũng quá để mắt đến ta!”

Hạ Song Khôi vén áo khoác, chân sau gác lên trên ghế dựa, chỉ chỉ vải trắng quấn trên cổ: “Phương chưởng quầy khách khí! Ngươi nhìn xem vết thương trên cổ ta vẫn còn chưa khỏi đây, ngươi là quý nhân hay quên, chuyện lấy đao gác lên cổ ta mà cũng quên?”

Phương Vân Tuyên mỉm cười kêu Vương Minh Viễn dọn đồ lên.

Vương Minh Viễn và hai tiểu nhị từ phía sau đi ra, liên tiếp bưng mười bình rượu mạnh đặt lên bàn bát tiên.

Vương Minh Viễn kéo ống tay áo Phương Vân Tuyên: “Sư phụ…”

Phương Vân Tuyên vỗ vỗ tay nhóc, trấn an nói: “Mấy đứa đều đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Hai tiểu nhị sải chân bỏ chạy, Vương Minh Viễn đứng bất động, mắt lộ ra sợ hãi, nhìn Phương Vân Tuyên trong lòng thật sự sợ hãi. Đám người Hạ Song Khôi này cũng không phải là thiện nam tín nữ gì, để lại một mình Phương Vân Tuyên nhóc cũng không yên tâm.

“Con ở lại với sư phụ.”

Phương Vân Tuyên cười nói: “Không có việc gì, con đi xuống đi, qua cách vách với Nam ca nhi đi. Nó mà ồn ào thì cũng chỉ có con mới dỗ được nó.”

Vương Minh Viễn đành phải đồng ý, lưu luyến mà bước đi.

Phương Vân Tuyên xách lên một vò rượu mạnh, lấy hai cái chén miệng rộng rót đầy hai cái, rót xong bưng để trước mặt mình và Hạ Song Khôi mỗi người một ly rượu.

Phương Vân Tuyên im lặng một giây bưng chén lên: “Hạ lão bản náo loạn mấy ngày, đơn giản là muốn bạc. Phương mỗ bất tài, Thực Cẩm lâu từ khi khai trương đến nay cũng không kiếm ra con số ngài muốn. Hôm nay tiểu đệ mời huynh đài đến đây là muốn cầu xin huynh đài cho một cơ hội, chừa cho tiểu đệ một con đường sống.”

Hạ Song Khôi coi như có thiện cảm với Phương Vân Tuyên, hắn không chỉ có tay nghề nấu ăn và khí phách, gan dạ sáng suốt trong lúc hỗn loạn khống chế mình, người này đã làm cho gã muốn kết giao.

Kết giao là kết giao, cũng không thể dễ dàng như vậy cho Phương Vân Tuyên bậc thang xuống. Bằng không mở con đường này ra ngày sau ở trong phủ Quảng Ninh gã cũng không thể làm mua bán nữa.

Hạ Song Khôi muốn trước ra oai lại ban ân, trước cho Phương Vân Tuyên nhìn xem chút lợi hại, sau đó lại mở miệng miễn cho hắn hiếu kính như thường lệ. Như vậy vừa có thể ở Phương Vân Tuyên trước mặt bán một cái nhân 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện