Cô cứ như vậy mà âm thầm rời đi thì thật quá mức khôi hài.
Tối thiểu thì cô cũng phải hỏi rõ ràng, anh từng đối xử với cô tốt như vậy, là do gặp dịp thì chơi bời, hay thật sự vẫn có chút thích cô.
Chỉ cần anh còn muốn dỗ dành cô, cho dù là anh thật sự ngoại tình với Cung Viện, cô cũng sẽ cho anh một cơ hội.
Bàn tay nhỏ nhắn của Uyến Dư không khống chế được mà siết chặt, chuyện cô sợ hãi nhất chính là, cậu trẻ cũng không cần cô cho anh cơ hội nữa rồi.
"Lão đại, sao em lại khóc?"
Trong khi Uyển Dư đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên cô nghe thấy thanh âm của Hàn Tịnh vang lên bên tai.
Uyển Dư mờ mịt quay mặt sang, nhìn thấy Hàn Tịnh lo âu nhìn chằm chằm mình: "Lão đại, cậu trẻ bắt nạt em có phải không? Lão đại, em nói cho tôi biết, cậu trẻ bắt nạt em thể nào? Tôi đi liều mạng với cậu trẻ!"
"Cậu trẻ không có bắt nạt tôi"
Tuy rằng Uyển Dư thực sự rất tức giận khi nhìn thấy Lục Minh Thành và Cung Viện hôn nhau, nhưng cô vẫn không hi vọng Hàn Tịnh nhúng tay vào chuyện này.
Đây là chuyện của cô và cậu trẻ, là chuyện của hai người, vì vậy tự hai người giải quyết là tốt rôi, không cần thiết phải kéo người khác vào.
"Hàn Tịnh?"
Quý Ngôn vừa mới xử lý xong chuyện của Lục Minh Thành.
Tranh đấu với Lục Kiêu, thời khắc cửu tử nhất sinh đã khiến cho đùi anh ta lại bị thương.
Nhìn thấy Hàn Tịnh nắm tay Uyển Dư, anh ta cũng không quan tâm chân mình què quặt, liền khập khênh đi xuống xe.
"Hàn Tịnh, cậu đang làm cái gì! Cậu mau bỏ cửu tẩu ra!"
Quý Ngôn kiên quyết vì Lục Minh Thành mà giữ lợi ích.
Hiện tại, Hàn Tịnh chính là đang mơ ước người phụ nữ của Lục cửu, anh đương nhiên sẽ bóp chết ý nghĩ không đứng đản này của Hàn Tịnh.
"Tôi không buông lão đại!"
Gương mặt Hàn tịnh vô cùng kiên quyết: "Cậu trẻ lại chọc cho lão đại khóc nữa rồi! Tôi sẽ không để cậu trẻ tiếp tục bắt nạt lão đại nữa!"
"Hàn Tịnh, cậu nói hươu nói vượn gì đấy! Cảm tình của Lục cửu và cửu tẩu tốt như vậy, sao có thể bắt nạt cửu tẩu được! Hàn Tịnh, tôi thấy rõ ràng chính là tên nhóc nhà cậu ngứa đòn rồi! Có tin là hôm nay tôi sẽ giáo huấn cậu một trận không?"
Nói xong, Quý Ngôn xắn tay áo, muôn mạnh mẽ giáo huấn tên nhóc nghiện đào góc tường nhà Lục cửu.
Uyển Dư không nhanh không chậm mà rút tay khỏi tay của Hàn Tịnh, cô không muốn cho Hàn Tịnh bất kì hi vọng không cần thiết nào nữa.
Thể nhưng, cô cũng không muốn Quý Ngôn không phân tốt xấu mà giáo huấn Hàn Tịnh.
"Quý Ngôn, anh đừng bắt nạt Hàn mập! Chuyện của tôi, tôi tự mình xử lý"
Thấy Quý Ngôn đang muốn đi vào biệt thự của Lục Minh Thành, Uyển Dư có chút tự giễu mà cười cười: "Quý Ngôn, cậu trẻ và Cung Viện đang ở bên trong bận bịu! Anh đi vào không khéo lại quấy rầy uyên ương!"
Uyến Dư nói xong lời này, liền nhanh chóng chạy về phía trước.
Vốn dĩ, cô muốn đi vào trong hỏi Lục Minh Thành cho rõ ràng.
Thế nhưng hiện tại Quý Ngôn đã ở đây, Uông Thiếp hẳn là cũng đang ở trong xe định đi vào trong.
Nhiều người như vậy, loạn thất bát tao, làm sao cô có thể hỏi cậu trẻ rõ ràng cho được! "Cứu tấu!"
Quý Ngôn không phải ngốc, nghe xong lời của Uyển Dư, anh liền biết nhất định là Lục Minh Thành và Uyển Dư đã xảy ra vấn đề rồi.
Anh ta gấp đến độ không xong, lập tức muốn chạy theo Uyển Dư hỏi cö rõ ràng là có chuyện gì.
Thế nhưng nửa chân tàn phế này của anh, thật sự không giúp ích gì được, anh chạy không kịp Uyển Dư.
Vốn là Uyển Dư định đi đến bên đường đón taxi, thế nhưng sau khi cô ra khỏi khu biệt thự của Thiển Thủy Loan đã bị một đám phóng viên bao vây.
"Uyển Dư, cậu Lục và cô Cung sắp kết hôn rồi, xin hỏi cô cảm thấy chuyện này thế nào?"
"Uyển Dư, có phải là bây giờ cô đang rất thương tâm không? Gô tính toán khắp nơi muốn phá hoại tình cảm của cậu Lục và cô Cung, thế nhưng cuối cùng cũng không thể trở thành bà Lục, có phải cô cảm thấy bản thân rất thất bại không?"
"Đúng vậy, Uyển Dư à, có phải cô đang muốn diễn trò nhất khóc, nhị nháo, tam ăn vạ để cậu Lục hồi tâm chuyển ý không?"
Càng ngày càng có nhiều phóng viên lao từ trên xe xuống, thế trận này khiến cho Uyển Dư có cảm giác như, toàn bộ phòng viên của thành phố Hải Thành đều tập trung lại đây rồi.
Thế nhưng vấn đề những phóng viên này đưa ra rõ ràng là vô cùng cay nghiệt, lại còn cố ý trào phúng cô khiến cô mờ mịt đứng bất động lại chỗ.
Quan hệ của cô và Lục Minh Thành đúng thật là có một số người biết, thế nhưng làm gì đến mức tất cả phóng viên đều biết chuyện thế này đâu.
Hơn nữa, nghe lời này của bọn họ rõ ràng chính là cho rằng cô phá hoại chuyện của Lục Minh Thành và Cung Viện, còn hai người họ mới là một đôi trời đất tác hợp.
Còn cô, chính là vai hề trong câu chuyện này.
"Uyển Dư, sao hôm nay cô lại ở trước cửa biệt thự của cậu Lục vậy? Không phải là cô muốn dây dưa với cậu Lục đó chứ?"
"Uyển Dư, cô làm người thứ ba như vậy, cảm thấy bản thân cao quý hơn người sao?"
"Cậu Lục sắp kết hôn luôn rồi, một tiểu tam không ra gì như cô lại còn muốn làm kiêu sao.
Lẽ nào, cô không cảm thấy hành vi của mình là đáng hổ thẹn sao?"
Uyển Dư cứ thế bị vây lại giữa đám người, hàng loạt câu hỏi như mũi dao sắc lạnh chĩa vào cô.
Trái tim người phụ nữ vừa nhìn thấy cảnh bạn trai mình ân ái cùng người khác vốn đã vỡ vụn từng mảnh, giờ phút này lại càng thêm lạnh buốt đến tê tái cõi lòng.
Bất ngờ, trong đám đông