Nếu Chỉ Là Thoáng Qua

Ngoại Truyện 4. Con Đâu Có Hư


trước sau

Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, Tử Mặc thử độ ấm của nước, sau đó ôm Đa Đa đặt vào trong bồn tắm. Đứa trẻ thấy nước như mèo thấy cá, đến cả nước miếng cũng nhỏ ra, thích chí đưa tay đập đập làm nước bắn ra tung tóe. Cô nghiêm mặt lại, cảnh cáo: “Không được té nước!” Vốn đã hơi sợ mẹ, giờ thấy sắc mặt cô tối sầm lại như vậy, cậu bé hơn ba tuổi cũng biết lựa chiều gió, cười khanh khách vẻ rất vô tội, động tác khẽ khàng hơn một ít rồi nhỏ nhẹ gọi: “Ba—-ba—-ba ơi!”

Tử Mặc lại lên cơn giận, cũng tại suốt ngày được cái tên Giang Tu Nhân kia nuông chiều cho nên quen thân làm ông vua nhỏ rồi! Cô cười véo đôi má phúng phính của con, cảm giác như trong tay là một cục bông có độ đàn hồi, hơi nổi cáu: “Nghe kỹ cho mẹ đây, kêu ba cũng vô ích thôi!”

Cũng tại anh, ngày nào tắm với con cũng bày trò thủy chiến khiến nguyên cả phòng tắm lênh láng như nước tràn Kim Sơn, trông vô cùng thê thảm. Tối qua, bước vào phòng tắm thấy nước ngập đầy sàn, cô thật sự không thể nhịn được nữa, quát lên: “Ngày mai để em tắm cho Đa Đa!” Thế nhưng hai kẻ một lớn một nhỏ kia lại về cùng một phe, dùng ánh mắt vô tội nhìn cô, trên người quấn hai chiếc khăn lông xanh trắng hệt như hai con chim cánh cụt từ một khuôn đúc ra, cùng nhau quay đi làm ra vẻ phớt lờ cô, nghĩ mà phát bực.

Trong bồn tắm toàn là bong bóng, Đa Đa phồng miệng thổi từng cái, từng cái một. Thấy sắc mặt cô khá hơn, cậu nhóc lại bắt đầu quậy. Đến khi thích chí, lại cười khanh khách lấy tay vỗ lung tung, chơi đến mê mải. Chiếc quần lụa trắng trên người Tử Mặc trong nháy mắt bị ướt mem, dinh dính dán chặt vào người rất khó chịu. Cô cởi luôn ra, bước vào bồn tắm chung với con. Bồn tắm được thiết kế thành một hình tròn lớn, chia làm hai nửa nông
và sâu. Đa Đa mím môi cười nhìn cô một hồi lâu, sau đó cất giọng non nớt tò mò hỏi: “Mẹ, sao mẹ không có chim?” Tử Mặc ngớ ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn con, sững sờ. Mãi sau cô mới hoàn hồn, máu toàn thân dồn cả lên não, giận dữ hét lên: “Giang Tu Nhân…” Rốt cuộc thì cô cũng biết được cái gì gọi là thượng bất chính, hạ tắc loạn rồi! Một mình mình dê thì thôi, giờ lại còn đi dạy con thành ra thế này nữa, nó còn chưa đầy bốn tuổi, mới có hơn ba tuổi rưỡi! Cô thật sự muốn điên lên rồi!

Anh ở bên ngoài nghe thấy tiếng cô, tưởng có chuyện gì xảy ra liền đẩy cửa xông vào, thấy hai mẹ con đang ngồi trong bồn tắm bèn lúng túng hỏi: “Sao, đã xảy ra chuyện gì?” Kẻ gây họa vẫn vô tư cười khanh khách, dùng ngón tay bé xíu chỉ vào mẹ, mách: “Ba ơi, mẹ không có chim kìa.” Anh vội vã xông tới bưng lấy miệng con, luống cuống nói: “Ấy… Ấy… Cái này… Cái này…”

Mặt cô đỏ như máu, mắt phừng phực lửa, vẻ anh-thảm-rồi. Anh chột dạ đến nỗi không dám đối mặt với cô nữa. Nhưng Giang Đa Đa, đứa con yêu quý, đứa con dễ thương, đứa con anh cưng nhất lại chọn cách bán đứng ba mình, vùng thoát khỏi bàn tay đang bịt miệng của anh, tiếp tục hăm hở nói: “Ba, mẹ không có chim…”

Xong rồi! Xong rồi! Anh chết quá thảm! Anh gần như có thể thấy được thảm cảnh mấy ngày tiếp theo của mình rồi!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện