Nếu Như Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Chương 48


trước sau

Lúc này mọi người trong phòng cũng tính rời đi.

"Hành Chi đâu?" Tân Trạch Xuyên nhìn xung quanh, không thấy người đâu.

"Mới vừa đi ra ngoài, đi vệ sinh rồi."

Mạnh Bái Yên nhíu mày: "Vừa rồi anh ấy uống rất nhiều, sẽ không say ở bên ngoài chứ?"

"Vậy thì khoa trương quá, anh Ngôn trình độ như vậy sao có thể say."

Mạnh Bái Yên: "Mọi người ai sẽ đi ra nhìn một chút?"

"Tôi đi tôi đi."

Người nọ đáp ứng đi ra ngoài tìm một vòng, sau đó trở về lắc đầu nói: "Không có ở đây, đi đâu rồi?"

Tiết Tiêu Tiêu đi theo bên cạnh Mạnh Bái Yên than thở: "Không phải Sầm Ninh cũng không ở đây sao."

Mọi người: "???"

Tân Trạch Xuyên hơi nhướng nhướng mày, liền hiểu, hai người này phỏng chừng đã đi đến chỗ nào rồi, vì thế anh cười nói: "Không cần quan tâm đến bọn họ, chính cậu ấy tự có thể trở về, chúng ta đi thôi."

Mọi người liền như vậy mà đi xuống lầu, phía trước có những người kề vai sát cánh vui vẻ cười cười. Đột nhiên anh chàng vốn đang cười đùa dữ dội liền dừng chân lại nhìn thẳng vào một chỗ đứng bất động.

Người bạn bên cạnh đang khoác vai anh ta, "Làm sao vậy?"

Anh chàng ngơ ngác nhìn cách đó không xa, nhíu mắt, xoa xoa mắt: "....Kia là anh Ngôn phải không?"

Mọi người cảm thấy kỳ quái theo tầm mắt của anh chàng nhìn xuống, vừa nhìn xuống, đồng loạt ngây người.

Ngôn Hành Chi là một người thế nào, luôn duy trì bộ dáng lạnh lùng, nghiêm túc và khắt khe, trong nhóm này người bọn họ sợ nhất chính là anh.

Từ nhỏ đến lớn, mọi người luôn ý thức lấy anh làm trung tâm, không dám ở trước mặt anh mà xằng bậy, mà anh trong ấn tượng của mọi người sẽ không có mặt thiếu bình tĩnh.

Nhưng giờ phút này....

Mọi người từ trên nhìn xuống, bên trong ban công, Ngôn Hành Chi đang đè hôn một cô gái nhỏ, đột nhiên phát hiện, người vốn dĩ vẫn luôn nghiêm khắc kiềm chế bản thân như anh còn có một mặt phóng túng như vậy.

"Khụ, kia, gì kia, anh Ngôn còn ở đây."

Một người khác mỉm cười: "Đi, chúng ta đi thôi, đừng quấy rầy cậu ấy."

"Người kia là Sầm Ninh?"

"Ách, đừng nói nhảm." Nói xong anh ta ám chỉ Mạnh Bái Yên, mấy người bên cạnh nhìn thoáng qua Mạnh Bái Yên đều xấu hổ mà đi xuống lầu.

Trương Tử Ý: "Ối ối, là Ninh Ninh——"

Đường Tranh che miệng cô lại: "Đi!"

Trương Tử Ý bị anh ấn vào trong ngực, trở tay muốn đánh người, Đường Tranh đen mặt, ngăn lại liền mang cô đi.

"Ưm ưm ưm."

Đường Tranh: "Đợi lát nữa sẽ thu thập em."

Tất cả mọi người đều rời đi, trên cầu thang, Mạnh Bái Yên và Tiết Tiêu Tiêu còn đứng đó.

Tiết Tiêu Tiêu lo lắng mà lôi kéo Mạnh Bái Yên, "Chị, chúng ta đi thôi."

Mạnh Bái Yên nhìn người kia, đáy mắt đầy sự xa lạ và thê lương. Hoá ra anh cũng có một mặt như vậy, cô chưa bao giờ biết anh sẽ đối xử với một người như vậy.

Trong mắt tràn ngập tình cảm, giống như đều chỉ có một người kia.

Ở phía bên kia, khi chân Sầm Ninh nhũn đến nỗi cô không thể đứng vững, lúc này Ngôn Hành Chi cuối cùng cũng buông cô ra.

Nhưng khi anh nhìn cô gái nhỏ trong ngực mềm mại có thể nặn ra nước, ngọn lửa ở đáy lòng anh không thể nào tan biến.

Sầm Ninh hai tay chống trước ngực anh không cho anh tới gần: "Em vừa rồi, vừa rồi nghe thấy có người gọi em."

Ngôn Hành Chi nhếch môi một cái: "Ai gọi em, sao anh không nghe thấy."

Sầm Ninh không để ý tới anh, từ trong lòng anh nhô đầu ra vừa nhìn lại, đột nhiên ngẩn ra.

Ngôn Hành Chi ý thức được người trong ngực cứng ngắc, cũng theo cô quay đầu nhìn lại.

Trên cầu thang, Mạnh Bái Yên giật giật khoé miệng, thu lại ánh mắt rời đi. Tiết Tiêu Tiêu cắn môi, vẻ mặt không được tự nhiên cũng rời đi.

Sầm Ninh chớp chớp mắt, có chút hoảng hốt: ".......Bọn họ, vừa nãy."

Ngôn Hành Chi quay đầu lại, nhéo nhéo khuôn mặt cô: "Điều này quan trọng lắm hả?"

Sầm Ninh bối rối: "Tất nhiên là quan trọng, rất, rất xấu hổ!"

"Xấu hổ chỗ nào?" Ngôn Hành Chi thản nhiên nói: "Em không phải là bạn gái của anh sao, không thể hôn à?"

Sầm Ninh: "......"

Ngôn Hành Chi: "Vừa lúc mọi người không biết, hiện giờ đã biết rồi."

Sầm Ninh: "Mọi người?"

Ngôn Hành Chi nói: "Có lẽ tiệc đã tan, xuống lầu phải đi qua chỗ này, đoán chừng tất cả mọi người đã đi ra ngoài rồi."

Có nghĩa là bọn họ đều đi ngang qua đây?

Sầm Ninh mơ màng mà híp mắt, có chút không kịp phản ứng.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang, lại nhìn anh, hai má chợt nóng lên "Anh, anh...."

"Anh làm sao." Ngôn Hành Chi cười.

Sầm Ninh: "Anh cố ý!"

Ngôn Hành Chi không mặn không nhạt nói, "Cái này không có."

"Anh có!"

"Anh chỉ hơi say." Ngôn Hành Chi nói xong đưa tay đè ấn đường, khoé miệng khẽ nhếch: "Cho nên không khống chế được."

Ngôn Hành Chi rốt cuộc có cố ý hay không, về sau thật lâu lâu sau đó, Sầm Ninh nghe được đáp án chính xác từ miệng Tân Trạch Xuyên.

Anh nói rằng ban đầu anh muốn hóng gió, cũng thật sự nghĩ sẽ "bắt nạt" cô. Có thể sau khi đột nhiên nghĩ đến vị trí kia dễ dàng bị người khác nhìn thấy, mà bị người khác nhìn thấy....cũng tốt.

Thay vì để mọi người nghĩ rằng anh và Mạnh Bái Yên có gì đó, không bằng giải thích để những người khác có suy nghĩ ấy, cũng để mọi người có đáp án chính xác.

Có điều bây giờ Sầm Ninh vẫn tin tưởng Ngôn Hành Chi, cô cũng nghĩ rằng anh có chút say, nếu không với tính tình của anh, hẳn sẽ không thích người khác nhìn thấy cảnh tượng đó.

——

Lại một đêm giao thừa sắp đến, Sầm Ninh cùng Ngụy Phẩm Phương mua đồ từ bên ngoài trở về, liếc mắt liền nhìn thấy trên bãi đất trống Đường Tranh đuổi theo ném tuyết cầu vào Trương Tử Ý.

Trong khoảng thời gian này, Trương Tử Ý cùng Đường Tranh cãi nhau, nói là cùng một chỗ, không phải. Nói là đã tách nhau ra, cũng không phải.

Phương thức ở chung của hai người họ đột nhiên liền trở về giống như nhiều năm trước, Sầm Ninh cũng không biết rốt cuộc chuyện của hai người bọn họ là như thế nào.

"Ninh Ninh!" Trương Tử Ý nhìn cô hét lên.

Sầm Ninh nói một tiếng với Ngụy Phẩm Phương sau đó đi tới: "Mọi người đang làm gì vậy?"

Trương Tử Ý hừ một tiếng, "Tớ vừa mới đắp người tuyết với bọn họ, ai biết người này đi ngang qua đây liền phá huỷ người tuyết của tớ! Tức chết tớ rồi!"

Đường Tranh cười khẩy: "Tôi đây không phải là giúp em chỉnh hình cho nó sao, ai biết được nó lại ngã khi mới chạm vào."

Trương Tử Ý: "Anh còn dám nói!"

Đường Tranh: "Được được được, không nói nữa, tôi đi là được rồi."

"Anh đi đâu."

"Đi chơi mạt chược." Đường Tranh nói xong nhìn về phía Sầm Ninh: "Này cô gái nhỏ, đi chung đi, anh Ngôn cũng ở đó."

Sầm Ninh "a" một tiếng: "Anh ấy, chơi mạt chược?"

Đường Tranh: "Chẳng phải mọi người đều đang nhàn rỗi sao, hôm nay nhà Trạch Xuyên không có người, đã sắp xếp hai bàn."

Trương Tử Ý liếc mắt nhìn anh: "Con nhà giàu không có việc gì làm."

Đường Tranh: "Em nói đúng đấy, tôi đã dạy Trạch Xuyên như vậy."

Trương Tử Ý: "......."

"Đi đi, dẫn bọn em theo nhìn xem cái gì gọi là chim thần*."

(Editor "Mạt chược trong tiếng Trung là 麻雀 phiên âm là Máquè, nghĩa là chim sẻ. Chim thần có thể hiểu là người chơi Mạt chược rất giỏi, ví dụ giống như chơi bài giỏi thì được gọi là thần bài.")

Sầm Ninh và mọi người cùng bước vào nhà Tân Trạch Xuyên, mọi người đang đánh rất quyết liệt, một bàn đang xào mạt chược, bàn còn lại đang chơi được nửa ván.

Sầm Ninh nhìn thấy Ngôn Hành Chi ngồi quay lưng về phía cửa, một tay anh đỡ mặt một tay cầm viên mạt chược, hơi nghiêng người, nhìn qua có vẻ lười nhác lại tự phụ.

"Thế nào rồi, ai thắng vậy?" Đường Tranh đi đến, cười nói.

Tân Trạch Xuyên chậc chậc lắc đầu: "Cậu nói đi, Đường
Tranh, cậu có thể nhanh chóng thay thế cái người này để cậu ta nhanh chóng nghỉ ngơi một lúc, con mẹ nó nếu không tôi sẽ thua một cách thảm hại."

Tân Trạch Xuyên lên án Ngôn Hành Chi, người sau nghe được lời anh nói liền mỉm cười: "Trạch Xuyên, nếu đã muốn đến, thua đừng có trách."

Đường Tranh vỗ vỗ bả vai Tân Trạch Xuyên: "Nén bi thương! Nhưng không sao! Tôi dẫn theo người đến giúp cậu."

Tân Trạch Xuyên: "Hả?"

Đường Tranh vẫy vẫy tay gọi lại: "Sầm Ninh em lại đây, mau mau mau, nhìn anh Hành Chi của em chơi mạt chược."

Sầm Ninh: "........"

Tân Trạch Xuyên: "Cậu có chắc là mang người đến giúp Hành Chi?"

Đường Tranh: "Có ngốc không vậy, Sầm Ninh đến sẽ khiến anh Ngôn bị phân tâm, này chẳng phải là giúp cậu hồi vốn lại sao?"

Tân Trạch Xuyên: "Ừ nhỉ, cũng có lý."

Sầm Ninh: "......"

Ngôn Hành Chi cười một cái, ra hiệu cho Sầm Ninh ngồi xuống bên cạnh anh; "Ngồi đây."

Sầm Ninh do dự, đi lên trước.

Ngôn Hành Chi chỉnh vị trí cho cô, cô ngồi xuống sau đó hỏi: "Sẽ sao?"

Sầm Ninh trước đây đã từng chơi với nhóm nhiếp ảnh gia khi cô còn là sinh viên năm nhất. Cô ở đó cũng học được chút ít, có điều vẫn không giỏi.

"Một chút."

"Vậy đi." Ngôn Hành Chi đột nhiên đứng dậy, "Em ngồi ở đây, anh sẽ ngồi bên cạnh."

Sầm Ninh sửng sốt một chút, hoảng hốt nói: "Kỳ thật em không biết nhiều."

"Không sao."

Người đối diện cười nói: "Sầm Ninh em đánh thua cũng không sao, em thua có anh Ngôn đưa tiền cho em."

"Ha ha ha đúng vậy đúng vậy."

Sầm Ninh bị trêu chọc tai liền đỏ bừng, bị Ngôn Hành Chi nhìn chăm chú cũng không thể không ngồi xuống chủ vị, sau khi cô ngồi xuống gương mặt đầy vẻ u sầu: "Em thật sự không biết nhiều."

Ngôn Hành Chi vẻ mặt cưng chiều: "Tuỳ tiện mà đánh."

Sau đó Sầm Ninh thật sự không đánh tuỳ tiện, nhưng kết quả cô đánh nghiêm túc không khác gì đánh tuỳ tiện.

Cô quả thật không biết đánh, lúc đầu Ngôn Hành Chi thắng rất nhiều nhưng đến phiên cô thì thua đến nỗi không còn gì.

Khi cô ngồi xuống ba người kia vẻ mặt tươi cười, Sầm Ninh xấu hổ muốn chết, có thể Ngôn Hành Chi cũng giống như bọn họ, trong mắt tràn đầy ý cười.

Sau đó lại thua một trận, Sầm Ninh nhìn Ngôn Hành Chi, mở miệng nói không tự giác mà mang theo ngữ khí làm nũng: "Em không thắng được, em không biết đánh...."

Ngôn Hành Chi nhìn cô một hồi, mở miệng nói: "Ai nói em không thắng được, vừa rồi là do vận may quá kém....."

Đường Tranh đứng bên cạnh nhìn: "Ồ, nói khách sáo ghê."

Sầm Ninh: "Đúng không."

"Ừ, một ván cuối cùng, nhất định có thể thắng."

Sầm Ninh không còn cách nào, đành phải cùng bọn họ đánh thêm một ván nữa.

Không biết có phải do lời nói Ngôn Hành Chi khai sáng hay không, thế nhưng trận đánh lần này Sầm Ninh cực kỳ thuận lợi, muốn cái gì cái đó liền đến, cuối cùng trước mặt mọi người ở nhà Tân Trạch Xuyên ném xuống một viên, cô chạm một cái, ù!

Sầm Ninh chớp chớp đôi mắt, khó tin được,

"Ù?!"

Cô quay sang nhìn Ngôn Hành Chi, lôi kéo tay áo anh kích động nói: "Ù rồi."

Ngôn Hành Chi nhìn vẻ mặt vui vẻ của cô, tâm tình cũng vui theo: "Ừ, đã nói em có thể thắng, ván trước là do bài không tốt."

Sầm Ninh đứng dậy, "Vậy anh tiếp tục đi, nhỡ như trận sau thắng đến trắng tay thì sao."

Ngôn Hành Chi cũng đứng dậy, đem Đường Tranh ấn ngồi xuống: "Không đánh, về nhà."

Sầm Ninh: "?"

"Đi thôi."

Ngôn Hành Chi đi về phía cửa, Sầm Ninh tạm biệt Trương Tử Ý người đang chơi hăng say ở bàn khác, sau đó đi ra ngoài.

Hai người đi rồi, người ngồi chơi mạt chược bên cạnh nói: "Trạch Xuyên tay cậu thơm như vậy, sao cứ để Sầm Ninh ăn là sao, còn để người ta ù! Tay có còn là của cậu không vậy."

Tân Trạch Xuyên nhấn nút rửa bài trên bàn, buồn bã nói: "Này, có vài cái không nghĩ thật sự trùng hợp như vậy chứ, tôi ném viên nào đều là Sầm Ninh cần đến."

Mọi người khó hiểu: "Có ý gì?"

Tân Trạch Xuyên lắc đầu thở dài: "Còn không phải là do vị Ngôn thiếu ngồi bên cạnh tôi sao, điên cuồng mà ám chỉ tôi ra bài, nếu không ra bài về sau sẽ tính sổ, tôi còn dám không ra sao."

"Gì? Cậu nói anh Ngôn sao? Cậu ấy thế nhưng lại chơi xấu."

"Chính xác."

"Được đấy, vì bảo bối nhà mình nhân tính cũng không muốn."

"Oa, anh Ngôn không phải là người...."

Mà ở một bên khác, Sầm Ninh hoàn toàn không biết gì cả còn vui mừng vì ván đánh thắng lợi cuối cùng.

Tâm tình cô rất tốt, đến nỗi mùa đông tuyết rơi cũng thấy thật thuận mắt, cô sóng vai đi bên cạnh Ngôn Hành Chi, vươn tay đón những bông tuyết mỏng. Hôm nay tuyết rơi không nhiều, rơi xuống lòng bàn tay cô nhanh chóng tan biến.

Nghịch tuyết nghịch đến chuyên chú, trượt chân, cô suýt chút nữa đã ngã, nhưng may thay, Ngôn Hành Chi kịp thời nắm lấy cánh tay cô.

"Nhìn đường." Ngôn Hành Chi cau mày nói.

Sầm Ninh đứng vững, ngoan ngoãn mà "dạ" một tiếng.

Vừa định đi về phía trước, đột nhiên trước mắt có một bàn tay đưa đến.

Sầm Ninh ngước mắt, chỉ thấy Ngôn Hành Chi vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười mà nói "Đi đường cũng không vững, nắm chặt tay anh này."

Tuyết bay càng lúc càng nhiều, từng chút từng chút đậu ở trên tóc của hai người, trên vai.....Dường như có những ký ức không thể tách rời, hoá thành một sự dịu dàng không thể dừng lại.

Sầm Ninh đem tay vào lòng bàn tay anh, trong nháy mắt, hơi ấm ập đến, như thể đưa cô vào một nơi vô cùng an toàn.

Một lát sau, anh nắm chặt tay cô, dẫn cô đi về phía trước.

"Ninh Ninh."

"Dạ?"

"Em không có bao tay sao?"

"Có, có ạ."

"Vậy sao không mang vào, tay em rất lạnh."

"Ối....em quên."

"Lần sau đừng quên."

"Vâng."

Lần sau sẽ không quên, nhưng lúc này, cô cảm thấy may mắn vì bản thân đã quên.

Bởi vì vào đêm mùa đông, anh như vậy mà dẫn cô về nhà, so với việc mang bao tay ấm áp hơn rất nhiều.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện