Bên ngoài cửa biệt thự nhà họ Thời, một chiếc Cayenne màu đen lặng lẽ lái tới.
Thời Ngọc Minh ngừng thở, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, ánh mắt bị một chiếc khăn tay màu trắng che lại.
Cô có thể ngửi được mùi hoa quế lơ lửng trong không khí.
Đây là mùi vị mà cô quen thuộc.
Con đường bên ngoài nhà họ Thời này đây trồng đầy cây quế, lúc này chính là mùa hoa quế nở rộ, ngay cả không khí cũng có mùi ngòn ngọt.
"Thưa anh, chúng ta đến rồi phải không?"
Từ chỗ ngồi của tài xế lại truyền đến một giọng nữ xa lạ: "Anh ấy có chuyện đi trước, tôi phụ trách đưa cô tới".
Thời Ngọc Minh có chút khẩn trương, nắm chặtđai an toàn.
Lúc ra khỏi khách sạn Hung Thành là người đàn ông nọ đeo khăn che mắt lên cho cô rồi dẫn tay cô, đỡ cô lên xe.
Cô vẫn cho rằng người lái xe là người đàn ông nọ, không ngờ rằng lại là một người phụ nữ?
"Cái đó...!Xin hỏi cô là?".
"À, cô có thể gọi tôiMiranda, là...!Anh ấy nói tôi tới" "Ừm, được...!Vậy tôi có thể gỡ khăn che xuống được chưa?" Miranda "Ừ" một tiếng: "Có thể".
Thời Ngọc Minh từ từ tháo xuống khăn che trên mặt.
Mắt vẫn có chút không thích ứng kịp với ánh sáng mạnh bên ngoài.
Qua một lúc lâu, mới có thể thấy rõ người phụ nữ lái xe ngồi bên cạnh.
Cô ấy cắt tóc ngắn, trang điểm tinh xảo, quần áo tinh tế, ăn mặc hết sức hợp thời trang, còn có khí chất của nữ cường nhân.
Miranda phát giác được ánh mắtcô, từ trong kính chiếu hậu nhìn cômột cái, lộ ra vẻ hết sức tiếc hận: "Tiếc cho dung mạo xinh đẹp của cô."
"Cái gì?"
"Tôi nói, rõ ràng dung mạo cô xinh đẹp như vậy thế mà ngày nào cũng mặc một bộ quần áo chẳng khác cái bao bố rách, thật là phí của trời!"
Thời Ngọc Minh cúi đầu nhìn quần áo trên ngườiminhmột chút, không khỏi cười khổ.
Từ sau khi cô gả cho Phong Đình Quân, vẫn cứ đợi anh đằng đẵng.
Cô không dám ra ngoài, sợ anh tình cờ trở lại, bỏ lỡ không gặp được anh.
Cô chỉ có thể mỗi ngày đều ở nhà, nhìn đồng hồ treo trên tường qua vòng.
Một vòng, lại một vòng.Ở nhà có thể mặc quần áo gì chứ? Đơn giản chính là quần áo ngủ, còn có mấy kiểu quần áo thường rộng thùng thình thoải mái.
Sau đó cô mắc bệnh ung thư, còn luôn mong đợi phải nhanh chóng có thai để đi cứu Dương, làm gì còn tâm trí muốn ăn mặc trang điểm?
Bộ quần áo trên người này, mua lúc nào cô cũng không nhớ rõ nữa.
Có điều, ít nhất cũng phải bảy, tám năm rồi.
"Tôi mặc cái gì cũng không sao cả" Cô nói.
Trước kia Phong Đình Quân sẽ không nhìn cô lâu quá một cái.
Mà bây giờ, cô cũng chẳng biết mình sẽ chết lúc nào, hơn nữa...!Cô đã không có tiền mua quần áo rồi..
Miranda cũng rất đồng ý: "Đương nhiên là có sao chứ.
Cô mặc gì, trang điểm thế nào, có ảnh hưởng nhất định đến thái độ người khác dùng để đối xử với cô.
Nếu như ngay cả chính cô cũng không thèm để tâm thì làm sao có thể đại sát tứ phương được?"
"Đại...!Sát tứ phương?"
Miranda cười một tiếngý vị sâu xa, trực tiếp đẩy cửa xe ra, sau khi nhảy xuống xe liền vẫy vẫy tay với chiếc xe đi theo sau: "Tới đây, bắt đầu đi!"
Bắt đầu cái gì?
Thời Ngọc Minh còn chưa kịp phản ứng lại, thì cũng đã bị mấy cô gái trẻ tuổi kéo cổ tay, đẩy cô tới xe phía sau ngồi xuống.
Ngay sau đó, vô số kiểu dáng quần áo mới nhất bị đẩy tới, Miranda ướm từng cái một lên người cô, khoa tay múa chân một hồi, cuối cùng chọn một bộ váy màu xanh đậm có thêu hoa văn.
"Cái này đi.
Quả nhiên, anh ấy hiểu cô rõ nhất, bộ quần áo này đích thực hợp với cô".
Thời Ngọc Minh hỏi: "Anh..."
"Anh nhà cô nói, hôm nay nhất định để cho cô khôi phục danh hiệucông chúa nhà họ Thời.
Anh ấy đã liệu trước cô sẽ không muốn ăn.
diện, cho nên mấy câu khi nãy tôi nói kia, cũng là anh ấy nói tôi chuyển lời cho cô.
Cô Thời, khí chất của cô rất hợp với chiếc váy này.
Ngày hôm qua lúc anh ấy liên lạc với tôi đã chỉ ngay đích danh cái váy này.
Tôi còn chẳng thèm tin, cho rằng mắt nhìn của một người đàn ông khẳng định không đáng tin bằng ánh mắt của thợ trang điểm có thâm niên như tôi.
Nhưng hôm nay nhìn một cái..".
Miranda cười có mấy phần mập mờ: "Quả nhiên vẫn là đàn ông biết người phụ nữ của mình ăn mặc trang điểm như thế nào mới là đẹp nhất."
Thời Ngọc Minh biết côấy hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải vậy Miranda, cô hiểu lầm rồi.
Tôi và anh ta không phải là quan hệ như vậy.
Chúng tôi chẳng qua chỉ là.."
"Chỉ là cái gì?"
"Chẳng qua là quan hệ làm công thôi.
Hoặc là cô cứ hiểu là quan hệ của cấp trên và cấp dưới cũng được."
"Gạt quỷ hả?" Miranda mặt đầy vẻ không tin: "Cô nam quả nữ, sống chung một phòng, sớm chiều sống chung, ôm nhau ngủ.
Anh ta hiểu cô như vậy, mà lại chẳng qua chỉ là quan hệ làm công ăn lương? Ông chủ nào mà lại để ý đến người làm thuê như vậy đâu?"
Thời Ngọc Minhnhất thời có chút cứng họng, không biết nên giải thích thế nào.
Cô bây giờ có chút hoảng hốt.
Mấy ngày trước cô cảm thấy người đàn ông nọ nói rất giống Hoắc Viễn Thiên, nhưng mấy ngày này sống chung, cô lại cảm thấy không quá giống nữa.
Nhưng là