Ngang Tàng (Tát Dã)

Chương 37


trước sau

“Vâng! Vâng! Xin cảm ơn, xin cảm ơn.”

“Tuyển thủ Tưởng Thừa quyết định thử độ khó cao lần thứ hai! Anh quyết định thử độ khó cao lần thứ hai! Woa —— ”

“Huấn luyện viên X, ông cho rằng lần này anh ấy mắc lỗi hay do kỹ thuật chưa chuẩn?”

“Tôi nghĩ kỹ thuật của cậu quá chú trọng về không gian…”



Trong phòng vẫn rất yên tĩnh, mà trong đầu Cố Phi đều vang lên giọng nói của Tưởng Thừa, tỉ mỉ cặn kẽ, đủ loại giọng điệu khác nhau, toàn bộ tinh thần tập trung vào một tuồng kịch.

Cố Phi luôn giỏi xử lý những tình huống căng thẳng, nhưng thời khắc này, cảm giác đối diện cậu ấy chính là đường cùng, phảng phất có thể nhìn thấy trước mắt là con đường rộng lớn dẫn tới “bị một cú đánh nổ tung bất ngờ”.

Không ai biết Tưởng Thừa có ná, cậu ấy biểu diễn dùng ná chỉ một lần duy nhất, chính là ở bên hồ, không.có một bóng.người.

Cậu muốn tìm cớ không thừa nhận cũng không có cơ hội.

Tưởng Thừa cũng chưa nói gì cả, cậu ấy cứ như vậy đứng ở đối diện nhìn cậu, trên mặt không có biểu cảm nào, khiếp sợ biến mất sau phút chốc, rốt cuộc trên mặt vẫn không hề đổi sắc.

Cố Phi cũng không cách nào suy đoán trạng thái cảm xúc hiện tại của Tưởng Thừa.

“Vụ kia” – Vẫn là Cố Phi mở miệng trước – “Hôm đó tôi…”

Tưởng Thừa không lên tiếng, tựa hồ như đang chờ cậu nói.

“Tôi đi ngang qua.” – Cố Phi nói.

“Cái hồ kia không có đường.” – Tưởng Thừa nói – “Tôi có đi hết một vòng rồi”.

“Tôi quả thật đi sang hồ kia có việc” – Cố Phi rốt cuộc tìm được một lời giải thích tương đối hòa hoãn – “Mới thấy cậu chơi ná ở chỗ đó, lúc đó chúng ta cũng không thân lắm, tôi cũng không chào hỏi đã rời đi rồi”.

Tưởng Thừa liếc mắt nhìn cậu ta, ném lên ná trong tay, thời điểm ná xoay chuyển hai vòng trở xuống tay trái cậu, Cố Phi nhìn thấy tay phải của Tưởng Thừa ở trên bàn bên cạnh nắm một cái.

Không xong rồi!

Cố Phi biết trên bàn kia bày ra lung tung không ít phụ kiện phối với quần áo, còn có… cúc áo.

Tưởng Thừa chụp một cái cúc áo.

Cố Phi quay người muốn chạy đến phía sau phông nền bên cạnh.

Đây không phải là cúc áo nhỏ bình thường, thiết kế của Đinh Trúc Tâm dùng tất cả đều là các loại vật liệu “phản phác quy chân”*, đó là một hạt nút áo tròn bằng gỗ, quả thực chính là một đôi hoàn mỹ với ná.

(*Phản phác quy chân: quay trở về với thiên nhiên, tự nhiên, những thứ chưa qua gọt giũa)

“Đây chính là cái “người quan sát” mà cậu nói à?” – Tưởng Thừa hỏi.

Cố Phi nghe vèo một tiếng, trên đùi nhói đau một phát, viên gỗ tròn bắn trúng cậu.

Cố Phi quay đầu lại, nhìn thấy Tưởng Thừa đã đem ná lần thứ hai kéo ra, đứng tại chỗ nhắm vào cậu.

“Cậu…” – Cố Phi còn chưa kịp nói xong, Tưởng Thừa buông lỏng tay, Cố Phi hô một tiếng – “A!”

Lúc này cúc áo bắn trúng trên bụng cậu.

Nói thật, Tưởng Thừa không dùng sức nhiều, nếu như cỡ bằng sức mạnh hôm đó ở bên hồ bắn hố băng kia, có lẽ cậu lúc này đã kêu không thành tiếng.

“Cậu không phải nói ná này là đồ dỏm bắn không chuẩn sao!” – Cố Phi nhảy qua ghế sô pha, đem nửa người dưới của mình nấp phía sau chỗ tựa lưng.

“Còn xem là ai bắn nữa” – Tưởng Thừa liền cầm một cái nút áo nhắm thẳng vào cậu – “Tôi dùng hai ngón tay với cọng dây thun cũng có thể bắn chuẩn xác.”

“Đừng…” – Cố Phi nói còn chưa dứt lời, tay Tưởng Thừa lần nữa buông ra, cúc áo bắn vào trên cánh tay cậu, lần này rất đau, Cố Phi ôm cánh tay xoa mấy lần – “Đệt!”

““Người quan sát” mà cậu nói” – Tưởng Thừa kéo căng ná, từ khoảng giữa hai thanh ná nhìn cậu – ” Chính là kiểu “người quan sát” như thế này đúng không?”

“Chỉ là ví dụ thôi” – Cố Phi bị bắn liên tục ba lần, thực sự hơi chịu không nổi, lên giọng – “Cậu không có nói lý nha!”.

“Nói lý cái gì!” – Tưởng Thừa rống lên một tiếng, tay run dữ dội – “Nói lý cái gì? Cậu dạo chơi thiên ngoại ngoảnh mặt làm ngơ, tiêu sái như vậy đó, nói lý cái gì nữa! Thế giới này vốn là có thể không nói lý cũng không sao! Tôi bị người nhận nuôi có thể nói lý à! Tôi chân trước mới vừa biết mình không phải con ruột, chân sau liền bị đuổi về nơi quỷ quái này, có thể nói lý à! Nói lý con mẹ nó cái gì!”

“Thừa ca” – Cố Phi từ mặt sau ghế sô pha nhảy trở về – “Tôi thật sự là không cố…”

Nói còn chưa dứt lời, Tưởng Thừa bắn viên cúc áo thứ tư vào trên ngực cậu.

“A!” – Cố Phi nhảy nhảy, lúc lui về phía sau trực tiếp ngã vào trong ghế sô pha, dứt khoát cũng không đứng lên, hướng về phía Tưởng Thừa cũng rống lên – “Đến đến đến đến đến thần xạ tuyển thủ Tưởng Thừa! Đến đây đi! Bắn cho sảng khoái mới thôi! Chỗ này không đủ cúc áo, bên ngoài còn có đó! Không chỉ có gỗ, mẹ nó còn có cục đá, còn có sắt đồng, nếu không cậu trực tiếp dùng sắt đi, như thế nào!”

“Cậu nhìn thấy được tất cả” – Tưởng Thừa trừng cậu ta, một phút chốc sau rũ tay xuống, đem ná cùng cúc áo trong tay vứt xuống đất – “Đúng không, cậu thấy được toàn bộ”.

“Thấy được.” – Cố Phi trả lời.

“Xem từ đâu tới đâu?” – Tưởng Thừa hỏi.

“Từ lúc cậu bắn hố băng đến huấn luyện viên X, đến lúc cậu khóc” – Cố Phi nói – “Toàn bộ xem hết rồi, cậu bắt đầu khóc tôi đi ngay”.

“A!” – Tưởng Thừa đáp lại một tiếng, lùi ra sau dựa vào tường.

Nhìn thấy cả rồi, toàn bộ một màn biểu diễn tỉ mỉ cặn kẽ còn tặng kèm cảnh một thằng con trai ôm đầu khóc lóc nữa.

Tưởng Thừa không biết cảm giác hiện tại của mình là gì.

Từ khiếp sợ đến lúng túng, lại cảm thấy được bản thân mất mặt xấu hổ, đến cảm giác khuất nhục bị rình coi bí mật, cuối cùng là phẫn nộ.

Mà hiện tại, tất cả cảm giác đều biến mất, còn lại chỉ có khó chịu.

Cậu dựa vào tường chậm rãi ngồi xổm trên đất, cúi đầu dùng cánh tay ôm lấy đầu mình.

Chính là tư thế này.

Từ nhỏ đến lớn, không chỉ có khi khóc, khi cậu khó chịu, phiền muộn, lúc không vui đều thích dùng tư thế này, loại tư thế cố gắng đem bản thân co tròn lại, thu nhỏ, cố gắng không cho bất cứ ai nhìn thấy mình như thế này.

Khiến cậu cảm thấy an toàn.

Cũng như đem đầu chụp vào bên trong bao cát, có hiệu quả tuyệt diệu như nhau, cũng không phải thật sự cảm thấy làm như vậy người khác sẽ không thấy được mình, chỉ là không muốn nhìn thấy bất luận người nào, bất cứ chuyện gì mà thôi.

Không nhìn thấy, không nghe thấy, đã đủ rồi.

“Thừa ca.” – Cố Phi không biết khi nào thì đi đến bên cạnh cậu, kêu cậu một tiếng.

“Thừa ông nội cậu chứ Thừa ca” – Tưởng Thừa chôn mình ở giữa đầu gối và cánh tay, giọng buồn bực – “Mẹ nó cậu nhỏ hơn tôi à?”

“Nhỏ hơn cậu một tháng.” – Cố Phi nói.

“Đúng là chó cắn mà” – Tưởng Thừa thực sự bị điều này làm giật mình đến độ không chôn đầu được nữa, ngẩng đầu lên – “Con mẹ nó cậu còn biết cả sinh nhật tôi?”

“Lần cậu phát sốt té xỉu, tôi xem giấy chứng minh của cậu” – Cố Phi nói – ” Tôi quá sức không hiểu vì sao mình lại mang cậu vào phòng, dù sao cũng phải biết rõ cậu là ai chứ.”

“Lần sau đừng lo cho tôi nữa.” – Tưởng Thừa một lần nữa chôn đầu lại trong đầu gối.

“Có muốn không?” – Cố Phi nói.

Tưởng Thừa từ trong khe cánh tay nhìn ra phía ngoài, trong tay Cố Phi cầm hộp thuốc lá, cậu nhắm mắt lại, qua mấy giây mới dùng tay cầm lấy điếu thuốc trong hộp.

“Hút thuốc ở đây phải giữ bí mật” – Cố Phi cũng cầm điếu thuốc ngậm đốt, đem bật lửa đưa cho cậu – “Phòng làm việc này cấm hút thuốc, đều toàn đồ dễ cháy.”

Tưởng Thừa không lên tiếng, đốt lửa rồi quay đầu hướng góc tường xem xét camera giám sát.

“Không sao, chị ấy thường không xem camera giám sát.” – Cố Phi nói.

“Cậu có cười không?” – Tưởng Thừa hỏi, cổ họng có chút khàn, thật giống như chịu rất nhiều uất ức, cậu có chút khó chịu mà hằng giọng – “Lúc nhìn lén ấy.”

“Trong lòng có cười” – Cố Phi nói – “Vốn là rất buồn cười, tôi muốn nói không cười cậu cũng không tin được.”

“Ừm” – Tưởng Thừa khe khẽ thở dài – “Tôi thường chơi một mình như vậy, trước đây thổi sáo cũng như vậy, dưới đây xin mời người diễn tấu sáo không nổi danh Tưởng Thừa biểu diễn cho chúng ta.”

Cố Phi nở nụ cười, tàn thuốc đều vì cười rơi xuống, cậu xoay tay lại cầm cái bình đồ uống rỗng, gảy gảy tàn thuốc.

“Cậu chưa từng chơi qua như vậy sao?” – Tưởng Thừa hỏi.

“Không có.” – Cố Phi lắc lắc đầu – “Có điều đảm bảo có không người giải buồn kiểu vậy, ngày trước trong baidu Cao trung số 4 có người mở một mục, nói mỗi ngày nằm trên giường không diễn xong một hồi kịch lớn là ngủ không được, phía dưới không ít người đều nói có sở thích giống vậy.”

“Phải không?” – Tưởng Thừa cười cười.

“Dù sao cậu biết tôi nhìn thấy cũng tốt” – Cố Phi dựng lên ngón cái cho cậu – “Tôi cuối cùng cũng có cơ hội nói với cậu một tiếng, tuyển thủ Tưởng Thừa, cậu là người chơi ná trâu bò nhất tôi từng gặp.”

“… Cảm ơn” – Tưởng Thừa nhìn qua cái ná bị vứt ở bên cạnh – “Cái này đoán chừng chính là đạo cụ, không có ý định cho người dùng.”

“Vậy cậu bắn tôi không phải cũng rất chuẩn xác sao?” – Cố Phi nói.

“Không chuẩn xác, chỉ là có thể bắn trúng thôi” – Tưởng Thừa nói – “Lúc tôi bắn chân cậu thực ra ngắm vào chính là mông cậu.”

“Hả?” – Cố Phi quay đầu nhìn cậu – “Tại sao?”

“Cái mông thịt nhiều” – Tưởng Thừa nói – “Không dễ dàng bị thương.”

“Tôi phát hiện cậu lúc nào cũng rất giỏi… nắm chắc, tức giận không kìm nén lại, cũng không gây ra chuyện lớn gì.” – Cố Phi gảy gảy tàn thuốc vào trong bình đồ uống.

“Học bá chúng tôi làm cái gì cũng tính toán hết” – Tưởng Thừa ngậm thuốc lá – “Trước giờ chưa từng túm người ném vào gốc cây.”

“Đệt.” – Cố Phi đứng dậy cười cười.

Tưởng Thừa nhìn chăm chú tàn thuốc trong tay một lát: “Ngày đó cậu đi bên hồ làm gì vậy? Rất lạnh, chỗ đó lại không có đường ra ngoài.”

“Ngày đó à” – Cố Phi ngừng, qua một lúc mới mở miệng – “Ngày đó là ngày giỗ ba tôi, tôi đi đốt chút giấy vàng mã.”

“Ah” – Tưởng Thừa sửng sốt.

“Ông ấy chết đuối ở đó.” – Ngón tay Cố Phi nhẹ nhàng hạ xuống chiếc bình gõ gõ.

“A” – Tưởng Thừa tiếp tục ngây ra, ngừng một chút mới nói một câu – “Tôi tưởng chỗ đó nước không sâu lắm.”

“Chính xác là không sâu, ngày đó ông ấy uống rượu, nếu không uống rượu” – Cố Phi ngừng gõ ngón tay trên chiếc bình – “Có lẽ người chết đuối chính là tôi”.

Tưởng Thừa giật mình ngẩng đầu, tròn mắt nhìn Cố Phi.

Lúc Lý Bảo Quốc nói Cố Phi giết cha cậu ta, Tưởng Thừa căn bản không tin, lúc Cố Phi nói cha cậu ta chết đuối, Tưởng Thừa cũng chỉ nghĩ “A, quả nhiên là chuyện ngoài ý muốn”, nhưng lúc này nghe đến câu nói đó của Cố Phi, cậu hoảng hốt, có phần không tin vào lỗ tai mình.

“Ba tôi rất khốn nạn” – Cố Phi rất bình tĩnh nói – “Tôi vẫn luôn cực kỳ mong ông ấy chết đi cho rồi, nếu Lý Bảo Quốc là ba tôi, tôi cũng không có ý nghĩ này đâu”.

Tưởng Thừa trầm mặc, trong đầu có chút rối loạn.

“Ông ấy không đánh bài như Lý Bảo Quốc, nhưng ngược lại có thể đánh người hơn Lý Bảo Quốc nhiều” – Cố Phi cười cười – “Lúc trước mẹ tôi thấy ông ấy đẹp trai nên mới gả cho, sau đó chính là đánh tối ngà6, uống rượu đánh, không uống cũng đánh, tôi vẫn cảm thấy phương thức biểu đạt duy nhất của ba tôi chính là nắm đấm.”

“Tôi nghe Lý Bảo Quốc nói…” – Tưởng Thừa nhớ lời Lý Bảo Quốc từng nói – “Ông ấy đánh Cố Miểu.”

“Ừm” – Cố Phi cắn cắn môi, trước đó cậu ta vẫn luôn rất bình tĩnh, lúc nhắc tới Cố Miểu, vẻ mặt Cố Phi mới thay đổi – “Cố Miểu sinh ra đã không giống những đứa trẻ khác, không nhất định chỉ vì ông ấy luôn uống rượu…… Đương nhiên ông ấy không muốn như vậy, ông ta cảm thấy sinh ra thứ phiền toái lớn, nói chuyện không lưu loát, học cái gì cũng không được.”

“Vì như vậy mà đánh?” – Tưởng Thừa nghe được có chút đè nén.

“Đúng vậy” – Cố Phi nghiêng đầu đi – “Túm lấy nó ném lên tường, sau lần đó Cố Miểu liền không nói nữa.”

“Cái đ*t!” – Tưởng Thừa hô một tiếng, trong giây lát này cậu có loại kích động muốn đào mộ cha Cố Phi lên lấy roi đánh thi thể.

Cố Phi không tiếp tục nói nữa, hai người cứ thế trầm mặc nhìn chằm chằm cái bình đồ uống kia.

Qua khoảng thời gian rất lâu, Cố Phi mới mở miệng nhẹ giọng nói: “Tôi ném người vào gốc cây, có lẽ là học từ ông ấy…”

“Đừng nói bậy.” – Tưởng Thừa lập tức cắt ngang cậu ta.

“Giọng điệu này” – Cố Phi nở nụ cười – “Sao mà giống thầy Từ vậy?”

“Vậy tôi phải lấy giọng điệu gì đây, như thầy Lỗ sao, tôi không có sức rống lên” – Tưởng Thừa dựa vào tường, thở dài – “Nơi này thật điên cuồng.”

“Bố mẹ nuôi cậu
thật ra bảo vệ cậu rất tốt” – Cố Phi nói – “Tuy rằng có cảm giác cậu giống như một khẩu pháo nổ, nhưng cũng thật…thanh sạch.”

“Chắc vậy rồi” – Tưởng Thừa nhẹ giọng nói, suy nghĩ một chút liền thử hỏi một câu – “Lý Bảo Quốc tại sao lại nói là cậu…. Bỏ đi.”

“Tôi giết ba mình à?” – Cố Phi nói.

“A” – Tưởng Thừa đột nhiên cảm thấy bây giờ mình hỏi vấn đề này quả thật không thích hợp – “Cậu không cần để ý, tôi cũng không tin, tôi chỉ là… bỏ đi, coi như tôi chưa nói, cậu đừng để ý.”

“Không thẳng thắn chút nào” – Cố Phi dựng thẳng ngón giữa với cậu – “Thực ra cũng không có gì, lời đồn mà, cái nào cũng có, truyện đồn chỗ tôi có thể còn nhiều hơn, rảnh rỗi sẽ kể cậu nghe.”

“Ừm.” – Tưởng Thừa gật gật đầu.

“Lúc ba tôi mang tôi đến bên hồ có người thấy được” – Cố Phi nói – “Bọn họ chạy tới thì ba tôi đã ở trong hồ, bất động, tôi đứng ở bên cạnh, nhìn qua thật giống hiện trường một vụ hung án, hung thủ khóc cũng không khóc, quá tàn nhẫn.”

“Đó là… sợ ngây người phải không!” – Tưởng Thừa nhíu nhíu mày, thật không dám tưởng tượng cảnh tượng như vậy, khi đó không biết Cố Phi nhỏ từng nào.

“Không biết, khả năng là thế” – Cố Phi liền đốt một điếu thuốc – “Tôi muốn nói nhưng có thể sẽ làm cậu sợ.”

“Nói ra thử dọa tôi đi.” – Tưởng Thừa nói.

“Tôi không có khả năng cứu ông ấy, tôi không biết bơi, cũng sắp lạnh cóng” – Giọng Cố Phi trầm xuống – “Mà tôi quả thật hi vọng ông ấy chết đi, tôi chỉ đứng ở nơi đó, nhìn ông ấy bất động từng chút một, tôi nhìn ông ấy chìm xuống, cứ như vậy… trơ mắt nhìn.”

Tưởng Thừa đột nhiên cảm thấy có chút hít thở không được, cậu thử hai lần hít sâu, đều không làm được, như bị thứ gì đó bịt chặt lại.

“Có phải là rất đáng sợ?” – Giọng Cố Phi rất thấp, kèm theo chút run rẩy – “Tôi vô cùng sợ, tôi cứu ông ấy, tôi sợ ông ấy có thể sẽ giết chết mình, sợ ông ấy sẽ giết chết Nhị Miểu, giết chết mẹ tôi… Tôi không cứu ông ấy, tôi cứ như vậy nhìn ông ấy từ từ chết đi… Hàng năm, vào ngày ông ấy chết, tôi cũng giống như là bị lột xuống một lớp da, cả đời đều không qua được điểm mấu chốt này…”

Tay Cố Phi kẹp thuốc lá run rẩy kịch liệt, ngay cả khói thuốc bay lên cũng giống như là đang giãy dụa.

“Cố Phi” – Tưởng Thừa không nghĩ tới Cố Phi sẽ có một đoạn chuyện cũ như vậy, vốn là đang kinh hãi không biết làm sao, hiện tại nhìn lại trạng thái của Cố Phi hoàn toàn khác lạ, lúc bình thường vĩnh viễn bình tĩnh đến mức đối với bất cứ chuyện gì cũng không để tâm, hai tay cậu nắm lại có chút run rẩy, không biết mình nên làm gì – “Cố Phi…”

Cố Phi xoay mặt lại nhìn cậu.

Không khóc.

Tốt rồi, Tưởng Thừa thở phào nhẹ nhõm, tuy cậu cảm thấy Cố Phi có lẽ sẽ không như cậu, có chuyện gì mũi cũng cay cay, khác chi một cô gái mỏng manh về nhà chồng, nhưng mà vẫn còn chút lo lắng.

Cố Phi vừa nhìn cậu, Tưởng Thừa lập tức luống cuống tay chân, giơ tay lên do dự nửa ngày, cuối cùng vỗ trên vai Cố Phi một cái, ôm lấy: “Thừa ca ôm một cái.”

Cố Phi không có giãy dụa, chỉ là thấp đầu, trán tựa trên đầu gối… Đương nhiên, số đông mọi người đều sẽ không giống cậu, bị ai chạm vào liền giống như bị chọc một đao.

“Thực ra… Bỏ đi tôi cũng không biết nên nói gì” – Tưởng Thừa xưa nay chưa từng an ủi ai, cậu cũng không muốn an ủi người chưa thân tới một mức độ nhất định, Phan Trí cùng cậu quan hệ tốt nhất cũng không có khi nào cần cậu phải an ủi, lòng dạ lớn đến mức có ăn phải phân đi nữa ngủ xong một giấc cũng có thể cho qua được, cậu chỉ có thể vỗ nhẹ trên lưng Cố Phi, sau đó liền xoa mấy cái – “Không có chuyện gì, đều đã qua… Cậu cảm thấy sợ hãi cũng là bình thường, dù sao chuyện này cũng đã qua rồi”.

Cố Phi vẫn cúi đầu không nhúc nhích.

“Chuyện đó thì” – Tưởng Thừa ôm ôm vai, xoa xoa trên cánh tay cậu ta – “Cậu cũng xem như là người đã trải qua chuyện lớn, đúng không? Trước đây mẹ tôi… Chính là mẹ nuôi tôi, bà luôn nói, cả đời người, từng trải qua bất kỳ chuyện gì đều có giá trị, không kể tốt xấu…”

Cố Phi vẫn là cúi đầu.

Tưởng Thừa vừa suy nghĩ trong đầu từ ngữ phải nói, vừa sốt ruột vì kiến thức phương diện an ủi người khác của bản thân so với danh hiệu học bá quả thật quá chênh lệch.

Hiện tại cậu không thể nói từ nào, chỉ có thể xoa xoa mạnh trên lưng và cánh tay Cố Phi, lúc cậu chuẩn bị nói ra kiểu an ủi trẻ nít”ngoan ngoan không phải sợ”, Cố Phi rốt cuộc động đậy, nghiêng mặt qua.

“Cậu……” – Tưởng Thừa khẩn trương nhìn cậu ta, liếc mắt qua một cái liền sửng sốt, Cố Phi đang cong khóe miệng cười, cậu lập tức thu tay về, rống lên một tiếng – “Con mẹ nó cậu có còn nhân tính hay không! Cậu còn cười được hả?”.

“A” – Cố Phi cười càng kịch liệt hơn – “Tôi lần đầu tiên nhận được đẳng cấp an ủi thấp như vậy đó, thực sự không nhịn được, vốn là rất bi thương…”

“Cút!” – Tưởng Thừa rống lên một tiếng, từ trên mặt đất đứng phốc dậy – “Cậu có tin hay không, bây giờ liền bắn cậu đến bi thương luôn!”

“Đừng đừng đừng…” – Cố Phi cũng đứng lên, một cước lanh lẹ đá văng ná trên đất.

“Không phải vậy đâu, tôi vừa rồi thật sự lo lắng cho cậu, tôi thậm chí gấp đến độ vội muốn dỗ dành cậu đó biết không!” Tưởng Thừa quả thực không còn gì để nói – “Cậu đùa giỡn người, đùa tới thật hưng phấn đó, có phải nên cho cậu một tràng pháo tay không…”

“Cảm ơn.” – Cố Phi nói.

“Không cần khách sáo” – Tưởng Thừa phản xạ có điều kiện mà đỡ một câu, sau khi phục hồi lại tinh thần, cũng chẳng thèm nói thêm nữa – “… Ông nội cậu.”

“Thật sự đó.” – Cố Phi giơ tay lên, lấy ngón tay chạm nhẹ trên vai cậu.

Tưởng Thừa không lên tiếng, khó hiểu liếc nhìn trên vai mình.

“Cảm ơn.” – Cố Phi dựa vào ôm lấy cậu – “Thật đó.”

Khác với cái ôm chúc mừng thắng lợi sau trận đấu hôm đó, Cố Phi ôm siết lại thêm một chút, phản xạ có điều kiện của cậu cũng không thấy xuất hiện.

“Còn nữa” – Cố Phi ôm cậu nhẹ giọng nói – ““Người quan sát” mà tôi nói, nhờ cậu dùng bộ não học bá suy nghĩ một chút, đừng đi hiểu sai lệch như vậy.”

“Tôi khẳng định không hiểu sai lệch” – Tưởng Thừa nói, cậu có thể ngửi thấy trên người Cố Phi hòa lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, đột nhiên cảm thấy ôm ấp như vậy rất thoải mái, loại thoải mái này không rõ là loại không biết xấu hổ, hay là yên tâm, hay là kiểu gì đó khác, tóm lại cậu cũng không kích động đẩy Cố Phi ra – “Lúc cậu ở bên hồ nhìn tôi, nhất định cảm thấy bản thân như là người đứng nhìn, nhìn người khác khóc, nhìn người khác cười, nhìn người khác tách ra thành tám mảnh.”

Cố Phi nở nụ cười cả buổi: “Được rồi, tôi chỉ là nhìn một lát thôi mà, không nghĩ gì khác, cũng không cười nhạo cậu.”

“Như vậy được rồi” – Tưởng Thừa nói – “Thành thật một chút, thế giới này sẽ tươi sáng hơn nhiều.”

Cố Phi vỗ vỗ trên lưng Tưởng Thừa, buông lỏng cậu ra: “Vừa rồi tôi tưởng hôm nay sẽ chết trong tay cậu.”

“Không đến mức đó” – Tưởng Thừa thở dài – “Ngược lại thật ra tôi có chút lo lắng, tôi hình như đã biết quá nhiều…”

“Không sao cả” – Cố Phi cầm lấy máy ảnh nhìn qua một chút – “Tôi có ảnh quần lót của cậu.”

“Cái gì?” – Tưởng Thừa nhìn cậu ta chằm chằm.

“Tôi, có, ảnh, quần lót, của cậu.” – Cố Phi quơ quơ máy ảnh – “Có cả mặt, full HD không che.”

“Xấu xa không biết xấu hổ” – Tưởng Thừa chỉ vào cậu ta – “Tôi vừa rồi không nên an ủi cậu, bạn học có biết cậu biến thái như vậy không?”

“Bạn cùng bàn biết.” – Cố Phi cười cười.

Tưởng Thừa xụ mặt, xụ một hồi lại cười lên.

Cố Phi có ảnh quần lót của cậu hay không cũng không có gì ghê gớm, quần lót thôi mà, cũng không phải ảnh không có mặc quần lót, so với chuyện đó, cậu càng để ý hơn chính là…

“Còn có ảnh cậu chạy như con gà.” – Cố Phi nói.

“Cậu xóa đi cho tôi!” – Tưởng Thừa rống lên.

Không sai, so với ảnh quần lót, cậu càng để ý hơn chính là tấm ảnh chạy như con gà đó, tấm hình đó mà để người khác thấy được mới thật sự là mất hết mặt mũi.

“Được thôi” – Cố Phi trả lời rất kiên quyết – “Giúp tôi viết bản kiểm điểm ngày thứ hai đi.”

Tưởng Thừa nhìn cậu ta chằm chằm, cuối cùng có chút bất đắc dĩ nói: “Cậu ngay cả bản kiểm điểm cũng không biết viết? Với đức hạnh này của cậu, từ nhỏ đến lớn đã viết không ít còn?”.

“Tôi thật không viết ra được, trước đây tôi đều nhờ Lý Viêm viết dùm, còn có Chu Kính, có thể túm được ai đều đã túm hết cả.” – Cố Phi nói.

“Ai” – Tưởng Thừa rót ly nước, uống vào mấy ngụm – “Nói thật tôi thật khâm phục cậu, cậu cứ phí ngày tháng như vậy, kiểm điểm cũng phải giả mạo, thi đại học phải làm sao.”

“Nghĩ xa quá rồi, còn hơn một năm mà” – Cố Phi nói – “Tôi không nghĩ tới chuyện sẽ thi đại học, tôi chỉ muốn lấy đại cái bằng tốt nghiệp.”

“Vậy cậu suy nghĩ đến trường trung cấp dạy nghề cũng tốt” – Tưởng Thừa nhìn cậu ta – “Còn có thể thành thạo một nghề nào đó.”

“Tôi có chứ” – Cố Phi liền quơ quơ máy ảnh, vừa nhớ lại vừa cười cười – “Lúc học sơ trung, tôi cũng muốn thi đại học, sau này cảm thấy không có ý nghĩa gì cả.”

Tưởng Thừa không lên tiếng, cảm giác Cố Phi cũng không phải thật sự cảm thấy không có ý nghĩa, chính là tình huống nhà cậu ta như thế, Cố Phi căn bản không có cách nào rời đi học xa, địa phương này dường như cũng không có trường học nào tốt để thi vào…

“Cậu có thể cố gắng lên đại học” – Cố Phi nói – “Có điều học xong hai năm ở trường Cao trung số 4 dở tệ này, sẽ không ảnh hưởng cậu chứ?”

“Sẽ không.” – Tưởng Thừa uống hết nước trong ly – “Mọi thứ chẳng qua đều ở trong sách, ai dạy cũng đều giống nhau cả”.

Cố Phi dựng ngón cái lên cho cậu.

“Có lẽ là với mẹ tôi… với mẹ nuôi tôi phân cao thấp đi!” – Tưởng Thừa nhíu nhíu mày, tuy rằng bà ấy sẽ không biết – “Tôi sẽ không để người ta đem tôi để chỗ nào, tôi sẽ thối rữa ở chỗ đó, tôi sẽ rời khỏi đây thật xa”.

“Đúng vậy” – Cố Phi duỗi lưng một cái – “Nơi rách nát này, không ai tình nguyện ở lại.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện