Ngày Hôm Qua... Đã Từng - My Life

My Life


trước sau

Trời sáng, tiếng gà gáy hàng xóm vang vang, tiếng loa truyền hình ngoài đường làm nó thực giấc. Khẽ lay nhỏ Hân dậy nó mĩm cười
- Nè dậy đi Hân
- Sớm vậy....
- Ừ đi biển nè. Đi ko nắng lên giờ
- Nắng kệ nắng
- Trời đi sớm mới có biển đẹp, đi trễ nắng..Hân hổng sợ đen ha
- Đen đẹp chứ sao
- Sax...rùi giờ có đi ko..M đi 1 mình à
- Đi...từ từ Hân thay đồ cái...bửa này bày đặt hù dọa ha..gan dzữ
- Ờ nhanh đi
- Biết rồi
Vẫn hành trình như hôm trước đi với em, nó mua một số hải sản, thuê đồ đạc rồi chạy ra biển. Lần này nó chẳng chạy nhanh như lần trước nửa mà chầm chậm lướt đi trên bãi cát hướng về chổ cũ mặc cho bao con mắt tò mò của người khác.Nhỏ Hân dọn đồ ra để ăn luôn vì từ sáng giờ hai đứa chưa ăn gì. Nó mắc võng vào cây. Rồi ngồi xuống phụ Hân nướng hải sản.Mùi hải sản thơm ngát, vì mùa này hải sản rẻ cho nên nó mua hơi nhiều nên hai đứa ăn mệt xỉu luôn.Thi thoảng nhỏ Hân hỏi vài câu, nó cũng trả lời theo kiểu cho có để nhỏ khỏi buồn vậy thôi. Ăn xong nó đi bộ từ từ ra mặt biển. Giờ nước đang lên, những con sóng lăn tăn chạy vào bờ cát rồi lại rút lui ra biển, sóng bạc đầu...sóng hiền hòa nhưng chẳng biết bao giờ sẽ dữ dội.
- Sao nước biển đục vậy M
Tiếng nhỏ Hân đột ngột hỏi từ phía sau. Nó gật đầu
- Ờ biển quê M nằm gần cửa song, phù sa đổ ra nên màu nó vậy đó
- Ngộ ha. Hân mới biết vụ này đó
- Ừ...màu nó vậy chứ sạch lắm hổng sao đâu
- Uhm..
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Sóng càng ngày càng to hơn vì nước đang lên.

- Hân tắm ko
- Hân...
- Đi biển hok tắm uống lắm đó
- Uhm...tắm thì tắm..Hân thay đồ đã
- Ừ Hân vào trong rừng dương thay đi. M chạy mướn cho Hân cái phao ha
- Thui...tự nhiên bỏ Hân ở đây 1 mình
- Ờ ờ quên
Nó đưa nhỏ Hân vào rừng dương để nhỏ thay đồ, còn nó thì ngồi trên võng bật một lon 7up nhâm nhi với mấy con tôm nướng. Được một chút thì nhỏ Hân cũng thay đồ xong tuy ko phải bikini nhưng là loại đồ cực ngắn theo kiểu thể thao. Nó cởi chiếc áo ra ở trần kéo tay nhỏ Hân chạy ào ra biển. Từng dòng nước mát lạnh bao lấy cơ thể nó, những con sóng chực vỗ ập lên đầu khiến đầu óc nó thoải mái hơn một chút. Nhỏ Hân thì thích thú cười rất tươi nô đùa với sóng. Vật lộn với mấy con sóng đã đời hai đứa kéo nhau vào bãi nằm chơi trò đắp cát. Nó vẫn cười đó...vẫn trò chuyện với nhỏ Hân...thời gian yêu em....thực ra nó đã bị em làm cho nói nhiều hơn, biết đùa giỡn nhiều hơn...nhưng lòng nó đang ngổn ngang tâm sự.
Một giấc ngủ dài trên võng sau khi nghịch nước mệt mõi khiến nó và nhỏ Hân đều cảm thấy thoải mái. Gió biển hôm nay ko làm sóng biễn dữ dội như hôm trước, vừa đủ để bình yên nhưng cũng vừa đủ để người ta biết rằng biển cả luôn luôn tiềm ẩn sự đáng sợ của nó. Khẽ đứng dậy để ko làm nhỏ Hân thức giấc...nó lặng lẽ bước ra bờ đá đứng một mình. Sóng bạc trắng dưới chân...nó nhìn thấy đâu đó ngoài phía xa là những con sóng to lớn hơn đang ào ạt kéo vào bờ. Từng lời nói, từng hình ảnh của em lại hiện về trong đầu nó...vẹn nguyên nhớ nhung...vẹn nguyên cảm giác hôm nào...Hôm nay nó đến đây...ko phải để tìm lại cảm giác đau nhói ấy, cũng ko phải để trốn tránh những nỗi đau...mà nó đang tìm lại những lời nói của em ngày hôm trước, đang tìm lại những kỉ niệm mà hai đứa đã từng đi qua.
“ nếu em đang ở ngoài kia một mình...chắc em sợ lắm đúng ko...nhưng em thử nhìn lại phía sau đi....anh của em chưa bao giờ quay lưng...chào em người anh yêu”
- M đang nghĩ gì vậy
- Ừ...ko có gì
- Thật hok
- Ko
Nó mĩm cười...Nhỏ Hân cũng mĩm cười...
- M thật kỳ lạ
- Ừ.
- Nói đi...đang nghĩ gì
- Ờ đang nghĩ về Thy
- Uhm...M tính làm gì tiếp theo
- Tất nhiên là làm điều M muốn rồi
- Điều gì
- :)
Nó mĩm cười nhảy mắt với nhỏ Hân rồi quay trở vào thu dọn đồ đạc
- Về hả
- Ừ...về. Hân còn muốn ở hả
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

- Dạ
Giọng ông Kha chẳng quát tháo dzữ dằn như thường ngày mà bình tĩnh đến lạ.
- Em xin lỗi...em...
- Thôi! Tau biết chuyện mày mà. Chị Tiên mày có nói với anh chuyện con Thy
- Dạ....vậy anh hổng giận em hả
- Giận thì giận. An hem tau thương mày như em ruột sao bỏ mày dc
- Dạ vậy em còn làm trở lại dc hả anh
- Làm bình thường. Nghe tau hỏi. Mày thương con Thy thiệt ko
- Dạ...thương nhiều lắm anh
- Rồi mày tính sao
- ...Em cũng chẳng biết nửa. Mà chắc em cần anh giúp
- Ừ. Có gì mày nói tau biết đừng có ngại
- Dạ em cũng muốn hỏi ý kiến anh
- Nói đi
- ....
Cuộc nói chuyện diễn ra khá lâu. Nó hỏi ý ông Kha về điều nó sắp làm...và ông Kha đã cho nó những lời khuyên thực sự đúng như nó mong đợi. Thầm cảm ơn ổng đã giúp nó tháo gỡ một số lo lắng còn lại, nó hít thở một hơi thật mạnh để trấn an tinh thần mình trước cơn sóng gió nó đang chuẩn bị lao đầu vào, bất chấp tất cả. Trở về phòng nó lăn ra ngủ một giấc thật sâu và thoải mái...Đôi lúc nhớ lại nó cũng cảm thấy bất ngờ vì sự bình tĩnh và im lặng đến đáng sợ của nó vào những ngày ấy.
Chiều tối! Nó thức dậy chạy xe qua nhà em. Con đường tưởng chừng như quen thuộc hôm nay bổng thấy mới lạ làm sao. Có lẽ mới lạ chính vì con người nó đang thực sự thay đổi, cả tình yêu trong nó cũng thay đổi đi so với những ngày trước đó. Ừ thì ai cũng phải khác kia mà, đâu cứ phải lạnh lùng bất cần mãi được....như vậy sau này nó sẽ phải hối hận rất nhiều.Nếu cả thế giới đều muốn chống lại nó thì nó sẵn sàng tuyên chiến...chỉ cần một câu...chỉ cần một tiếng từ em..nó sẽ làm tất cả. 2 ngày im lặng suy nghĩ, 2 ngày im lặng ko phải vì nó đau buồn mà từ bỏ em dễ dàng như vậy...mà 2 ngày ấy nó dành để tìm cách làm thế nào cho đúng.
Dừng xe trước cửa nhà em. Nó đứng ngoài cổng bấm số em. Tiếng nhạc chờ quen thuộc vang lên...nổi nhớ như chực vỡ òa khi nghe tiếng em bắt máy
- Em nghe!
- Anh...đang ở trước nhà em nè. Mở cửa sổ ra đi em
- Anh...anh về hồi nào vậy
- Anh mới về hồi sáng.Em sao rồi tiểu thư
- Em...em
Em của nó đang xúc động mạnh rồi...hình như khóc không thể nói thành lời nửa rồi...nó mĩm cười nhìn lên khung cửa sổ. Chẳng thể nhìn rõ mặt em...nhưng nó vẫn thấy tiểu thư của nó đẹp lung linh như công chúa...thương em nhiều lắm...chỉ muốn lao vào ôm lấy em mà thôi.
- Nghe anh nói nè. Anh ko nói lại lần nửa đâu đó. Mấy hôm nay một mình chắc em sợ lắm đúng ko. Anh cũng vậy. Anh biết em đau khỗ nhiều lắm...sao em ngốc vậy chứ, cứ chịu khổ một mình vậy mà nói yêu anh sao. Giờ...anh đang ở đây nè. Anh ko biết mình sẽ gặp nhiều khó khăn ra sao để được tiếp tục yêu em nửa, anh cũng hổng biết ai sẽ làm gì anh nửa...Em nhớ hôm ngoài biển anh đã nói gì ko...chỉ cần em nắm tay anh thật chặt...anh sẽ luôn ở bên em....dễ lắm đúng hok nè...chỉ cần nắm tay anh thật chặt thôi mà...vậy nhé. Em đó...ngủ sớm đi...suy nghĩ thật kỹ nha. Anh về đây. Anh yêu em!
Nó mĩm cười nhìn em

một lúc lâu rồi cup máy lên xe chạy về nhà...Nó cần phải về ngày nếu ko muốn vì nhìn thấy em khóc mà nổi điên lên lao ngay vào nhà để bất chấp tất cả kéo em đi...hai ngày qua nó đã tính toán rất kỹ...và giờ chỉ cần một câu nói của em nó sẽ sẵn sàng đạp lên tất cả để giữ lấy em bằng mọi giá. Nó đã sẵn sàng, còn em...liệu em có từ bỏ tất cả để yêu nó hay ko...quyền quyết định là do em, dù yêu nhau đến đâu cũng cần phải tôn trọng quyết định của đối phương ko thể tự ý muốn làm gì thì làm vì dù sao em và nó cũng còn trẻ mà.
Nó ghé quán làm việc một chút rồi ở lại ngồi chơi với ông Kha. Nó chỉ uống một ly cho có lệ còn lại thì ngồi im cho đến tàn tiệc nhậu mới về nhà ngủ. Đêm đầu tiên trở lại SG hình như mọi thứ yên lặng quá thì phải. Chẳng sao cả...trước sóng gió có lẽ luôn là những khoảng lặng đến rợn người.
Sáng dậy...lại một ngày nửa ko có em...hình như vẫn chưa thể quen dc cảm giác này...cảm giác thức dậy đối diện với một ngày dài ko có em thật đáng sợ. Tự nhiên nhớ đến chị. Chắc chị đang lo và buồn nó lắm vì cả tuần rồi có thèm nói chuyện gì với chị đâu. Bấm số chị nó hồi hộp chờ tiếng chị bên kia máy. Đây rồi...cái giọng ngái ngủ như con nít vang lên
- Tự nhiên gọi sớm dzữ dzạ nhóc
- Dậy đi chị lười nhox về SG rùi nè
- Kệ nhox liên quan gì chị...hổng đi lun đi
- Trời nỡ lòng nói vậy hả
- Chứ ai nỡ lòng bỏ chị chạy tuốt về quê đó
- La hổng giận rùi mà
- Ừ...giờ đổi ý dc hôn
- Sax...ngang quá nha
- Kệ ta..giờ muốn gì đây
- Dậy đi ăn sáng với nhox hok
- Ủa bửa nay tốt bụng rủ chị đi ăn sáng...tính hối lộ cho chị hết giận hả. Đừng hòng
- Có đâu. Thui dậy đi giờ nhox chạy qua nhà chị ha
- Biết đường hôn
- Ờ ờ đi từ từ chắc dc mà
- Vậy qua đi. Chị ngủ xíu nửa
- Trời...làm ơn dậy đi
- Mệt quá thì qua đi...ngta nằm xiu thui..5phút à..vậy hen.
Chị cup máy...bó tay với bà chị này của nó. Mê ngủ thấy sợ luôn...Cố lục lọi trong trí nhớ cái đường đi qua nhà chị nó thay đồ chạy ào đi. Sài Gòn buổi sáng sớm thật dễ chịu, xe cộ cũng ít và trời mát lạnh người, chưa có một tia nắng nào len qua được những dãy nhà san sát, những hàng cây rủ bóng hai bên đường. Lòng vòng một hồi cùng qua gần đến nhà chị. Chỉ biết đường chứ chưa biết nhà. Bấm số chị
- Alo alo dậy chưa chị xấu xí
- Mệt ghê dậy rùi nè...tới chưa
- Gần tới, hết biết đường rồi
- Ngố quá nha. Đang đâu
- Đang ở đường....
- Biết rùi ở đó đi chị đi taxi ra.
Nó dành dừng xe ở một góc cây ngồi chờ chị. Được một chút thì chỉ ra tới. Hôm nay mặc nguyên cái áo tùm lum màu rộng thùng thình nhìn mắc cười thiệt. Vừa nhìn thấy nó chị chu chu cái miệng ra làm mặt giận
- Lại đây...phùng cái má ran gay
- Chi
- Phùng ra nhanh
- Ờ ờ
Nó vừa phùng má ra chị liền bún vô má nó 1 cái thiệt mạnh suýt lủng má nó luôn.
- Ui da...tự nhiên bún người ta...
- Cho chết. Phạt cái tội dám bỏ đi mất tiêu
- Hix hix đau...la bỏ qua mà
- Bỏ qua hùi nào
- Bửa nói rõ ràng...
- Ai làm chứng...
- Trời...ngang ngược
- Mới biết hả...giờ nhox phải dẫn chị đi ăn gà rán nè...đi coi phim nè...ăn pizza nửa biết chưa
- Ăn nhiều vậy hổng sợ mập hả
- Kệ ta. Đi nhanh nhanh đói bùng lắm rùi
- Ờ. Đi xe dỏm đừng có than à
- Xì...khỏi lo chị của ngươi dễ tính nhất lun đó
- Ờ vậy đội nón vào nè
- Đội cho chị đi
- Hok có tay hả trời
- Nè thấy mắc cầm ví hok
- Cầm có tay mừ
- Nhiều chiện chị kiu gì phải nghe biết chưa, ko có cãi
- Hix hix
Nó đành tự tay đội nón bảo hiểm cho bà cô khó tính ngang ngược này. Dường như mỗi lần gặp chị nó là một con người khác, đến giờ nó cũng ko thể lí giải dc vì sao. Chỉ biết rằng mỗi lần gặp chị nó biết trêu đùa nhiều hơn, nói nhiều hơn và vui vẻ nhiều hơn...nó có thể thờ ơ lạnh lùng với bất cứ ai nhưng trừ chị....à giờ thì còn một người khác nửa nó ko thể lạnh lùng...là em...Nó chở chị trên con dream cũ của mình vào KFC gần đó theo lời chỉ đường của chị...tất nhiên phải chạy vòng vòng mới vào dc KFC bởi cái trò chỉ đường lòng vòng của chị. Gọi hai phần combo giống nhau ra vậy mà chị của nó cũng hổng chịu ngồi yên để ăn, chút chút lại giành phần của nó cắn một miếng rồi bỏ lại dĩa, xong quay qua cắn miếng khác...thành ra miếng gà nào cũng có dấu răng của chị.
- Chưa từng thấy...miếng gà của ngta mà toàn chị cắn
- Vậy ăn phần chị nè
- Hay ha phần chị cũng cắn rồi còn đâu
- Xì..cho chết giờ có ăn hok
- Ăn sao hok
- Vậy đừng có ý kiến
- Nhưng mà....
- Ko nhưng mà gì hết ăn nhanh mình đi xem phim nửa
- Ờ..mà nói trước hổng có coi phim kinh dị nửa à
- Sao vậy
- Lần nào cũng ngắt nhéo cào cấu người ta
- Hihi tại chị sợ chứ bộ
- Sợ sao coi chi
- Sợ mà thích dc hôn
- Thôi bó tay rồi...ăn đi chị kua
- Dám nói chị kua haaa...kẹp nè
Chị lấy hai tay kẹp cái má nó kéo căng ra hết mức có thể rồi cười thích thú...người gì thích hành hạ nó thấy sợ luôn. Nhưng phải nói nụ cười của chị rất đẹp, cười tít cả mắt vẫn đẹp. Ăn xong tay đứa nào cũng toàn dầu mỡ, dao nĩa hầu như chẳng đứa nào đụng tới thành ra lại giành nhau đi rửa tay náo loạn cả cái KFC của người ta khiến ai cũng nhìn lắc đầu.
Ăn KFC xong, hai đứa lại long nhong chạy qua Megastar, lần này chị hổng có giở trò chỉ đường lung tung được nửa vì nó biết đường đi. Đứng trước bảng điện tử để chọn phim nó thở phào nhẹ nhõm, may qua bửa nay hổng có phim nào kinh dị.
- Coi phim gì giờ nhox
- Phim gì ai biết đâu chị chọn đi.Kiếm cái nào gần chiếu nha chứ ngồi ngoài một hồi giỡn giống hồi bửa ngta đuổi cổ liền
- Uh hihi còn nhớ nửa hả ta...vậy coi phim”...” ha
- Cũng dc.
- Nhox chạy mua nước với đồ ăn đi
- Ờ...ăn gì
- Cá viên chiên với bắp
- Ờ....
Thiệt là muốn giết thằng đạo diễn nào làm cái phim này quá, làm phim chi hồi hộp quá trời cho nên cái tay nó lại chịu những cú bấm hết mình của chị mà hổng dám lên tiếng. Coi xong bộ phim bước ra như thường lệ nó giơ cánh tay đầy vết tích hành xác cho chị coi lắc đầu
- Nè nhìn đi...nát tay ngta rồi
- Hihi sorry mà...chị khau nhox ăn pizza ha
- Ăn suốt vậy trời
- Lâu lâu mới đi chơi...ăn cho đã
- Ờ ăn vậy mà hổng mập ngộ
- Ừvậy mới sướng
Nó và chị đi xuống tầng dưới để ăn pizza, trong lúc chờ đợi tự nhiên chị nắm lấy tay nó siết chặt
- Sau này...nhox mà bỏ chị đi lần nửa. Chị sẽ ko gặp nhox nửa nhớ chưa
Gương mặt chị cho nó biết rằng chị ko hề nói đùa, thực sự đang rất nghiêm túc. Nó mĩm cười gật đầu
- Nhox biết rồi...nhox xin lỗi
- Chị hổng cần nhox xin lỗi. Chị cần nhox đừng có bỏ mà hổng nói gì, có biết chi lo lắm hok
- Uhm...nhox sẽ ko làm vậy nửa đâu mà.
- Nhớ đó!...nhox nè...nhox yêu bé Thy thật đúng hok
Nó mĩm cười gật đầu
- Ừ
- Chuyện xảy ra vậy rồi nhox dự tính gì
- Làm hết sức thôi chị...
- Uhm...vậy nhox phải cố lên.Ko được làm chị thất vọng đó
- Là sao chị
- Là hổng dc yếu đuối nha nhox
- Ờ nhox sẽ cố gắng...Hì bửa nay nữ hoàng nhà mình sao nói chuyện tâm trạng vậy nè
- Tâm trạng cái đầu nhà ngươi tại ta lo cho nhox con thui biết chưa
- Biết rùi...cảm ơn ha
- Vậy trả tiền pizza đền ơn đi
- Sax nảy ai la khao nhox ăn pizza mà
Nó giơ giơ cánh tay lên trước mặt chị. Chị cười tít mắt
- Hihi nhớ rồi nhớ rồi...tha cho nhox đó
Ăn pizza no nê đến lúc phải về quán làm việc. Nó chở chị về nhà. Đường về nhà chị cũng dễ vì nó đã đi 1 hai lần chỉ có nhà chị là nhà nào tới giờ nó vẫn chưa biết....Nhà chị nằm tách biệt hoàn toàn với những ngôi nhà xung quanh, có bờ tường khá cao với những dây leo hình trái tim, có cả giàn hoa tigon ngoài cổng nửa. Nhà xây theo lối kiến trúc châu âu cổ kính cho nên khá lạ mắt, nhìn vào trong sân có rất nhiều hoa cúc dại nằm hai bên lối vào nhà, có những chiếc ghế màu trắng trên bãi có xanh...rõ ràng người chăm sóc khu vườn này rất có đầu óc thẩm mỹ.
- Vườn nhà chị đẹp quá
- Hihi thiệt hôn
- Thiệt mà
- Nịnh hoài nha...chị với Phong làm đó
- Vậy hả...công nhận khéo tay ghê
- Chứ sao chị của nhox mà...thui nhox về đi ko nắng đó
- Thì đang nắng nè
- Chạy cẩn thận ha
- Biết rồi chị vào nhà đi
- Ừ bibi nhox.
Nó đưa tay ngắt một đóa hoa cúc dại chìa ra cổng nhà chị bỏ vào túi rồi lên xe chạy về. Long cảm thấy nhẹ nhàng đi rất nhiều. Đi chơi với chị nửa ngày hình như hơn cả hàng trăm viên thuốc bổ dưỡng cho tâm hồn. Ít nhất bên chị nó ko phải có cảm giác lo lắng mọi chuyện xung quanh nửa. Nó quay trở lại quán làm việc bình thường như trước, tâm trạng khá hơn một tí...nhưng vẫn đang chờ câu trả lời từ em. Có lẽ em cần thêm thời gian để quyết định, ko phải vì em thiếu quyết đoán, nó biết em đang bị người ta ép gánh trên mình trách nhiệm lớn, đâu phải muốn làm gì thì làm như nó được....Ít nhất vào lúc này nó đang có ba sự ủng hộ nếu nó quyết định chiến đấu để giành lấy em....ông Kha, chị và cả nhỏ Hân sẽ đứng về phía nó...có lẽ sẽ có cả anh Huy nửa chứ. Tất cả sẽ do em quyết định và dù em chọn làm gì nó cũng sẽ ko trách em. Nó đủ suy nghĩ để biết em đang muốn gì và cần phải làm gì mà.
Kết thúc buổi làm bình thường, nó trở về nhà...đặt lưng xuống căn trọ nhỏ của mình, nhắn vài tin cho chị và nhỏ Hân nửa rồi nhắm mắt ngủ. Thêm một ngày không em trôi qua...bình lặng...nhớ nhung da diết!

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({ google_ad_client: "ca-pub-1597032678447901", enable_page_level_ads: true });


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện