Ngây Thơ Đáng Yêu

Gặp mặt uống trà


trước sau



Editor: Nguyên

Kỷ Khê tỉnh dậy, phát hiện mình đang dựa vào vai của Nguyễn Hiểu Phong.

Xe đã dừng lại, không thấy tài xế đâu. Nữ số 2 vẫn quấn chăn ngủ lệch cả đầu trên ghế trước.

Màn đêm buông xuống, phía ngoài xe tối đen, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp trong xe, làm hình ảnh trong xe in lên cửa kính. Nguyễn Hiểu Phong nhắm mắt, lông mi cong đến doạ người, góc nghiêng tuấn tú lãnh đạm giờ phút này cũng trở nên nhu hoà hơn.

Không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy người này thật đẹp.

…… Giống một người.

Khi Kỷ Khê học trung học cũng từng gặp một vị học trưởng giống như vậy. Cao, gầy, xa cách trầm mặc, áo sơ mi trắng phẳng phiu. Vì tỉ lệ cơ thể đẹp nên không gầy đến mức như ma đói, cũng càng không gầy đến mức nhỏ bé. Là kiểu gầy vừa vặn đẹp đẽ, chợt nhớ tới còn cảm thấy như phảng phất hương bạc hà.


Hương thuốc lá nhàn nhạt quẩn quanh chóp mũi cô, dư vị cũng với những nét riêng khác của anh, tổ hợp lại thành ba chữ “Nguyễn Hiểu Phong”

Kỷ Khê nhỏ giọng đẩy anh: “Tiên sinh?”

Giống như Nguyễn Hiểu Phong gọi cô là “Khê Khê”, cô cũng bắt đầu có thói quen ở những nơi không có ai khác gọi anh là “tiên sinh”. Thanh âm rất nhẹ, nhẹ đến như không có chút sức lực nào, vì Kỷ Khê cũng không biết anh đã phát hiện cô dựa vào vai anh ngủ hay chưa.

Nhưng mà, việc này cũng chẳng phải vấn đề lớn gì.

Thời điểm cô còn đang nghĩ, Nguyễn Hiểu Phong đã mở bừng mắt, dường như còn buồn ngủ, ánh mắt mông lung, cúi đầu nhìn thời gian: “Bốn giờ rồi, nhanh về ngủ đi.”

Anh mở cửa xe, đỡ Kỷ Khê ra, dựa vào cửa xe để tỉnh táo lại rồi đi ra bên ngoài nói chuyện cùng tài xế.

Thanh âm tản ra trong gió, nghe không rõ lắm, chỉ biết anh than thở vài câu rồi cười, giọng nói trầm thấp từ tính lại phá lệ rõ ràng.

Kỷ Khê đánh thức nữ số 2, mấy cô gái buồn ngủ không chịu nổi, dựa vào nhau đi về ngủ tiếp. Kỷ Khê buổi chiều đã ngủ một lúc rồi, lúc này xem như là vẫn còn tỉnh táo.

Cô quay đầu lại nhìn Nguyễn Hiểu Phong, thấy anh nói với mình bằng khẩu hình.

“Ngủ ngon.”

Vì thế cô cũng lén lút nói bằng khẩu hình: “Ngủ ngon.”

*

Ngày hôm sau, thời điểm Kỷ Khê rời giường tới đoàn phim đã không thấy Nguyễn Hiểu Phong đâu. Dường như đoàn phim thiếu rất nhiều người, đạo diễn không thấy tung tích đâu, chỉ còn lại phó đạo diễn chỉ đạo công việc.


Lý Ngọc một bên làm việc, một bên nói với cô: “Hình như Lục Vực xảy ra chuyện gì rồi, không biết làm sao, nghe nói là bị cảnh sát giam lại, giờ người đại diện của anh ta đang liên hệ với người nhà đưa tiền để bảo lãnh người ra. Chậc, hot thật. Việc này mà tuồn ra thì chắc chắn lên hot search. Đã quay nhiều đến thế rồi, đạo diễn tức muốn chết, giờ mà đổi nam số 2 thì tất cả cảnh quay trước đây phải bỏ đi. Tiếc quá! Hiện tại thái độ phía nhà đầu tư thế nào còn chưa biết được, Khê Khê, chúng ta cứ quay của chúng ta, trước mắt quay xong phần diễn cá nhân trước đã.”

Kỷ Khê biết, khẳng định là liên quan đến chuyện đêm qua.

Kỳ thật cô cũng chưa hiểu rõ tính tình của Nguyễn Hiểu Phong, không biết anh sẽ xử lý chuyện này thế nào. Nam số 2 xảy ra chuyện, ảnh hưởng trực tiếp vẫn là đoàn phim. Lúc ấy Lục Vực uống say, hành động không theo lẽ thường, sự việc có lẽ có thể lý giải. Sau này ở trong giới ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, cũng không cần phải đuổi cùng giết tận.

Thực ra Kỷ Khê còn chưa xuất đạo, cho nên tuy rằng là nữ chính nhưng hầu hết thời gian quay của cô vẫn sắp xếp phụ thuộc vào nhiều người khác, hôm nay diễn viên đặc biệt đến đây làm khách mời, phần diễn của cô cũng không nhiều, quay xong liền trở về phòng.

Nhưng mà khi vừa thay xong quần thì nghe thấy tiếng thư ký trường quay gõ cửa gọi cô: “Khê Khê, Khê Khê, có người tìm!”

Mở cửa ra, người đối diện là một người phụ nữ mà Kỷ Khê không quen biết. Đối phương khoảng 40 tuổi, chăm sóc thân thể rất tốt, giơ tay nhấc chân đều toả ra khí chất của một người phụ nữ giỏi giang.

Cô ấy vươn tay ra, tự giới thiệu nói: “Chào cô, tôi là Kiều Khiết, là người đại diện của Lục Vực.”

Kỷ Khê dẫn Kiều Khiết vào phòng, rót trà mời cô ấy, sau đó lễ phép hỏi: “Xin hỏi cô tìm tôi có việc gì?”

“Kỷ tiểu thư, ngày hôm qua tôi nhắn tin không thấy cô trả

lời lại, cho nên tôi đành phải đến đây một chuyến.” Kiều Khiết ăn nói dứt khoát, đi thẳng vào trọng điểm, “Ngày hôm qua Lục Vực làm ra việc đó, chúng tôi cảm thấy rất xin lỗi, cũng nguyện ý vì cô mà nhận lỗi. Nhưng bây giờ cũng có một việc tương đối phiền, ngày hôm qua khi Lục Vực bị đưa tới Cục Cảnh sát đã bị người ta chụp ảnh, cũng có Kỷ tiểu thư.” Cô ấy lấy ra mấy tấm ảnh.

Kỷ Khê nhìn thoáng qua, nhìn là biết ảnh chụp đêm qua. Không biết là phóng viên giải trí nhà ai chụp được lúc Lục Vực bị cảnh sát bắt đưa lên xe cảnh sát, còn Kỷ Khê thì có người ở phía sau bảo vệ.

Mấy tấm ảnh đều rất mờ, nhưng đều có thể thấy rõ mặt bọn họ, sự quan tâm của cảnh sát dành cho Kỷ Khê cũng chụp được rõ ràng, chỉ cần nhìn thôi cũng biết ai là người bị hại ai là người phạm tội.

Nhưng mà có điều kỳ lạ, không biết là cố ý hay vô tình, Nguyễn Hiểu Phong vốn dĩ vẫn luôn đi bên cạnh Kỷ Khê lại không bị lộ mặt, bức ảnh chụp rõ nhất cũng chỉ có một bóng người bị che ở phía sau cảnh sát.

Kỷ Khê nhìn về phía Kiều Khiết, hỏi: “Có chuyện gì cần nói với tôi?”


“Nếu chuyện này công khai ra ngoài, chưa nói đến Lục Vực, với Kỷ tiểu thư cũng không tốt lắm.” Kiều Khiết nói, “Lục Vực đang ở thời kỳ đi lên, có khá nhiều fans, mà Kỷ Khê tiểu thư vừa mới xuất đạo, chắc hẳn cũng không muốn có gièm pha gì —— rốt cuộc chỉ là mấy tấm ảnh thôi, có thể cắt câu lấy nghĩa thành nhiều câu chuyện. Tôi hy vọng Kỷ Khê tiểu thư có thể phối hợp một chút với Lục Vực, thừa nhận công chúng rằng hai người đang yêu đương, việc ngày hôm qua chỉ là đùa giỡn. Đương nhiên, chuyện này chỉ là tạm thời, chờ trận phong ba này đi qua, chúng tôi có thể trả cho cô một số tiền, hai trăm vạn, thế nào? Dựa theo tình huống trước mắt của cô Kỷ đây, nhận năm bộ phim nữa cũng tương đương với cái giá này.”

Kỷ Khê nghe cô ta nói vậy, đầu tiên là cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, tiếp theo rất tự nhiên mà cự tuyệt: “Việc này tôi không có khả năng đồng ý. Kiều tiểu thư, chuyện này cô tốt nhất nên để Lục Vực nhận lỗi, dù sao cũng là uống say, fans cùng công chúng có thể hiểu cho. Nhưng mà muốn tôi phối hợp……như cô nói, chỉ sợ tôi không thể đồng ý.”

“Hai trăm vạn đó, Kỷ tiểu thư, cô không động tâm sao?” Kiều Khiết nhìn cô, bên môi bỗng nhiên treo lên ý cười trào phúng, “À, tôi đã quên, trước kia cô cũng là tiểu công chúa cẩm y ngọc thạch, món tiền này chắc cũng chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng mà hiện tại, hẳn là rất cần chứ?”

Kỷ Khê an tĩnh nhìn cô ta, không nói gì.

Kiều Khiết cho rằng cô động tâm, trong mắt cũng bớt đi vài phần rụt rè, bộ dáng kiêu căng tự cao ngạo mạn, “Có câu nói thế nào nhỉ? Tiền ở trước mặt mà còn không biết đường lấy. Lục Vực tuy rằng hiện tại chỉ là diễn viên tuyến hai, đang ở thời điểm thay đổi hình ảnh, nhưng mà sau lưng chúng tôi là Điện ảnh Trường An, công ty đang kiếm cho cậu ấy rất nhiều tài nguyên. Ví dụ đoàn phim 《 Chiếc áo mùa xuân 》 này đi, nhà đầu tư là Nguyễn Hiểu Phong, Nguyễn ảnh đế, cô biết chứ?”

Kỷ Khê gật đầu: “Biết.”

“Lão tổng của chúng tôi đã nói rồi, chỉ cần ăn một bữa cơm thì sẽ có khả năng đổi diễn viên. Kỷ tiểu thư, cô nghĩ cho kỹ đi, nếu lần đầu tiên diễn web drama đã bị nhà đầu tư đổi người, như vậy về sau có khả năng rất lớn là cô cũng không tìm được tài nguyên nào đâu.” Kiều Khiết mỉm cười nói.

Nhưng cô ta không nghĩ tới, Kỷ Khê nghe xong những lời này, đột nhiên xì một tiếng, cũng bật cười.

Cô gái xinh đẹp an tĩnh trước mặt khi cười đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết, lễ phép đứng lên, ý muốn kết thúc cuộc nói chuyện: “Ngại quá, tôi thật sự không thể đáp ứng. Các người muốn tìm nhà đầu tư thay đổi người, vậy đổi đi.”







trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện