Chương 1760:
Lê Hương lắc đầu, như có điều suy nghĩ nói: “Không đúng… không đúng… quá không đúng… em phải trở về một chuyến…”
Từ sau khi ra khỏi chỗ bà bà, Lê Hương có một loại dự cảm rất xấu, hiện tại dự cảm càng thên mãnh liệt, cô luôn cảm giác có chuyện gì sắp xảy ra.
Cô phải trở về.
Lê Hương xoay người chạy, vừa chạy cô vừa quay đầu: “Tử Tiễn, em có chút chuyện phải xử lý, anh trở về trước đi!”
Trong căn hộ, Mạc Tuân tới.
Vừa rồi bà bà gọi điện thoại cho anh, nói Lê Hương ở chỗ này, thân thể có điểm khó chịu, Mạc Tuân sau khi nghe được nhanh chóng chạy tới.
Trong phòng khách, Mạc Tuân đi vào, anh liếc mắt liền thấy được bà bà.
Bà bà đã xuống giường, một mực.
chờ anh: “Tuân, cậu đã đên rôi?”
“Bà bà, Lê Hương đâu ạ? Lê Hương làm sao vậy?”
“Vừa rồi Lê Hương lúc tới còn rất tốt, nhưng đột nhiên ngắt xỉu,” Trên mặt bà bà đầy vẻ lo âu: “Tuân, Lê Hương bây giờ đang ở trong phòng, cậu mau đi vào xem thử con bé đi!”
“Dạ”
Mạc Tuân nhanh chóng vào phòng, chỉ thầy trên giường lớn nằm một người, đưa lưng về phía anh.
“Lê Hương.” Mạc Tuân đi tới, vươn tay vén chăn lên.
Một giây kế tiếp ánh sáng sắc lạnh lóe lên, người trên giường nhảy lên một cái, gio lưỡi dao sắc bén trong tay lên hướng đâm đến trái tim anh.
Con ngươi Mạc Tuân co rụt lại, nhanh chóng tránh được, lưỡi dao sắc bén không đâm tới trái tim anh, lại đâm sâu sâu vào cánh tay phải của anh.
Máu chảy như suối.
Mạc Tuân lúc này mới thấy rõ người trên giường, cô căn bản không phải là Lê Hương, mà là nữ sứ của bà bà Nguyệt Nương.
Nguyệt Nương nhanh chóng xuống giường, cung kính lui đến rồi phía sau bà bà, bà bà thu lại ý cười hiền hòa, hai mắt băng lạnh mà căm hận nhìn Mạc Tuân, sau đó hừ lạnh nói: “Mạc Tuân, hôm nay chính là ngài chết của ngươi!”
Cửa phòng mở ra, lại ba cô gái đi đến, các cô theo thứ tự là Hoa Nương, Hảo Nương, Viên nương, các cô và Nguyệt Nương cùng xưng Hoa Hảo Nguyệt Viên, là tứ đại kiếm khách của Lan Lâu Cổ Quốc, thân thủ rất đáng gờm.
Lúc này bà bà triệu hoán các cô đến đây, chính là bày ra thiên la địa võng, để Mạc Tuân không chạy thoát được.
Hoa Nương nói: “Bà bà, hắn chính là chân thân của dòng máu Xích Tử?”
Bà bà gật đầu: “Không sai.”
Năm đó máu của tổ tiên Lan Lâu tiên huyết nhiễm đỏ dòng nước Hoa Tây, hậu nhân Lan Lâu giữa sự liên thủ và phản bội của Hoa Tây và Giao Nhân mật đi thân nhân cùng có thổ của mình, loại huyết hải thâm cừu này sâu tận xương tủy, đã là người Lan Lâu đều sẽ không quên.
Hoa Nương lúc này giơ lưỡi dao sắc bén trong tay lên, thông hận nhìn Mạc Tuân.
Chương 1761:
Mạc Tuân đã biết xảy ra chuyện gì, anh đè tay xuống vết thương trên cánh tay phải, máu nóng ð ồ chảy ra từ đầu ngón tay anh.
Khuôn mặt tuần tú của anh bắt đầu trăng bệch, nhưng đôi mắt thâm thúy vẫn sâu kín nhìn bà bà: “Bà bà, Lê Hương đâu?”
Nhắc tới Lê Hương, bà bà lúc này phất tay áo: “Mạc Tuân, Lê Hương chính là Lan Lâu Công Chúa của bọn ta, cô và ngươi tuyệt đối không thể ở cạnh nhau, ngươi sớm chặt đứt ý định này đi!”
Mạc Tuân nhếch đôi môi mỏng, cả người tản ra một khí tràng cường đại âm u: “Bà bà, tôi bây giò còn tôn xưng bà một tiếng bà bà, là vì tôi không hy vọng Lê Hương ở trên tay bà chịu đến bát kỳ thương tổn nào, dù là Lan Lâu, hay là Hoa Tây, đều không liên quan gì tới tôi, ai dám tổn thương Lê Hương, tôi để kẻ đó chôn cùng cô ấy!”
Mấy ngày nay tuy Lê Hương cũng không nói gì, thế nhưng Mạc Tuân cảm giác được cô có tâm sự, kỳ thực anh cái gì cũng biết, từ giây phút thân thế anh lộ ra kia, anh đã biết có một vùng biển máu quốc thù ngăn cách giữa bọn họ.
Cô không hỏi, nên anh cũng không nói với cô, cái gì mà Lan Lâu, cái gì mà Hoa Tây, đều không liên quan gì với anh, anh quan tâm chỉ có mỗi mình cô.
Anh chỉ là Mạc tiên sinh của cô.
Vĩnh viễn là Mạc tiên sinh của cô.
Bà bà sắc mặt băng lạnh: “Mạc Tuân, hay cho khẩu khí điên cuồng của ngươi, chờ ngươi có thể sống qua đêm nay đi rồi hãng nói!”
Mạc Tuân giật mình, lúc này hai mắt anh biến thành màu đen, anh nhanh chóng ý thức được trên kiếm có độc.
Ý thức trôi đi, hai mắt Mạc Tuân nhắm nghiền, trực tiếp ngất xỉu trên mặt đất.
Mạc Tuân bắt tỉnh.
Bà bà nhìn về phía Nguyệt Nương: “Các ngươi còn đang chờ cái gì, mau động thủ! Bây giờ là cơ hội tuyệt hảo, chỉ cần để dòng máu Xích Tử biến mắt, Lan Lâu sẽ sắp sửa được phục hưng!”
Nguyệt Nương Hoa Nương gật đầu: “Vâng.”
Các cô giơ lên lưỡi dao sắc bén trong tay đâm vê hướng trái tim Mạc Tuân.
Ở thé ngàn cân treo sợi tóc đó, bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nói thanh lệ: “Dừng tay!”
Bà bà quay đầu, Lê Hương chạy đến.
Lê Hương thấy có dự cảm không lành, quả nhiên lúc cô chạy về liền thây một màn này, cô sợ đến không hít thở được, nếu như cô tới muộn một bước…
“Công Chúa Điện Hạ.” tứ nương Hoa Hảo Nguyệt Viên nhanh chóng cung kính hành lễ.
Lê Hương đi tới, cô nhìn Mạc Tuân nằm dưới đất: “Bà bà, bà làm cái gì vậy?”
“Lê Hương, những lời này hẳn là ta tới hỏi con, Mạc Tuân chính là chân thân dòng máu Xích Tử, chuyện này vì sao con không nói cho ta?” Bà bà lạnh lùng nói.
Hàng mi Lê Hương run lên, kỳ thực cô biết thân thế Mạc Tuân không giấu được: “Bà bà, bà đã biết rồi?”
“Lê Hương, nếu như ta không biết thì có phải con đỉnh gạt ta cả đời hay không? Con là Lan Lâu Công Chúa, Mạc Tuân là tử địch của con, tối nay là một cơ hội tuyệt hảo, Mạc Tuân đã lọt lưới, chúng ta phải nhân cơ hội này giết hắn đi, vĩnh tuyệt hậu hoạn!” Bà bà quyết định thật nhanh.
Lê Hương lắc đầu: “Không được, bà bà, bà không thể động vào Mạc Tuân!”
“Lê Hương!” Bà bà lớn tiếng hô lên: “Lẽ nào con muốn làm kẻ phản bội Lan Lâu, làm tội nhân thiên cỗ của Lan Lâu sao?”
Chương 1762:
“Con…” Lê Hương chậm rãi quỳ xuống, cô kéo lại tay bà bà, cầu khẩn nói: “Bà bà, xin bà hãy thả Mạc Tuân! Nếu như… nếu như hôm nay bà giết anh ấy, con đây cũng sẽ không sóng nổi nữa!”
“Lê Hương, con!” Bà bà thực sự là đau lòng nhức óc.
Lúc này tiếng cười to “ha ha ha” vang lên, bên tai rối loạn tưng bừng, Thượng Quan Đằng mang theo hộ vệ vây quanh nơi đây chật như nêm cối.
Thượng Quan Đằng võ tay đi đến: “Lan Lâu Công Chúa, bà bà chưởng giới, còn có tứ đại cao thủ Lan Lâu, thực sự là cảm tạ các ngươi tụ tập hết ở chỗ này, cho ta đây thời cơ tốt một lưới bắt hết bọn ngươi!”
Chứng kiến Thượng Quan Đằng, ánh mắt bà bà chợt nghiêm lại, nhanh chóng đem kéo Lê Hương đến phía sau mình: “Bảo vệ tốt Công Chúa Điện Hại”
“Tuân mệnh!”
Đôi mắt sáng của Lê Hương rơi trên gương mặt đác ý của Thượng Quan Đằng: “Thượng Quan Đằng, ngươi làm sao biết được bọn ta ở chỗ này? Có phải … Giao Nhân Tộc Công Chúa hay không?”
Lúc này một chuỗi tiếng chuông mị hoặc vang lên, Giao Nhân Tộc Công Chúa xuất hiện: “Lan Lâu Công Chúa vẫn thông tuệ vô song như vậy, chỉ trong giây lát đã đoán ra là ta rồi.”
*Vì bây giờ truyện tiến vào giai đoạn nửa huyền huyễn, nửa cổ đại, nên mình xin phép chuyển sang ngôi ta – ngươi cho những nhân vật phản diện và Lê Hương, còn những nhân vật ở hiện đại mình vẫn giữ ngôi xưng như cũ.
… Mỗi ngày một câu chuyện nhỏ của Mạc Liễu…
Liễu Anh Lạc đột nhiên chạy tới thân mật khoác tay anh, còn ngọt ngào gọi anh, Mạc Từ Tước chau mày kiếm một cái, muốn rút cánh tay mình về.
Lúc này Liễu Anh Lạc nhón chân lên, tiền tới bờ tai anh, nhỏ giọng đáng thương nói: “Mạc tiên sinh, nhờ anh đó, giúp em một chút đi, van cầu anh.”
Lúc cô lại gần mang theo mùi hương thiếu nữ trong veo, lúc này Mạc Từ Tước chỉ mới 18 tuổi, chưa từng chạm qua con gái, đều là thiếu nam thiệu nữ trẻ tuổi xinh đẹp, đối mặt với cô gái mềm mại tinh nghịch làm nũng như vậy, vành tai của Mạc Từ Tước, bỗng nhiên đỏ lên.
Sau lưng thư ký Tống Minh nhìn thiên chỉ kiêu tử nhà mình, chủ tịch đại nhân bạc tình lạnh lùng lại đỏ tai, anh ta lập tức trợn to hai mắt, phảng phát thấy được kỳ quan đệ nhất thiên hạ.
Lê Hương tiến lên một bước, cô nhìn Thượng Quan Đằng và Giao Nhân Tộc Công Chúa đứng chung một chỗ, trong đôi mắt trong vắt cuồn cuộn ra ánh sáng sắc bén: “Giao Nhân Tộc Công Chúa, tờ giấy bà bà ta nhận được kia có phải là ngươi đưa hay không?”
“Bốp bốp bóp,” Giao Nhân Tộc Công Chúa cũng không nhịn được giơ tay lên vỗ tay: “Không sai, là ta đưa.”
Sắc mặt bà bà đại biến, bà cũng nhanh chóng ý thức được, bà bị lợi dụng rôi.
Giao Nhân Tộc Công Chúa lợi dụng cừu hận của bà đối với Hoa Tây, đến một chiêu bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau.
Bà bà muốn nói với Lê Hương, nhưng Lê Hương khoát tay, ngăn lại, chuyện này là sơ sẩy của cô, gần đây cô bận chuyện của Mạc gia, sơ sót bà bà nơi đây, nên cho Giao Nhân Tộc cơ hội thừa dịp nhảy vào.
Lê Hương nhếch đôi môi đỏ mọng: “Thượng Quan Quận Chúa, nên ngươi bây giờ là muốn cùng Giao Nhân Tộc liên thủ một lưới bắt hết bọn ta? Ta khuyên ngươi nên nghĩ rõ, một khi ngươi động thủ, Hoa Tây và Lan Lâu sẽ chính thức khai chiến.”
Giao Nhân Tộc Công Chúa biết tài ăn nói của Lê Hương, mồm mép tép nhảy, có thể nói người sắp chết thành sống, Giao Nhân Tộc Công Chúa sợ Thượng Quan Đằng sẽ bị rung động, cho nên nhanh chóng nói: “Thượng Quan Quận Chúa, đừng do dự nữa, Hoa Tây và Lan Lâu có huyết hải thâm cừu, ngươi không chết thì ta phải lìa đời, hiện tại thời cơ tốt như Vậy, ngươi phải ra tay trước mới chiếm được lợi thế, năm đó tổ tiên Hoa Tây chưa từng diệt được Lan Lâu, nếu như Lan Lâu biến mắt trong tay của ngươi, vậy ngươi mới là Quân Vương vĩ đại nhất của Hoa Tây, sẽ được ghi vào sử sách, ca tụng công đức!”
Chương 1763:
Những lời này đều nói trúng tim Thượng Quan Đằng, hơn nữa Thượng Quan Đằng hết sức kiêng dè Lê Hương, hiện tại gã đã lựa chọn hợp tác cùng Giao Nhân Tộc, hôm nay nhất định phải để Lê Hương chết ở chỗ này.
Thượng Quan Đẳng vung tay lên: “Người đâu, lên! Nếu như bọn nó phản kháng, vậy… giết không chừa một đứa!”
Thượng Quan Đẳng lộ ra vẻ ngoan ý âm lệ.
“Tuân mệnh!” Thủ hạ Thượng Quan Đăng mang tới liên động thủ.
Bà bà nhanh chóng nói: “Bảo vệ Công Chúa! Mau hộ tông Công Chúa rời đi!”
Nơi này là Hoa Tây, là địa bàn của Thượng Quan Đẳng, hiện tại Thượng Quan Đẳng lại sai người bao vây nơi đây, tình thế