Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 188


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 188:

 

Trong phòng tắm, Lê Hương đứng cạnh bồn cầu, bưng mặt đỏ ửng hét chói tai.

 

“Em sao vậy, đừng hét nữa.” Mạc Tuân nói.

 

Vẻ mặt Lê Hương rất hờn tủi: “Em muốn đi tè, nhưng móc mãi, phát hiện… chim nhỏ của em… mắt rồi…”

 

Lê Hương vừa nói vừa làm động tác đi tiểu của con trai.

 

 

Hốc mắt cô đỏ ửng, lông mi dài chớp chớp. nhìn anh rất đáng thương: “Anh làm gì chứ, anh làm em đau… Mạc tiên sinh, chẳng lẽ em không đẹp sao?”

 

Mạc Tuân nhìn khuôn mặt ngắng lên chỉ bằng bàn tay của cô, ngủ quan tinh xảo xinh đẹp, mỗi đường nét giống như được khác họa tỉ mỉ, tuyệt sắc động lòng.

 

“Đẹp.” Anh khàn giọng nói.

 

“Lừa bịp!” Lê Hương không tin, cô chu miệng, tỏ vẻ tức giận: “Nhất định là em trở nên không xinh đẹp, Mạc tiên sinh háo sắc mới không thích… vì thế mới không hôn em…”

 

Ánh mắt Mạc Tuân đột nhiên tối lại, lý trí còn sót ại sập ầm ầm, vốn không định bắt nạt lúc cô say rượu, dù sao cô vẫn là một cô gái.

 

Nhưng cô lại trêu chọc anh, khiêu chiến mấu chốt của người đàn ông.

 

“Đây là em tự tìm!”

 

Mạc Tuân cúi xuống, hung hăng lấp kín đôi môi cô.

 

Lê Hương lập tức cảm thấy hô hấp của mình bị anh mạnh mẽ cướp hét, cũng không phải chưa từng hôn, nhưng lúc này, anh cực kỳ hung hăng, không cho phép cô phản kháng

hay lui bước.

 

Anh dùng hành động thực tế chứng minh cô xinh đẹp bao nhiêu, anh thích cô nhiều thế nào.

 

Mạc Tuân ôm vòng eo thon một tay ôm hết của cô lùi lại đầy cô dựa vào tắm kính mờ, áp lên bờ tường.

 

Lê Hương choáng váng, cô đột nhiên nghĩ tới một chuyện, đồ cô bị mất vẫn chưa tìm được.

 

Cô đưa tay đầy anh ra.

 

Mạc Tuân tha cho đôi môi sưng đỏ của cô, ách giọng hỏi: “Lại làm sao vậy?”

 

“Đồ… đồ của em còn chưa tìm được, anh để em soát một chút, em xem… rốt cuộc có phải anh trộm không…” Cô cực kỳ cố chấp chuyện này.

 

Mạc Tuân che đôi mắt đỏ tươi của mình, lúc tay cô sờ mó người anh, anh đưa tay mở vòi hoa sen.

 

Dòng nước lạnh lẽo lập tức xối xuống đầu Lê Hương, trong người cô đang nóng như lửa đốt, bây giờ nước lửa giao nhau, cô sợ tới mức hét lên, chui thẳng vào lòng Mạc Tuân như nai con nhảy loạn.

 

Bàn tay của Mạc Tuân giữ lấy bờ vai ngọc của cô, vô tình đẩy cô vào bờ tường, tiếp tục xối nước vào cô.

 

Lê Hương giống con gà còi rơi vào nồi canh, cả người ướt sũng, tóc dài ẩm ướt, chật vật, bết vào khuôn mặt nhỏ tuyệt sắc của cô, lý trí cũng dần quay lại.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện