Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 189


trước sau

Chương 189:

 

“Mạc Tuân, anh làm gì vậy, anh điên hả, mau thả em ra, lạnh quá!” Lê Hương nổi giận đùng đùng nhìn người đàn ông trước mặt.

 

Nét mông lung mê ly trong mắt cô gái đã tan hết, khôi phục lẻ linh động thanh lãnh ngày thường, bây giờ còn phát giận với anh, Mạc Tuân từ từ nhếch môi: “Tỉnh rồi, vậy em còn muốn soát người, nhớ thương thứ trên người anh không?”

 

Trong đầu Lê Hương “oành” một tiếng, biến thành một đám hồ nhão, mỗi một chuyện xảy ra, mỗi một câu cô nói lúc nãy đều hiện lên rõ ràng trước mắt cô.

 

Cô đã làm những cái gì vậy?

 

Lê Hương cảm thấy rất mát mặt, cô muốn xỉu.

 

Lúc này, trước mắt tối lại, Mạc Tuân lại hôn cô.

 

“Đừng!” Lê Hương vội dùng hai tay bưng môi anh lại, không cho anh hôn.

 

Mạc Tuân dừng lại, trong đôi mắt thâm thúy bốc lên hai ngọn lửa hồng, giống như muốn hòa tan cô: “Gây sự vô cớ là em, lạnh lùng vô tình cũng là em, lúc muốn thì dán lên người anh, lúc không muốn thì sút bay, Mạc phu nhân à, em khinh anh là trai bao em nuôi hả?”

 

“Em, em uống say, đầu óc không tỉnh táo, anh không thể nhân lúc cháy nhà đi hôi của.” Lông mi Lê Hương run lên, giải thích cho mình.

 

Mạc Tuân nhếch môi, nếu anh muốn cháy nhà đi hôi của thì cô đã là người phụ nữ của anh từ lâu rồi.

 

“Thứ này cho em.”

 

Lê Hương rũ mi, thấy trong tay anh có một đồng tiền xu.

 

Một đồng… tiền xu… Cảnh cô dùng một xu làm tiền boa, còn muốn anh tắm uyên ương lại muốn anh hôn… nổ ầm ầm trong đầu Lê Hương.

 

Mạc Tuân nhét tiền xu vào tay cô: “Ít quá, em giữ lại tích đủ tiền lại tới nhé.”

 

Anh nói xong thì tách ra.

 

Lê Hương bưng mặt mình, cô thật sự không biết mình sẽ

làm những chuyện mắt mặt như vậy.

 

Nhưng, cô là con gái, anh là đàn ông, kiểu gì cũng là anh hưởng lợi, bây giờ anh như vậy là có ý gì?

 

Tiền xu trong tay như củ khoai nóng phỏng tay, Lê Hương lấy dũng khí không biết từ đâu ra, giơ tay ném tiền xu vào người anh, còn hừ một tiếng: “Tên đàn ông thối tha, được hời còn khoe mẽ!”

 

Tiền xu ném vào tắm lưng thẳng tắp của Mạc Tuân, rơi xuống đất, anh dừng chân lại, quay người qua, nhìn cô chằm chằm: “Anh có thể hiểu em đang dục cầu bất mãn, thẹn quá hóa giận sao? Hay là anh thỏa mãn em chút nhé?”

 

Mạc Tuân nói xong, ngón trỏ và ngón cái kéo thắt lưng của mình mở ra “cạch” một tiếng, còn làm bộ đi về phía cô.

 

“AI Đừng có qua đây!”

 

Lê Hương sợ tới mức con người co lại, cả người rúc vào một góc.

 

Mạc Tuân thấy bộ dạng kinh sợ của cô thì cười khàn, nhìn lướt qua vòng eo mềm mại bị quần áo ướt ôm lấy của cô, nhanh chóng đi ra ngoài.

 

Không thể trêu cô nữa, vì người khó chịu luôn là anh.

 

Lê Hương nhìn trộm anh qua kẽ ngón tay, thấy anh rời đi, lúc nãy là anh cố tình dọa cô, không phải định tới thật.

 

Tên khốn nạn ác ôn này!

 

Lê Hương nhìn áo sơ mi và quần tay ướt đẫm của anh, áo sơ mi đen dán chặt vào vòng eo hẹp anh, miễn bàn có bao nhiêu… a… Cô đang nghĩ cái gì thế?

 

Lê Hương hất nước lên mặt, vội ném tư tưởng không lành mạnh ra khỏi đầu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện