Một giây sau, vị mời khách coi tiền như rác này đã đeo lên gương mặt thổ hào “mặc ngươi xâu xé”, gương mặt mập mạp thoáng cái đã cười thành một đóa hoa loa kèn.
“Bây giờ tiểu muội ta mời khách, các vị ca ca, các thúc bá không cần lo lắng, cứ thả bụng mà ăn!”
Thanh Thần ngạc nhiên nhìn người nào đó một giây trước còn đau đớn đến tan nát cõi lòng, sao mới chớp mắt đã biến thành tiểu muội quan tâm khách tốt nhất vậy rồi?
Nói tới thì nữ nhân đều mau thay đổi như vậy hả?
Duy chỉ có một người trong đám đông nhìn thấy vẻ mặt này của Ly Diên thì không khỏi cong môi, vô cùng hứng thú nhướng mày.
Nhổ lông một kẻ vắt cổ chày ra nước, ha ha, xem ra, sắp có trò hay để nhìn rồi.
Nghĩ tới đây, ánh mắt của hắn bất giác dời đến một bóng dáng vô song đứng trong đám người.
Vệ mặt liệt PK Phượng gà con, kết quả sẽ là gì đây?
Hắn tỏ vẻ khá chờ mong.
Bất kể mấy người ở chính giữa ngầm đấu đá thế nào, kỳ quái ra sao, đám người còn lại vừa nghe thấy có người mời khách liền thả bụng mà ăn.
Cho dù là bộ hạ nước Tư U hay là đám tinh anh của Linh gia trang, lần này ra ngoài cứu người, chẳng ai ngờ rằng lại có nhiều chỗ tiêu tiền như thế.
Đáng tiếc bản thân mang ít bạc, mấy ngày nay ai mà không thắt lưng buộc bụng?
Mặc dù có đám thủ lĩnh phụ trách ba bữa hằng ngày, nhưng đó là người ta mua cái gì ngươi ăn cái đó.
Gặp thứ muốn ăn, ngoại trừ chịu đựng chính là chịu đựng.
Nếu muốn lén ăn quà vặt, tất nhiên phải tự móc tiền túi.
Đáng tiếc bạc không đủ, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn.
Nhưng hôm nay lại khác, bất kể ngươi muốn ăn cái gì cũng có người trả tiền, còn không cần lo lắng bạc của đối phương đủ hay không, chỉ cần thả bụng là được.
Từng người đều hận không thể mọc hai cái miệng, hưng phấn, mặc kệ ngươi là nhị tiểu thư hay Ly cô nương, tất cả đều chạy về phía món ăn mình thích nhất.
Ly Diên cũng hào sảng, tiện tay ném cho Thanh Thần và Lâm bá một vạn lượng ngân phiếu, nếu còn dư thì để làm bữa sáng ngày mai.
Tuy rằng Thanh Thần rất nghi ngờ về sự thông suốt đột ngột của nha đầu kia, nhưng đối mặt với cám dỗ của thức ăn ngon, hắn vẫn không nhịn được vung chân chạy đi.
Về phần thức ăn của thất ca nhà mình, chậc chậc, mắt hắn cũng không mù, xem kìa, không phải đã có người lo rồi sao?
Vệ Giới là người, tất nhiên cũng không thể ngăn cản được sức hút mà mỹ thực mang tới.
Chỉ có điều… tính tình của hắn khiến hắn trông có vẻ không để ý tới thứ gì.
Nhưng kỳ thật không phải, hắn là loại chỉ lạnh lùng bên ngoài.
Trên thực tế, bản thân hắn tuyệt đối không từ chối người ngoài ngàn dặm như gương mặt lạnh lùng đó.
Điểm này, Ly Diên đã hoặc nhiều hoặc ít luận ra được từ mấy ngày ở chung.
Nếu không thì nàng cũng không nghĩ rằng hắn lại tốt bụng như vậy mà cứu mình, thậm chí sau khi nàng tỉnh dậy, người đầu tiên thấy lại là hắn.
Cho dù đã mấy canh giờ trôi qua nhưng đả kích nó mang tới cho nàng vẫn không hề nhỏ.
Phần kinh ngạc này còn dữ dội hơn khi nàng nhìn thấy phân thân của hắn.
Nếu bây giờ bọn họ đã có duyên đi cùng nhau, vậy nàng muốn thật sự thử một lần, xem cuối cùng giới hạn chịu đựng của nam nhân này với nàng tới đâu.
Vì vậy, phương pháp mà nàng áp dụng chính phương pháp bách phát bách trúng trong số những phương pháp nữ theo đuổi nam trong truyền thuyết.
Quấn, lấy, đến, chết!
Đương nhiên, nàng cũng tự hiểu lấy bản thân, dựa vào bộ dạng như quỷ này của mình, đừng bảo là cách chín tầng sa, cho dù cách một ngọn núi, nàng cũng phải vượt qua.
Về phần sau khi vượt qua…
Ha ha, vậy phải quan sát thêm, dù sao, kế hoạch này còn xa mới theo kịp biến hóa.
Hơn nữa Vệ Giới sẽ không bao giờ để cho mình tùy thời trả thù.
Theo lý thuyết, sau khi bị hắn tính toán như vậy, nàng nên biết khó mà lui mới phải.
Nhưng khiến hắn bất ngờ là, nha đầu này giống như tự nhiên phát điên, hắn đi đâu, nàng đi theo đó.
Trong khoảng thời gian này vốn dĩ hắn đã nhạy cảm quá mức với người béo, bây giờ đột nhiên sau lưng xuất hiện một cái đuôi nhỏ càng khiến hắn theo bản năng kháng cự.
Chỉ số chán ghét càng lúc càng tăng theo tần suất xuất hiện của nàng, cố tình nha đầu này lại như không biết hắn khó chịu, cái miệng giống như con vẹt lải nhải không ngừng.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy hoa mắt, nhức đầu, đau tai như hôm nay.
“Vương gia, trông cái bánh bao súp này không tệ, mua hai cái nếm thử nhé?
“Vương gia, nhìn thấy không? Đây chính là ngưu tiên, ngưu tiên đó, vật đại bổ.
Không thì nếm thử một chén nhé?”
“Ai nha, đâu không phải malatang sao? Vương gia đã ăn chưa? Món này vừa tê vừa cay lại sảng khoái, vừa khéo bây giờ thời tiết không nóng không lạnh, hoàn toàn thích hợp, hay là ăn mấy xâu thử xem?”
…
Vệ Giới bị giọng nói này tra tấn, không nhịn được dừng bước, bóp mi tâm đang nhíu lại, đôi môi mỏng tạo thành một độ cong khiến người ta sợ hãi.
“Đủ rồi!”
“Đủ rồi? No no no, sao có thể đủ chứ? Không đủ không đủ, đã bảo hôm nay muội tử ta mời khách, vương gia cứ ăn hết mình.
Nếu vương gia tin ta thì hãy để ta chọn giúp ngươi, thế nào? Dựa vào kinh nghiệm mỹ thực gần hai mươi năm của bổn cô nương, tuyệt đối…”
Ly Diên còn chưa dứt lời đã bị một giọng nói đáng sợ ngắt ngang: “Nếu bổn vương nhớ không lầm, ngươi mới mười tuổi mà nhỉ?”
“Ây… Ha ha ha, xin lỗi xin lỗi, đầu óc thoáng cái chập mạch, vậy mà không để ý tới vấn đề quan trọng như vậy.
Ha ha, không sao không sao, độ tuổi không thể quyết định mọi việc đúng không? Dù sao tối nay chính là ra ngoài ăn, nhiều món như vậy, sao vương gia có thể chọn được, để ta giúp ngươi chọn được không?”
Ly Diên cười xấu hổ, cũng không quan tâm người nào đó có đồng ý hay không đã lưu loát đè hắn vào cái ghế đã sớm lau sạch, lao vào bể người như một làn khói…
Vệ Giới cũng lười chen lấn, dứt khoát ngồi chỗ đó, đôi mắt tĩnh mịch như giếng cổ nhìn chợ đêm người đi kẻ lại chăm chú.
Hắn thờ ờ hừ một tiếng từ trong mũi: “Bổn vương cũng muốn xem thử, ngươi có mục đích gì!”
Sau khi hắn nhìn thấy đồ ăn mà người nào đó mua, mặt lập tức đen như đít nồi, từng cọng gân xanh trên trán giật giật, có thể nổ tung bất kỳ lúc nào.
Hắn cắn răng, chỉ vào mấy món trên bàn, giận dữ hỏi: “Ngươi muốn chết hả?”
Ly Diên lập tức như chim cút bị dọa, rụt cổ lại lui về sau một bước, sợ tới mức mặt mày trắng bệch, tim gan đều nát: “Vương, vương gia, sao vậy? Mấy, mấy món này, chẳng lẽ, chẳng lẽ ngươi không vừa ý?”
“Ngươi, nói, gì?”
Vệ Giới nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói lạnh như băng mang theo tức giận khó nén.
Người kia run rẩy môi, chỉ vào thức ăn trên bàn, vẻ mặt ngây thơ nói: “Nhưng, nhưng những món này, là ta, cẩn thận chọn cho điện hạ mà!”
“Nên?” Bổn vương phải ăn hết bọn nó?
Vệ Giới tức giận, vì vậy cả đám người xung quanh cũng cảm ứng được, mọi người nhao nhao quay đầu lại, nhìn về phía bọn họ.
“Vương gia, đây là cháo bổ thận dưỡng huyết, đây là súp thịt heo cẩu kỷ, đây là rượu đại bổ.
Ở đây còn có canh long nhãn hạt sen.
A a, chỗ này còn có, còn có chè mè đen…”
Người nào đó tận dụng cơ hội, lập tức phát huy bản lĩnh lải nhải của mình, không biết sống chết giới thiệu đặc điểm từng món ăn cho người nào đó.
Mà những người xung quanh, không nhìn thì thôi, vừa nhìn thì sắc mặt trở nên cực kỳ đặc sắc.
Nhất là mặt của Thanh Thần, gần như run rẩy đến mất kiểm soát.
Về phần Vệ Giới từ trước đến nay khí phách nghiêm nghị thì phả ra hơi lạnh, đủ để người trong phạm vi tăm thước đóng băng.
Mà dáng vẻ người trong cuộc lại vừa kinh vừa sợ, cố tình, trong lúc cơ thể run như cái sàng vẫn dám đối chọi với Vệ Giới.
Lần này, tất cả mọi người không nhịn được bật ngón cái với nàng.
Nha đầu kia, cuối cùng là thật sự sợ hãi, hay là gan to không có chỗ dùng?
Trong lúc Ly Diên chờ lửa giận của người nào đó bùng nổ vẫn không quên len lén nhìn hắn.
Chẳng ngờ rằng cảnh này vừa khéo bị Vệ Giới bắt gặp.
Hắn đang ở biên giới nổi bão, không biết nghĩ tới điều gì, lúc này đôi môi mỏng lại nở nụ cười mỉm khiến người ta sởn hết gai ốc.
Hắn cười cũng không sao, Ly Diên không hiểu nghĩ lại cảm thấy da gà của mình đã sắp rơi đầy đất.
Nàng bồn chồn nhìn hắn chằm chằm, nghĩ thầm không phải nam nhân này tức đến ngu người đấy chứ?
Bị người khác chế nhạo hắn “không được” ngay mặt, hắn vậy mà còn cười được?
Nhưng lời nói tiếp theo của Vệ Giới lại khiến Ly Diên cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, đầu rối bủn rủn đến muốn quỳ xuống, giơ tay huơ huơ: “Đại ca, cầu buông tha!”
“Chẳng lẽ, Phượng vương phi tương lai của bổn vương đang lo lắng cơ thể bổn vương không được, vì vậy muốn sớm bồi bổ, chờ tương lai vào phủ thỏa mãn, ừm, nhu cầu đặc biệt của tiểu vương phi?”
Giọng nói quyến rũ “khéo hiểu lòng người” như thế, theo lý thuyết sẽ khiến tất cả nữ nhân đều mê muội mới đúng, nhưng sau khi phối hợp với một bên mặt dữ tợn lãnh khốc của hắn, Ly Diên lại cảm thấy sợ đến nổi da gà.
Đặc biệt là rõ ràng đôi mắt kia chứ không kiên nhẫn và nguy hiểm, càng khiến nàng cảm thấy cả người khó chịu, cảm giác lạnh lẽo từ chân tóc kéo dài tới tận gót chân, khiến nàng đột nhiên có cảm giác tự lấy đá nện chân mình.
Ly Diên ngượng ngùng cười gượng: “Vương, vương gia ngươi, thật thích nói giỡn.
Ta, ta mới mười tuổi, mười tuổi, ha ha, hiện tại bàn chuyện này, quá, quá sớm!”
Nói xong, không quên trừng mắt liếc hắn một cái.
Cái nhìn kia đầy cảnh cáo, rõ ràng đang nói: Tổ sư ngươi, cô nương ta mới mười tuổi, ngươi bớt gieo họa đi, có xấu hổ hay không hả?
“Vậy nên bổn vương mới nói, sớm bồi bổ, không phải sao?”
“Đồ xấu…” Nhưng, chữ “xa” còn chưa nói ra, Vệ Giới đã đột ngột đứng dậy, hơi bất đắc dĩ cúi đầu nhìn nàng.
“Muốn bổn vương bồi bổ cũng không thể không được.
Chẳng qua, có phải ngươi cũng nên thay đổi hình tượng của mình một chút hay không? Như vậy mà vào phủ, ngươi muốn lấy cái gì hấp dẫn bổn vương? Khẩu vị của bổn vương, hiện tại, ừm, không có, ừm, nặng như vậy!”
Con bà nó, nàng vậy mà bị ghét bỏ trần trụi.
Đau quá, cái tát này, nàng mẹ nó rất muốn thiến hắn!
Ly Diên phát điên vò đầu, vừa giận dữ nghiến răng, vừa lệ rơi đầy mặt nhìn Tô Ngu đang mặt mày đồng tình nhìn mình.
Ca ca, cầu an ủi!
Cầu tiến lên!
Hu hu hu, thật là khó chịu.
Đánh, không đánh lại.
Mắng, nhưng cũng không mắng được.
Nam nhân này quá vô liêm sỉ, bắt nạt tiểu hài tử, hu hu hu…
Tô Ngu:…
Muội tử à, ca ca lực bất tòng tâm.
Muội đã như vậy rồi, ca ca ta mà tiến lên, còn không phải biến thành bia đỡ đạn sao?
Chúng ta nhịn một chút