Khi cô nói xong lời này, thật làm cho mấy người có mặt đều sững sờ.
Chu Bồng và Ôn Thư Nhiên nhe răng trợn mắt nhìn cô, giống như không thể tin được. Phải biết, hai ngày trước Phù Khinh tự tìm đến hai người, hứa hẹn một số tiền lớn. Chỉ cần hai người bọn họ đến gặp Hứa Ba vạch trần sự tình hiện tại của Hứa Hòe và Lâm Thù Ý, sẽ có năm triệu tiền thưởng trong tài khoản của bọn họ. Hơn nữa, Phù Khinh là một nữ nhân ra tay hào phóng, trước khi chưa làm tốt công việc cũng đã trả trước một triệu trong tài khoản của bọn họ.
Việc này rất khác với những người muốn lừa gạt tiền bạc bên ngoài!
Ôn Thư Nhiên cùng Chu Bồng có ý nghĩ đơn giản, kỳ thực, từ khi Phù Khinh xuất hiện thì bọn họ nhìn thấy thông báo nhắc nhở của ngân hàng, thấy thế liền quyết định nhận đơn hàng lớn này. Nhưng trước khi hoàn thành, hai nữ nhân tham lam này còn muốn tống tiền Hứa Ba, nghĩ rằng đó có thể thực sự là khoản tiền cuối cùng, Ôn Thư Nhiên dùng nhược điểm để uy hiếp cùng đe dọa Hứa Ba, nói chính mình muốn đi tìm Hứa Hòe để xem Hứa Ba có còn tiền mà cô ta không biết hay không.
Nhưng lần này, Hứa Ba thật khiến Ôn Thư Nhiên thất vọng. Hứa gia sớm đã phá sản, hiện tại đừng nói là còn tiền mặt, ngay cả tài sản cố định như nhà cửa ô tô cũng không còn đứng tên ông nữa, nơi nào thật sự còn tiền?
Hứa Ba lo lắng, nhưng ông cũng không có tiền để ngăn cản hành động của Ôn Thư Nhiên, lo lắng đến mức thở không ra hơi. Nhưng đây không phải là những thứ quan trọng nhất, sau khi Ôn Thư Nhiên cùng Chu Bồng phát hiện Hứa Ba hoàn toàn không có giá trị lợi dụng, quay đầu đã nghĩ đem bí mật lớn nhất trong lòng bọn họ đổ dồn toàn bộ về phía Hứa Ba...
Ôn Thư Nhiên rất đắc ý, khi biết Hứa Hòe lại cùng một chỗ với Lâm Thù Ý đã làm Hứa gia cửa nát nhà tan, cô ta liền muốn đến bệnh viện đưa tin tức cho Hứa Ba, muốn tàn nhẫn kíƈɦ ŧɦíƈɦ người đàn ông kia.
"Không phải ông rất tự hào sao? Không phải ông luôn cho rằng mình có một đứa con gái ngoan sao? Hahaha, bây giờ nghe thấy sợ là những ý nghĩ trước đây của ông đều là chuyện cười a! Con gái của ông, Hứa Hòe, hiện tại cùng nữ nhân va chạm vào nhau! Ông đoán xem đó là ai? Chính là Lâm Thù Ý a! Hahaha, không nghĩ tới phải không..."
"... Hứa Chu Vân, ông cũng suy nghĩ một chút, tại sao Hứa Hòe lại đi theo Lâm Thù Ý? Tôi nghe nói lần trước cô ta bị Lâm Thù Ý đánh rất thảm, ai mà biết được người có tiền như nữ nhân kia sẽ làm cái gì cổ quái a?"
"Tôi nói cho ông nghe, phỏng chừng hiện tại a, con gái của ông còn không tốt bằng tôi, ít nhất, tôi sẽ không ủy thân vào nữ nhân, hahaha, nghĩ đến liền cảm thấy buồn cười, người như Hứa Hòe không phải được sủng ở trong lòng bàn tay ông sao? Hiện tại cảm giác thế nào? Có đau lòng không? Có khó chịu không? Hahaha ..."
Ôn Thư Nhiên không ngừng nói kíƈɦ ŧɦíƈɦ Hứa Ba, người kia có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng lúc đó Hứa Ba thở còn thấy khó khăn, huống chi là mở miệng nói chuyện.
Chờ đến khi nhịp tim của Hứa Ba đột nhiên biến mất, Chu Bồng đang đứng bên cạnh liền bấm chuông cấp cứu, gọi người điều dưỡng cùng bác sĩ.
Sau sự việc của Hứa Ba, Ôn Thư Nhiên không lập tức rời đi. Cô nghĩ tới lời bảo đảm mà mấy ngày trước Phù Khinh đã nói cho bọn họ, hiện tại lại có hậu thuẫn lớn sau lưng, vậy còn sợ Hứa Hòe hay Lâm Thù Ý cái gì chứ? Cô ta đã bị Lâm Thù giáo huấn, nghĩ cách đợi Hứa Hòe đến hạ nhục nàng để hả giận.
Chỉ là không nghĩ tới tàn bạo của Lâm Thù Ý hoàn toàn vượt qua dự liệu của Ôn Thư Nhiên, hơn nữa mối quan hệ phức tạp của Lâm gia cũng khiến cô ta cảm thấy kinh ngạc.
Không phải Phù Khinh chỉ là mẹ kế của Lâm Thù Ý thôi sao? Chẳng phải hai người chỉ là kim đấu với dao thôi sao? Nhưng Lâm Thù Ý vừa nói cái gì, Dì? Mẹ kế? Đây là quan hệ gì? Ôn Thư Nhiên và Chu Bồng không biết nói gì nữa, cả người đều mồ hôi nhễ nhại, chỉ mong nhân viên giám sát của phòng an ninh bệnh viện nhìn thấy cảnh này càng sớm càng tốt, cử người tới đây.
Quả nhiên có tiếng bước chân từ hành lang truyền đến, Ôn Thư Nhiên và Chu Bồng vui mừng khôn xiết, nhưng cảm giác "chạy thoát" vẫn chưa cảm nhận được nửa phút, giống như một tia lửa hy vọng đã bị một chậu nước lạnh dập tắt.
“Thù Ý!” Người đi tới gọi tên Lâm Thù Ý, không phải ai khác, mà là Lục Kinh Châu.
Ánh mắt của Lâm Thù Ý lướt qua mặt của Ôn Thư Nhiên và Chu Bồng, không phải vừa rồi cô không nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của hai người này. Lâm Thù Ý rất nhanh liền đoán được bọn họ đang nghĩ gì, nhưng đối với sự ngây thơ của Ôn Thư Nhiên, nhất thời cô thật sự không biết nên nói cái gì.
Phù Khinh hứa hẹn cô cũng có thể đoán được hai phần, đơn giản là tiền cùng an toàn.
Nhưng hai con người ngu xuẩn này thật sự không cần đầu óc nghĩ Phù Khinh là ai sao? Nếu không phải gả cho Lâm Phàm, có lẽ nữ nhân kia cũng chẳng là cái thá gì. Bà ta chỉ là con gái nuôi của Phù gia, còn thật sự coi chính mình là tiểu thư nhà giàu sao?
Không nói đến mức độ thế lực của Lâm gia, nhưng xét từ phương diện quốc nội mà nói, muốn làm chuyện gì ở nơi này, đừng nói là Phù Khinh, sợ là Lâm Phàm cũng không thể dễ dàng hứa hẹn cái gì. Công việc kinh doanh của Lâm gia khác với những người bình thường, nhưng việc này không có nghĩa là bọn họ có thể hoành hành trên thế giới. Nói trắng ra, trái đất không thuộc về nhà cô, có thể ở trong nước, thế lực của Lâm gia không bằng những người có danh tiếng trong nước. Nơi nào sẽ có bản lĩnh lớn khống chế thế lực ở khắp nơi như vậy?
Nhưng một mực, Phù Khinh đem những chuyện này đầu khẩu chi phiếu, trước mắt hai người ngu xuẩn kia lại xem là coi trọng. Dùng tên tuổi Phù Khinh đến ép cô? Lâm Thù Ý cười lạnh, nghe thấy tên của Phù Khinh sẽ chỉ làm cô tức giận, nhưng xưa nay chưa từng làm cô lùi bước.
Lâm Thù Ý quay đầu lại nhìn Lục Kinh Châu, bởi vì vội vàng chạy tới mà đã ướt đẫm mồ hôi, gật đầu với người kia, “Đã chuẩn bị xong?” Cô hỏi, hiện tại bọn họ làm ra động tĩnh không nhỏ, người trong bệnh viện xuất hiện