Nghiện - Nguyên Hòa

Chương 70


trước sau

Lục Kinh Châu xin thề, hắn thực sự không biết Lâm Thù Ý để bụng đói đi uống rượu, hắn lo lắng Lâm Thù Ý làm choadrenaline của những người trong quán bar tăng vọt không xuất hiện, nhưng một tình huống còn xấu hơn lại xuất hiện.

Khi hắn quan sát thấy Lâm Thù Ý uống đỏ cả mắt, vốn còn định thuyết phục người kia vào phòng riêng, lúc này không ngờ Lâm Thù Ý lại giao cho hắn một viên thuốc nổ cực lớn ...

Nữ nhân đang cầm cái ly đột nhiên đứng dậy, che miệng, loạng choạng chạy về phía toilet.

Giống như Lâm Thù Ý hiếm khi để lộ mặt yếu đuối của mình trước mặt người khác, cô cũng hiếm khi thực sự uống say bên ngoài. Thấy vậy, Lục Kinh Châu không thể ngồi yên.

Tấn An vẫn chưa tới đây, cho nên hắn không thể không đi theo Lâm Thù Ý vào toilet.

Mười phút trôi qua, Lâm Thù Ý vẫn chưa đi ra, Lục Kinh Châu có chút lo lắng, đang suy nghĩ có nên vào xem một chút không thì Tấn An đã đến.

"Lục tiên sinh." Tấn An đi tới, nàng biết thân thể của Lâm Thù Ý rất rõ, hai năm qua Lâm Thù Ý thật sự ngoan ngoãn không uống rượu, mà thân thể cô kiên quyết không cho phép cô uống nữa. Ba bữa ăn không thường xuyên, cường độ làm việc cao, Lâm Thù Ý đã tự coi mình như một người máy. Tình trạng cơ thể của cô đã không còn lạc quan như mấy năm trước, không riêng gì cô, mọi người trong nhà đều đang giám sát Lâm Thù Ý, lo lắng không biết thân thể của cô có vấn đề gì hay không.

"Tiểu thư nhà tôi đâu?" Tấn An có chút lo lắng.

Lục Kinh Châu chỉ vào toilet, "Vào đó hơn mười phút rồi, còn chưa ra ..."

Tấn An vội vàng đi vào.

Toilet rất sáng, khi Tấn An tìm thấy Lâm Thù Ý liền cảm thấy đau đầu. "Tiểu thư!" Nàng lập tức lấy điện thoại ra gọi cấp cứu.

Cảnh tượng này không phải rất giống ở Đình Cảnh ba năm trước nàng thấy sao? Nhưng cho dù không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, Tấn An vẫn có chút sợ hãi.

Lúc này Lâm Thù Ý đang ôm bồn cầu, cả người đã ngồi trên mặt đất, giống như không có xương. Đây không phải là vấn đề chính, khuôn mặt cô hoàn toàn tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang trên đầu. Cô không thể nôn ra bất cứ thứ gì, trong dạ dày ngoài rượu đều không có thứ gì cả. Chỉ là vết máu nhỏ giọt trên mặt đất, nhìn qua có chút dọa người.

"Tôi, không sao ..." Lâm Thù Ý khẽ mở mi mắt, nhìn rõ bóng dáng lay động trước mặt, khóe môi giật giật như không có gì để nói.

Tấn An đưa tay định kéo cô lên, nhưng lại bị cô nhanh chóng né tránh ...

Tấn An: "..." Say rồi mà còn phản ứng nhanh như vậy sao?

"Cô, tránh ra, đừng chạm vào tôi, em ấy không thích ..." Lời nói của Lâm Thù Ý chậm rãi vang lên, Tấn An ngồi xổm trên mặt đất, đối mặt với cô mà sửng sốt.

Lúc này tiểu thư nhà nàng còn nhớ tới người đã mất tích mấy năm không có tin tức sao? Lúc trước ở thời điểm Lâm Thù Ý còn tỉnh táo, nàng chưa từng nghe thấy những lời như vậy. Mà hiện tại, trong miệng Lâm Thù Ý vẫn còn đang nói nhảm, "Em ấy, không thích, cũng không thích tôi uống rượu, làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?"

Tấn An nhìn Lâm Thù Ý giống như trở thành đứa trẻ, lúc này người kia ôm đầu thấp giọng nói.

Nhưng ngay sau đó, Lâm Thù Ý đột nhiên ho một tiếng, khóe môi chảy ra một dòng máu tươi.

Tấn An cuống lên, "Tiểu thư, trước tiên chúng ta đi ra ngoài đến bệnh viện đã..."

"Không đi!" Lâm Thù Ý không chút hợp tác, cô đưa tay lau vết máu trên khóe môi, giống như không thèm để tâm, đối với hai chữ bệnh viện rất mâu thuẫn, "Không đi!" Cô lặp lại một lần nữa, giống như đang kiên quyết nói với người trước mặt mình.

Cô chống tay lên tường cố gắng dùng sức đứng dậy, nhưng ngay sau đó, tay cô bị trượt suýt ngã, trên tường còn để lại vết máu đỏ tươi.

Lúc này Tấn An mới phát hiện lòng bàn tay Lâm Thù Ý cũng có máu, ánh mắt rơi vào két nước, nàng chắc chắn nữ nhân cố chấp này đã tiêu hủy một phần "chứng cứ" trước khi nàng đến.

"Tiểu thư!" Tấn An thấy Lâm Thù Ý sắp ngã, liền nhanh chóng đi tới giữ cô lại, nhưng cũng chính lúc này Lâm Thù Ý lại "Ọe" một tiếng, nôn ra máu...

Sau đó Tấn An cảm thấy bả vai nặng nề, nàng biết đây là do nàng đang ôm người trong tình trạng hôn mê, thời khắc này nàng đang gánh chịu toàn bộ sức nặng cơ thể của Lâm Thù Ý.

Lâm Thù Ý được đẩy vào phòng cấp cứu--

Sau lưng áo khoác của Tấn An vẫn còn một vũng máu lớn, lúc này nàng không có thời gian để ý nhiều như vậy, nàng đi tới trước mặt Lục Kinh Châu, bởi vì Lâm Thù Ý gặp chuyện khiến lá gan của nàng càng lớn hơn, kiên cường cứng rắn hướng về phía Lục Kinh Châu, "Lục tiên sinh, ngài biết rõ dạ dày của tiểu thư nhà chúng ta không tốt, bác sĩ đã nhiều lần cảnh báo ngài ấy không được uống rượu, tại sao ngài còn mang ngài ấy đi quán bar! Sao còn không ngăn ngài ấy lại?"

Tấn An tức giận, nếu như có thể, nàng rất muốn đẩy Lục Kinh Châu ngã, sau đó tàn nhẫn đè xuống đất đánh một trận.

Uống rượu đến nôn ra máu, Tấn An vừa nghĩ tới liền cảm thấy đau đầu. Kịch liệt nôn mửa là do niêm mạc dạ dày bị rách ra, nếu vết rách hiện có ngày càng sâu, làm tổn thương các động mạch nhỏ mà xuất huyết lượng lớn thì làm sao bây giờ? Bác sĩ gia đình đều đến kiểm tra cho Lâm Thù Ý hàng tháng, nàng đều ở một bên, làm sao nàng có thể không biết mức độ nghiêm trọng của việc này được?

Lục Kinh Châu hiện còn có nỗi khổ không nói ra được, nơi nào hắn lôi kéo Lâm Thù Ý đi uống rượu? Rõ ràng là Lâm Thù Ý lôi kéo hắn a! Được rồi, hắn thừa nhận mình cũng có lỗi, dù biết việc này sẽ gây ra hậu quả rất lớn nhưng hắn lại không thể ngăn Lâm Thù Ý được.

"Cũng không biết sau khi phẫu thuật sẽ để lại di chứng xấu gì hay không ..." Tấn An lẩm bẩm, nàng không ngờ lần này lại nghiêm trọng như vậy, lần trước bệnh viện áp dụng phương pháp điều trị không cần phẫu thuật. Nhưng lần này, bác sĩ nói không thể cầm được triệu chứng xuất huyết dạ dày nên phải cắt bỏ dây thần kinh của dạ dày ...

Lục Kinh Châu mím chặt môi, lông mày cũng cau lại. "Tôi ra ngoài trước." Không biết ca phẫu thuật diễn ra như thế nào, nhưng điều duy nhất hắn biết là sau phẫu thuật Lâm Thù Ý muốn gặp ai.

"Cái gì?"

"Đưa người qua đây." Lục Kinh Châu suy nghĩ một chút, vẫn là nói với Tấn An chuyện hôm nay, "Hứa Hòe đã trở về." Có thể hai từ "trở về" không quá thích hợp, nhưng Lục Kinh Châu nghĩ làm thế nào cũng phải để người kia ở lại, coi như là nàng chủ động trở về. Hiện tại tựa hồ hắn đã quên mất một điều, lúc chiều hắn còn thuyết phục Lâm Thù Ý đừng làm loạn, đừng cưỡng ép đối phương chạy mất.

Vốn dĩ Tấn An vẫn còn giữ được bình tĩnh, khi nghe đến cái tên này cũng trợn to hai mắt.

"Hả?"

Lục Kinh Châu rời đi, chỉ còn một mình Tấn An trên hành lang, đầu óc vì ảnh hưởng của tin tức vừa rồi mà không được minh mẫn cho lắm.

Nàng không nghe lầm chứ? Hứa Hòe? Cái tên vừa lạ vừa quen, chỉ là sau khi nghĩ lại, Tấn An cũng rõ ràng người có thể khiến sắc mặt của đại tiểu thư nhà nàng thay đổi đến chóng mặt, ngoài người đã biến mất mấy năm, còn có thể là ai?

Tấn An cúi đầu, lấy điện thoại ra bấm một dãy số. "Kiểm tra thông tin nhập cảnh mới nhất, tìm Hứa Hòe, sắp xếp tình hình cuộc sống của cô ấy trong mấy năm qua rồi gửi vào hộp thư của tôi." Tấn An an bài cho người ở đầu dây bên kia, nàng đã biết Lục Kinh Châu muốn mời ai qua đây rồi.

--

Vũ đoàn của Hứa Hòe đến đêm mốt mới rời khỏi thành phố. Bọn họ đã bận rộn khắp cả nước hơn nửa tháng, giờ phút này hiếm có được nghỉ ngơi.

Chuyện này đối với đoàn viên khác là chuyện tốt, nhưng Hứa Hòe lại cảm thấy ở nơi này làm nàng có chút không thoải mái.

Nàng thà chạy bôn ba còn hơn ở lại nơi này.

Đã hơn mười một giờ tối, Lâm Thù Ý rời đi đã mấy tiếng, nhưng lòng Hứa Hòe thật lâu vẫn không thể bình tĩnh lại. Lâm Thù Ý giống như đã đóng quân trong lòng, cho dù là xem TV hay điện thoại, Lâm Thù Ý vẫn luôn chiếm đóng trong tâm trí của nàng.

Mí mắt Hứa Hòe giật một cái, không biết sắp xảy ra chuyện gì, nhưng cái cảm giác không tốt này khiến nàng cảm thấy rất khó chịu, mười giờ nàng đi ngủ, nhưng ở trên giường trở mình trằn trọc mãi không ngủ được.

Trong bóng tối, nàng nằm úp sấp trên giường, hai mắt mở to, đầu óc quá tỉnh táo, không có chút muốn ngủ.

Đồng hồ cũng

không vì nàng mất ngủ mà dừng lại, vẫn đang tích tắc trôi qua.

Hứa Hòe không biết mình đã nằm bao lâu, khi tiếng gõ cửa truyền đến, ý thức của nàng vẫn rất tỉnh táo.

"Ai vậy?" Nàng nghe thấy âm thanh, bật đèn đầu giường lên. Chỉ sau khi làm tất cả những việc này, nàng mới cảm thấy hối hận.

Nếu là Lâm Thù Ý thì làm sao bây giờ? Hiện tại giả vờ ngủ là lựa chọn tốt nhất, nhưng bây giờ nàng đã lộ diện.

"Hứa Hòe, là tôi." Ngay khi Hứa Hòe không biết nên ra cửa xem là ai hay không thì từ ngoài cửa truyền đến một giọng nói, "Là tôi, Lục Kinh Châu."

Hứa Hòe đang ngồi ở mép giường, động tác xỏ dép đã dừng lại. Quả nhiên, không phải là Lâm Thù Ý, mà chính là người có liên quan đến Lâm Thù Ý.

Sau khi chạm tới tấm cửa, nàng không mở cửa.

"Có việc?" Hứa Hòe nhìn đồng hồ trên cổ tay, lúc này đã gần mười hai giờ, đây là tới làm gì? Nàng nén nghi hoặc vào trong lòng, hỏi.

"Thù Ý xảy ra chuyện rồi, cô có thể đi gặp cậu ấy được không?" Lục Kinh Châu đi thẳng vào vấn đề, không lòng vòng.

Hứa Hòe trong cửa ngẩn ra, "Liên quan gì đến tôi?" Nàng nhanh chóng định thần lại, hỏi.

Người bên ngoài tựa như im lặng trong hai giây, sau đó nói, "Tôi nghĩ hai người ít nhất cũng là bạn ..."

"Bạn?" Hứa Hòe cười một tiếng, nàng không biết Lục Kinh Châu ở ngoài cửa nghe thấy hay không, đến tội cùng người này nghĩ thế nào vậy? Tại sao lại nghĩ nàng cùng Lâm Thù Ý là bạn? Mấy năm không liên lạc là bạn sao? Nàng đã nói rõ là nàng không muốn dính líu gì đến đám người này nữa, tại sao những người này luôn tự cho mình là đúng, cho rằng nàng vẫn là bạn của Lâm Thù Ý? "Ai nói?" Nàng không định mở cửa cho Lục Kinh Châu.

"Hứa Hòe, tôi..."

"Quên đi, tôi không muốn biết. Anh đi đi, thời gian không còn sớm, tôi cũng phải nghỉ ngơi. Tôi và Lâm Thù Ý không phải là bạn, với các người cũng không phải là bạn. Cho nên, mời anh về đi, nếu chị ấy thật sự có chuyện gì, người anh nên tìm là bác sĩ chứ không phải là tôi." Nàng nói với người bên ngoài cánh cửa, sau đó xoay người lại, trong mắt không có chút lưu luyến.

Tình huống này khiến Lục Cảnh Châu có chút sững sờ.

Đứng ở cửa, Lục Kinh Châu nhìn thẻ phòng trong tay muốn xông vào, nhưng trong đầu vừa nghĩ tới, liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng người. Nhưng lần này, rõ ràng giọng nói của Hứa Hòe đã nhỏ hơn rất nhiều, nàng không còn đứng sau cánh cửa nữa.

"Tôi biết các người có bản lĩnh rất lớn, nếu bây giờ có thể cưỡng ép mở cửa, tôi cũng sẽ không hợp tác với các người. Các người còn không rõ ràng sao? Ba năm trước, khi tôi rời đi, không ai trong các người có thể giữ tôi lại. Trừ phi, hiện tại các người muốn đem thi thể tôi đến gặp Lâm Thù Ý" Hứa Hòe nói.

Lục Kinh Châu rút tay ra khỏi túi áo.

Sau 3 năm không gặp nhau, Hứa Hòe tựa hồ đã trở nên nhẫn tâm hơn rất nhiều. Lục Kinh Châu đứng ở cửa, trên mặt không khỏi nở một nụ cười khổ. Xem ra, không thể mang Hứa Hòe đi. Nhưng hắn không cam tâm, người kia có thể dùng tính mạng của mình để đổi lấy bình an của Lâm Thù Ý, nói không yêu thì làm sao có thể? Lẽ nào cái tên Lâm Thù Ý này đã thật sự không thể làm nổi sóng trong lòng Hứa Hòe nữa?

Hứa Hòe đang nằm trên giường, nghe thấy ngoài cửa có tiếng sột soạt nhưng nàng vẫn mặc kệ, một lúc sau thì âm thanh đó biến mất.

Không ai đi vào, nhưng nàng không ngủ được.

Hứa Hòe mở rèm cửa, nhìn ánh đèn bên ngoài, như đang thất thần. Nàng buồn ngủ, nhưng nàng không thể ngủ được.

Lời nói của Lục Kinh Châu xác thực không có ảnh hưởng gì đến nàng, ngược lại là có sức ảnh hưởng rất lớn đối với nàng. Lúc này Hứa Hòe mới có chút oán giận Lục Kinh Châu. Nam nhân này luôn thích tọc mạch, tại sao phải xen vào chuyện giữa nàng và Lâm Thù Ý? Lâm Thù Ý xảy ra chuyện rồi sinh bệnh đến tìm nàng làm cái gì? Hứa Hòe càng nghĩ đến chuyện này càng cảm thấy cáu kỉnh, nàng dùng gối đè lên đầu, như không muốn nghe thấy tiếng nói trong đáy lòng.

Giọng nói nho nhỏ từ đáy lòng kia như muốn thúc giục nàng liên lạc với Lâm Thù Ý...

Hứa Hòe cắn chặt môi, đêm đó, nàng lại bị mất ngủ.

Nàng đã ngủ không ngon hai ngày liền, chính xác mà nói là đêm đó Hứa Hòe gần như không nhắm mắt, sáng sớm thức dậy tình trạng rất kém. Có chút hạ đường huyết, nên lúc đứng dậy, chân Hứa Hòe có chút mông lung. Nàng đi vào phòng tắm, mở nước lạnh, dội vào mặt.

Nhìn da dẻ của người trong gương hiện tại không được tốt lắm, có chút vàng sẫm, đây là do mấy ngày nay nàng ăn ngủ không ngon. Dưới đáy mắt có màu xanh đen rõ ràng, là bằng chứng của việc không được nghỉ ngơi tốt.

Hứa Hòe thở dài một tiếng, đầu óc còn có chút choáng váng, tắm rửa xong lại ngã xuống giường.

Điện thoại trong tay không ngừng rung lên, nàng cầm lên xem, chỉ thấy các cô gái trong đoàn của nàng đang thảo luận xem hôm nay sẽ đi đâu. Đây là một ngày rất đặc biệt, hôm nay là đêm Giáng sinh!

Hứa Hòe nhìn lịch, sau đó đột nhiên có phản ứng.

Kể từ khi nàng một mình đi học bên ngoài, nàng hiếm khi nghỉ ngơi. Khi ở Trung Quốc, tất cả các lễ hội truyền thống tựa như không thể tách rời với đoàn tụ của gia đình, nhưng khi ở một mình, nàng chỉ cảm thấy tất cả các lễ hội đều vô nghĩa.

Hứa Hòe nói với đoàn là nàng sẽ không cùng tham gia cuộc vui, nàng nghỉ ngơi không tốt, nghĩ tiếp tục nằm lại khách sạn một ngày.

Nhưng khi ngón tay nhấn vào nút gửi, hình ảnh Lục Kinh Châu tìm đến đêm qua một lần nữa hiện lên trong đầu nàng.

"Thù Ý xảy ra chuyện rồi ..." Những lời này vừa giống như ma chú, vừa giống như bị ép lặp lại, cứ quanh quẩn trong đầu nàng, làm nàng cảm thấy có chút thấp thỏm không yên.

Lâm Thù Ý xảy ra chuyện có liên quan gì đến nàng! Nàng tức giận nằm xuống giường, nhưng bụng nàng không đúng lúc vang lên.

Hứa Hòe bỏ qua "Bất ngờ nhỏ" xảy ra ngày hôm qua, nàng định giữ nguyên kế hoạch mấy ngày nay không ra khỏi cửa, chờ ngày mốt bay đi.

Nhưng khi nàng đưa ra quyết định này, chuẩn bị đến nhà hàng của khách sạn ăn cơm, nàng bước tới cửa, chưa kịp mở cửa đã phát hiện trên thảm có một mảnh giấy nhỏ ...

Thanh âm sột soạt trước khi Lục Kinh Châu rời đi hôm qua lại hiện lên trong đầu Hứa Hòe, nàng không nhịn được cúi xuống nhặt tờ giấy trên mặt đất lên.

Nếu có thể, Hứa Hòe hy vọng thời gian có thể quay ngược lại, nàng thực sự sẽ không hiếu kỳ tờ giấy này viết cái gì. Nhưng cuối cùng, nàng đã nhặt lên rồi ...

Tờ giấy ghi rõ địa điểm cụ thể của Lâm Thù Ý trong bệnh viện, còn có số phòng.

Hứa Hòe siết chặt tờ giấy, chậm rãi dùng sức, đầu ngón tay dần dần trở nên trắng xanh.

Lục Kinh Châu thực đúng là tính toán rất giỏi! Hứa Hòe có chút tức giận, nàng biết lần này Lục Kinh Châu đã thắng.

Sau khi biết Lâm Thù Ý sinh bệnh, biết nữ nhân mới gặp hôm qua đang ở bệnh viện nào, nàng không thể thờ ơ được nữa. Dù sao, nói thế nào thì sau khi gặp nàng Lâm Thù Ý mới gặp chuyện. Nếu như không đi nhìn cô, nàng sẽ cắn rứt lương tâm.

Hứa Hòe, đến bệnh viện ...


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện