Ngọa Hổ Tàng Long

Nên biết thoả mãn đi 2


trước sau

Liễu Y Y cảm thấy rất khó hiểu. Tuy tình cảm không còn, Tôn Hàn cũng sắp ly hôn với vợ rồi, nhưng mỗi lần gặp mặt hay nhắc đến cũng không cần dửng dưng như người xa lạ như thế chứ!





Nhưng Tôn Hàn lại nhìn người phụ nữ kia bằng ánh mắt như vậy đấy, hoàn toàn giống như người xa lạ, ánh nhìn chẳng hề có chút tình cảm nào.





Liễu Y Y từng hỏi Tôn Hàn về quan hệ giữa anh và Lâm Mỹ Quyên, nhưng Tôn Hàn chưa từng đề cập.



Advertisement






Chắc hẳn chuyện ấy rất đau lòng.





Nhưng cô cũng không nghĩ thêm gì nữa, cầm chìa khoá rồi chuyển qua ghế lái, lái chiếc Mercedes-Benz S chạy xuống bãi đỗ ở tầng hầm.





Còn Tôn Hàn tiến về phía Lâm Mỹ Quyên, hờ hững cất lời, “Cần gặp tôi thì có thể gọi điện trước, việc gì phải đến tận công ty?”






Advertisement



“Anh sợ công ty biết chuyện anh từng ngồi tù, sẽ bắt anh từ chức à?”, Lâm Mỹ Quyên bật cười, nhìn theo Liễu Y Y vừa lái xe đi, ánh mắt rất khó tả, “Hình như chúng ta vẫn chưa ly hôn đâu, anh vội vàng vui vẻ với tình mới như thế có vẻ không phù hợp cho lắm?”





“Cô và Đường Minh Phong thì phù hợp hả?”, Tôn Hàn mỉa mai đáp trả.





Lâm Mỹ Quyên đỏ bừng mặt, hết đường giải thích, đành đổi chủ đề khác, “Có việc nên mới tìm anh. Chúng ta đến nơi khác nói chuyện đi! Tất nhiên, nếu anh muốn bàn bạc ngay trước công ty cũng được”.





“Tùy cô”, Tôn Hàn chẳng quan tâm.





Cuối cùng, Tôn Hàn vẫn lên xe Lâm Mỹ Quyên, đến một quán cà phê gần đó.





“Một ly mocha latte, ít đường!”





“Một ly nước trắng”.





Lâm Mỹ Quyên liếc nhìn Tôn Hàn, lấy tờ đơn ly hôn từ trong chiếc túi đỏ ra.





“Tôn Hàn, mấy hôm nay tôi đã nghĩ kĩ rồi. Ly hôn thì được thôi, nhưng công ty kiến trúc Phong Quyên thì tôi không thể giao cho anh. Đây là chi phiếu năm triệu, xem như bồi

thường cho anh”





“Nên biết thoả mãn đi”.





Khi nói câu “Nên biết thoả mãn đi”, ánh mắt của Lâm Mỹ Quyên ngập tràn vẻ khinh miệt.





Tôn Hàn bật cười ha hả, không nhìn đến tờ thoả thuận ly hôn cũng chẳng buồn ngó đến tấm chi phiếu, thẳng thừng hỏi, “Kiến trúc Phong Quyên được rót vốn, sắp tăng cao giá trị rồi. Thế nên cô mới vội vàng ly hôn với tôi để chiếm được công ty của tôi, đúng không?”





“Năm triệu, cũng chịu bỏ tiền đấy. Có điều so với khoản vốn sắp nhận thì chẳng đáng là bao! Nghe nói khoản vốn mà nhà họ Đường ở Ma Đô sắp rót vào là hai tỷ nhỉ”





“Làm sao anh biết?”, Lâm Mỹ Quyên kinh ngạc bật ra câu hỏi.





Đúng thế, lần này cô ta mang tờ đơn ly hôn đến đây, chính là vì Đường Minh Phong vừa huy động được vốn.





Sau khi được rót vốn, kiến trúc Phong Quyên sẽ lập tức “lên đời”, địa vị của cô ta và Đường Minh Phong sẽ tăng vượt bậc!





Lúc này, vấn đề quyền sở hữu kiến trúc Phong Quyên rất quan trọng.





Trước khi đến đây, Lâm Mỹ Quyên đã nghĩ xong cả rồi, còn tưởng rằng số tiền năm triệu này có thể lay động Tôn Hàn.





Nhưng thực tế, có vẻ Tôn Hàn lại thèm muốn khoản rót vốn kia hơn!





Lâm Mỹ Quyên lập tức bực bội, “Tôn Hàn, anh nên biết, khoản tiền rót vốn ấy là do Đường Minh Phong huy động được, chẳng liên quan gì đến anh cả. Không có Minh Phong thì sẽ không có khoản vốn này!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện