Ngọa Hổ Tàng Long

Tôi trả cả gốc lẫn lãi cho cậu luôn!”


trước sau

“Sao vẫn thua nhỉ! Đen thế!”





Trán Lâm Hữu mướt mồ hôi, nhưng bàn tay thì lạnh toát: “Thêm ván nữa!”






Advertisement



Mấy hôm trước, ông ta được một người giới thiệu đến Mạch Thương Thuỷ Hương chơi. Tối đầu tiên, ông ta đã thắng hơn hai trăm nghìn, khoái chí, tối ngày hôm sau ông ta còn thắng đậm hơn lên đến hơn tám trăm nghìn.





Mới có hai tối mà đã thắng hơn triệu, Lâm Hữu còn tưởng sau khi thua bạc cả nửa đời người thì vận may của ông ta đã đến rồi.





Nhưng đến tối thứ ba thì ông ta không còn nghĩ vậy nữa.





Hôm đó, ông ta đã thua hơn bốn triệu.






Advertisement



Mấy ngày liên tiếp sau đó, ông ta đều thua, con số đã lên đến hàng chục triệu.





Ông ta đã cầm cố căn biệt thự của Tôn Hàn, ngoài ra còn vay nặng lại bên ngoài thêm mười triệu.





Lâm Hữu đã hoàn toàn sa đoạ.





“Lâm Hữu, ông muốn chơi thì tôi không có ý kiến, ai ở đây cũng biết ngoài thắng với thua ra thì Tạ Tiểu Thao tôi cái gì cũng sợ! Nếu ông dám chơi thì tôi chiều hết!”





Tạ Tiểu Thao khinh bỉ nhìn mặt bàn của Lâm Hữu rồi châm chọc: “Nhưng quy tắc trên bàn cược là phải có tiền, giờ ông còn xu nào đâu! Hay thôi để mai có tiền rồi chơi tiếp nha?”





Lâm Hữu đã thua đến mụ mị đầu óc nên giận dữ nói: “Có mấy đồng mà cậu lại sợ tôi không trả à? Công ti của con gái tôi sắp ra thị trường rồi, đến lúc ấy đừng nói có vài triệu này, kể cả mấy chục triệu thì cũng không thành vấn đề với tôi! Tạ Tiểu Thao, hay cậu cho tôi mượn năm triệu đi, chờ công ti con gái tôi ra mắt, tôi trả cả gốc lẫn lãi cho cậu luôn!”





“Thôi!”, Tạ Tiểu Thao châm một điếu thuốc rồi nói một cách phách lối: “Quy tắc là quy tắc, tôi là người chơi bạc, chứ không phải bên cho vay tiền, muốn vay thì ông tìm anh Lạc ấy!”





Anh Lạc chính là người chuyên cho vay nặng lãi ở Mạch Thượng Thuỷ Hương.





“Tôi, tôi…”, Lâm Hữu cũng muốn, nhưng

ông ta đã vay anh Lạc mười triệu rồi nên nào dám vay tiếp nữa.





Vay anh Lạc mà không trả được là tới công chuyện luôn, vớ vẩn còn chết lúc nào không hay.





“Sao rồi Lâm Hữu, lại thua hết rồi à? Tôi thấy ông nên về nhà rửa tay đi, mấy hôm nữa hẵng tới tiếp”, đúng lúc này, một người đang ông mặc vest màu đỏ sậm, tóc vuốt keo đã đi tới.





“Anh Lạc!”





“Anh Lạc!”





Những người khác lần lượt chào hỏi.





Lâm Hữu vội vàng đứng bật dậy: “Anh Lạc cứ đùa, tối nay tôi hơi đen thôi, lát tôi sẽ chơi thắng cho Tạ Tiểu Thao mất lối về luôn. Nhưng… anh Lạc cho tôi mượn thêm ít tiền được không? Anh yên tâm, công ti của con gái tôi…”





Anh Lạc giơ tay ngắt lời ông ta: “Dừng! Cả cái đất Giang Châu này đều biết công ti của Lâm Mỹ Quyên sắp ra thị trường rồi, ông không cần nói đi nói lại nữa. Nhưng Lâm Hữu này, chờ khi công ti ấy ra mắt, ông có trả nổi tiền không?”





“Anh Lạc, tôi là bố của Lâm Mỹ Quyên, chẳng lẽ nó lại không trả tiền cho tôi à? Anh Lạc yên tâm, chắc chắn tôi sẽ trả đủ tiền cho anh!”, Lâm Hữu nói ngay.





“Được, thế thì tôi tin ông vậy. Nói thật thì nếu ông không có cô con gái giàu có ấy thì tôi cũng không dám cho ông vay nhiều tiền thế đâu!”





“Thôi, tôi không lằng nhằng với ông nữa, lấy bao nhiêu đây?”





“Ừm, mười triệu đi! Anh Lạc, cho tôi vay thêm mười triệu nữa!”, Lâm Hữu nghiến răng nói.



“Đưa cho ông ta!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện