Ngọa Hổ Tàng Long

“Thế rốt cuộc anh nợ người ta bao nhiêu tiền?”


trước sau

Thiệu Tuấn sợ hãi nhìn Tôn Hàn rồi nói: “Anh này, rốt cuộc anh muốn gì?”





“Không gì cả, chỉ muốn Thẩm Nguyệt tới đây gặp anh thôi!”






Advertisement



Thiệu Tuấn méo mặt, gương mặt vốn đẹp trai giờ trông rất xấu xí.





Tôn Hàn đã ngồi xuống ghế sofa, sau đó bông đùa nói: “Anh hãy nghĩ xem lát phải giải thích với cô ấy thế nào đi!”





Khoảng nửa tiếng sau, Thẩm Nguyệt đã được Chu Lão Lục dẫn vào trong phòng bao, vì đi quá nhanh nên cô ấy thở hồng hộc.





“Anh Tôn, có phải Thiệu Tuấn đắc tội với anh ở đây không? Để tôi tạ lỗi thay anh ấy!”, Thẩm Nguyệt liếc nhìn hai người họ rồi nhanh chóng xin lỗi Tôn Hàn, dù chưa biết sự việc thế nào.






Advertisement



Tôn Hàn thờ ơ liếc Thiệu Tuấn một cái rồi nói: “Tự anh nói hay để tôi?”





Thiệu Tuấn cúi đầu, tỏ vẻ bối rối.





Nhưng Thẩm Nguyệt đã đến đây rồi, nếu hôm nay không qua được cửa ai này thì mai sau gã sẽ không thể bòn thêm một đồng nào của cô ấy nữa.





Nhưng nhỡ Thẩm Nguyệt giận quá rồi đi báo cảnh sát thì sao?





Nghĩ vậy, Thiệu Tuấn chỉ đành nhắm mắt nhắm mũi nói: “Tiểu Nguyệt, hôm nay anh đến đây bàn chuyện làm ăn với mấy đối tác, vô tình bị… anh Tôn đây nghe thấy chuyện nợ nần. Chắc anh ấy nghĩ anh lấy tiền của em đi tiêu sài linh tinh nên thấy bất công cho em, vì vậy mới gọi em đến!”





Một câu trả lời ấp úng, song miễn cưỡng có thể lấp liếm lý do gã tới quán bar.





Thẩm Nguyệt có vẻ tin nên quan tâm hỏi han: “Thế rốt cuộc anh nợ người ta bao nhiêu tiền?”





“Thôi, em đừng lo vụ tiền nong của anh nữa, để anh tự nghĩ cách!”





Vì bên cạnh có người nên Thiệu Tuấn thật sự không dám

vòi tiền Thẩm Nguyệt nữa.





Tôn Hàn không thể xem tiếp được nữa, bèn nói: “Nếu đã là bạn chuyện làm ăn thì bốn người đàn ông các anh gọi thêm tám em phục vụ nữa làm gì?”





Thẩm Nguyệt lập tức tỏ vẻ khó tin.





Thiệu Tuấn đến quán bar tìm gái làng chơi ư?





“Chưa hết đâu, quán bar còn bảo tiền diễn tối nay của tám cô ấy đều do anh Thiệu đây trả hết. Chắc cô không hiểu đúng không? Để tôi nói cho mà nghe, đêm nay anh Thiệu đây đã bao trọn tám cô ấy rồi nên dẫn đi khách sạn cũng được!”





“Cô hiểu rồi chứ?”, Tôn Hàn nhìn Thiệu Tuấn rồi nói rõ ràng.





Thẩm Nguyệt không phải cô ngốc nên hiểu ý của Tôn Hàn ngay, Thiệu Tuấn đã mang tiền của cô ấy đến quán bar ăn chơi trác táng.





Thẩm Nguyệt nhất thời thần người ra, nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn cố không khóc.





“Thiệu Tuấn, anh…”





Thấy tình thế bất ổn, Thiệu Tuấn vội nói: “Tiểu Nguyệt, em nghe anh giải thích đã, chuyện không như em nghĩ đâu!”





Dù bây giờ, gã đang hận Tôn Hàn muốn chết, nhưng còn việc khác phải xử lý trước.





Gã phải giải thích với Thẩm Nguyệt ngay, không thì hậu quả khó lường!



“Giải thích? Thiệu Tuấn, anh còn định giải thích gì nữa?”, Thẩm Nguyệt chất vấn.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện