Ngọa Hổ Tàng Long

"Chuẩn bị như thế nào?"


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh





"Haizz, xem ra Tổng giám đốc Tôn nhảy dù vào này sắp phải cuốn gói rồi".





"Nghĩ thôi cũng biết kết quả thế nào rồi, một tên cậu ấm nhà giàu chẳng biết cái gì cả thì sao có thể là đối thủ là tên cáo già Vương Bách Xuyên được!"






Advertisement



"Thực ra tôi chẳng muốn Vương Bách Xuyên làm Tổng giám đốc chút nào!"





"Đâu có ai muốn đâu, nhưng những nhân viên quèn như chúng ta thì có thể làm gì? Ai làm thì cũng như nhau thôi..."





Trong sảnh văn phòng, có rất nhiều nhân viên than ngắn thở dài.





Cốc cốc.





Có tiếng gõ cửa vang lên ngoài văn phòng Tổng giám đốc.



Advertisement






Tôn Hàn ngồi trong văn phòng, nhẹ nhàng nói: "Mời vào".





Trần Hương mặc váy công sở mở cửa đi vào.





"Tổng giám đốc Tôn, giám đốc Lý bảo tôi thông báo với anh chín giờ sẽ mở cuộc họp".





"Tôi biết rồi", Tôn Hàn lạnh nhạt trả lời.





Trần Hương liếc nhìn Tôn Hàn đang chẳng hề để tâm, đành nhắc nhở: "Tổng giám đốc Trần, mục đích lần này giám đốc Lý mở cuộc họp e là để làm khó anh, anh phải chuẩn bị trước!"





Tôn Hàn sao có thể không hiểu rõ tình hình bây giờ, hai tay anh chống cằm: "Chuẩn bị như thế nào?"





Trần Hương nghẹn họng không biết nói gì, Tổng giám đốc Tôn đúng là một cậu ấm nhà giàu, chẳng biết cái gì hết!





"Tất nhiên là sử dụng các mối quan hệ của anh để nghĩ cách bảo vệ vị trí Tổng giám đốc".





"Được rồi, tôi biết rồi, cô đi ra ngoài đi".





Lạch cạch.





Lúc Trần Hương đang định quay người đi ra thì cửa văn phòng bị đẩy ra. Vương Bách Xuyên với vẻ mặt phấn khởi đi

vào, kiêu căng nói: "Hai người đang nói chuyện gì vậy?"





Tôn Hàn trả lời rất thành thật: "Trần Hương đang nhắc nhở tôi, bảo tôi sử dụng các mối quan hệ để giữ lại cái ghế Tổng giám đốc".





Trần Hương trợn tròn cả mắt.





Cô ta tốt bụng nhắc nhở, vậy mà Tôn Hàn lại hãm hại cô ta thế sao?





Ngộ nhỡ cái ghế Tổng giám đốc của Tôn Hàn bị Vương Bách Xuyên cướp đi, cô ta vẫn muốn kiếm ăn dưới trướng Vương Bách Xuyên mà!





Quả nhiên sắc mặt Vương Bách Xuyên trở nên mất tự nhiên, hắn ta nhìn về phía Trần Hương với ánh mắt không có ý tốt: "Trần Hương, tôi đâu có đối xử tệ với cô!"





Tôn Hàn có thể nhảy dù từ bên trên xuống, chắc chắn không thiếu mối quan hệ. Nếu có mạng lưới quan hệ rộng lớn, làm thế thì không chừng âm mưu của Vương Bách Xuyên sẽ xôi hỏng bỏng không.





Thế nên Vương Bách Xuyên vô cùng tức giận.





"Giám đốc Vương, Tổng giám đốc Tôn đang nói linh tinh thôi!", Trần Hương tức giận nói.








20220331044445-tamlinh247.jpg


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện