Nhìn hắn, tôi chỉ nghĩ đến Kiều Kha Nguyên, nhịn không được buông lời giễu cợt: “Cả ngày mệt nhọc? Làm gì mà mệt? Lên giường với ả đàn bà Kiều Kha Nguyên nên mệt phải không?”
“Đồng Kha Kha, chú ý tự trọng.” Hạng Chương nhíu mày quát lớn.
Tôi nhịn không được cười to: “Tự trọng? Anh nói tôi chú ý tự trọng? Hạng Chương, lúc anh lén lút với Kiều Kha Nguyên sau lưng tôi có chú ý tự trọng không? Hai người lên giường có chú ý tự trọng không?”
“Hừ! Anh ngoại tình còn nói tôi phải chú ý tự trọng? Anh còn mặt mũi để nói à!”
“Được rồi được rồi, Kha Kha, anh thật sự không muốn cãi nhau với em, chờ em bình tĩnh lại rồi chúng ta nói tiếp, được không?”
Hạng Chương vừa nói vừa đi về phòng ngủ, làm ra vẻ không muốn nói chuyện với tôi.
Biểu hiện này của hắn càng thêm chọc giận tôi.
Tôi vọt tới, ngay lúc hắn sắp chốt cửa, tôi dùng sức đẩy ra.
Hạng Chương lảo đảo, xoay người lại hét lớn: “Đồng Kha Kha, cô điên đủ chưa?”
“Chưa đủ!” Tôi hét to: “Hạng Chương, anh hãy nói rõ ràng với tôi, rốt cuộc là ai không có tự trọng! Nếu anh để ý đến ả đàn bà Kiều Kha Nguyên kia thì anh nói toẹt ra đi! Sao phải gạt tôi!”
“Được được, là tôi không có tự trọng, cô cực kỳ có tự trọng! Đồng Kha Kha cô có tự trọng nhất, được chưa?”
Hạng Chương nói xong, phủi tay rời đi, đóng sầm cửa lại.
Trong nhà lập tức yên tĩnh lại, chỉ có tôi tức thở hồng hộc.
Chờ tôi vất vả bình tĩnh lại mới ý thức được Hạng Chương bỏ nhà đi rồi, tựa như tối qua, cũng không biết tối nay có về không.
Tôi tức giận bắt đầu điên cuồng gọi điện cho hắn, mãi đến khi hắn tắt máy mới thôi.
Kỳ thực tôi không hiểu hắn làm vậy là có ý gì, lẽ nào hắn không biết lúc này tắt máy càng khiến tôi tức giận, ngày mai đến công ty tôi sẽ lại cãi nhau với hắn sao?
Thực sự khổ sở, tôi gọi điện cho Trình Gia Tiên, khóc lóc kể lể cả buổi.
Trình Gia Tiên nói: “Kha Kha à, ý kiến tớ có thể cho cũng đã cho cậu rồi, chuyện còn lại là quyết định của chính cậu, ly hôn hay không là chuyện của cậu, tớ chỉ có thể nói giữa hai người thật sự không còn tình yêu, nếu cậu còn làm loạn nữa, tình thân còn lại cũng chẳng được bao nhiêu…”
Gác điện thoại xuống, tôi nằm lì trên giường khóc suốt đêm.
Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, tôi phát hiện Hạng Chương quả nhiên không về.
Tôi nghĩ hắn nhất định đang ở bên Kiều Kha Nguyên.
Nghĩ đến những lời Kiều Kha Nguyên nói, trong lòng tôi tức giận, soi gương sửa soạn, sau đó xách túi đi làm.
Đều làm trong cùng công ty, tôi không muốn mình trông như một con gà què lúc tình cờ gặp cô ta.
Trong thang máy, tôi đắn đo rất lâu, rất muốn xuống phòng nhân sự xem Hạng Chương có ở đó không. Lúc tôi đang do dự, Tiết Tâm Di vào thang máy, nhiệt tình chào hỏi tôi, sau đó tôi không thể làm gì khác hơn là theo cô ấy trở về phòng làm việc.
Cả ngày, Hạng Chương không gọi điện cho tôi, cũng không tới tìm tôi, tôi chịu đựng cũng không đi tìm hắn.
Tan làm, tôi liền trực tiếp về nhà, cũng không để ý hắn có về hay không, cũng không gọi điện tìm hắn, chiến tranh lạnh mà, ai không biết?
Buổi tối, Cố Thanh Thiên lại gọi điện cho tôi, tôi trực tiếp gào lên: “Cố Thanh Thiên, tôi không qua! Anh đuổi việc tôi đi! Anh đuổi việc Hạng Chương đi! Anh nghĩ rằng tôi quan tâm sao? Anh ép nữa thì tôi sẽ chết cho anh xem!”
Gào xong, tôi cúp điện thoại tắt máy, ôm gối ngồi trên giường, chờ Hạng Chương trở về.
Đúng vậy, tôi chờ hắn trở về, tôi vẫn muốn hắn trở về, nơi đây là nhà của chúng tôi!
Hạng Chương không về!
Cả đêm tôi không ngủ, cũng không đợi được hắn trở về.
Đã mấy ngày hắn không về rồi?
Buổi sáng lúc tôi làm việc, tôi thẫn thờ lỡ trạm, chờ tôi phản ứng lại thì đã đến muộn.
Lúc người ta xui xẻo, thực sự là uống miếng nước lạnh cũng buốt răng.
Tôi mau chóng trở về công ty, vừa vào phòng làm việc đã bị Lương Hảo Ly giáo huấn một trận.
Sau khi xong việc, Tiết Tâm Di kéo tôi, nhỏ giọng hỏi: “Đồng Kha Kha, cô có chuyện gì xảy ra à? Tôi thấy Hạng Chương nhà cô tới rất sớm, anh ta không gọi cô dậy sao?”
“Cô tình cờ gặp anh ta ư?” Đây là tin tức đầu tiên tôi nghe được về Hạng Chương trong suốt hai ngày nay, trong lòng tôi run rẩy, muốn dò xét cẩn thận.
“Đúng vậy, hôm nay lúc làm việc, tình cờ gặp anh ta và Kiều Kha Nguyên…”
Sau đó cô ấy nói gì tôi cũng không nghe thấy, trong đầu đều là Hạng Chương và Kiều Kha Nguyên.
Sáng sớm lúc làm việc đã gặp hai người bọn họ ở chung với nhau?
Ha ha… Đây là muốn công khai ở bên nhau sao?
Tôi chợt đứng phắt dậy.
“Đồng Kha Kha, cô làm sao vậy?” Tiết Tâm Di bị tôi làm giật mình.
Tôi không rảnh để ý tới, chạy thẳng ra ngoài, lúc ra cửa suýt chút nữa va phải người khác, tôi cũng mặc kệ, thấy thang máy mở, tôi trực tiếp xông vào.
Thang máy dừng ở tầng mười hai, lúc thang máy hé mở, tôi chợt thấy hình bóng lóe lên.
Là Hạng Chương và Kiều Kha Nguyên…
Tôi kinh ngạc đứng trong thang máy, nhìn cửa thang máy mở ra rồi khép lại mới phản ứng được, nhanh chóng nhấn nút mở. Đợi cửa vừa mở ra, tôi chạy ra ngoài.
Chạy theo phương hướng bọn họ rời đi, tôi tìm tới phòng họp nhỏ trong cùng, thấy bọn họ trong đó.
Tôi không trực tiếp mở cửa, mà xuyên qua cánh cửa trong suốt lén nhìn bọn họ.
Kiều Kha Nguyên đang nói gì đó với Hạng Chương, có chút kích động.
Tôi nhịn không được ghé vào cánh cửa, dán chặt vào khe hở, muốn nghe bọn họ nói gì.
Loáng thoáng, có thể nghe thấy giọng nói của Kiều Kha Nguyên.
“… Ý thức trách nhiệm không thể khiến hai người hạnh phúc…”
“… Không có tình yêu, hôn nhân thật đáng buồn…”
“… Anh đã không có cảm giác đối với cô ta, anh cần cảm giác mới mẻ, em có thể cho anh… Hôn nhân không có tình dục càng thêm bi kịch…”
Khốn kiếp, con đàn bà hạ lưu đó đang nói gì vậy?
Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy, đang nghĩ xem có nên xông vào chửi Kiều Kha Nguyên một trận