Liền tức tới đây xương hắn nát bấy chẳng còn khả năng di chuyển, đòn tiếp theo nhanh chóng tới, nắm đấm khổng lồ phủ bóng trước mặt hắn, tên này không né mà lại cố sức khom lưng dậy che cho con bé. Đòn đó xé gió lao tới tạo một vụ nổ cực lớn. Bụi mù che phủ toàn bộ mặt đất, vừa lúc bụi mù tan đi hết.Thấp thoảng sau lớp bụi mỏng có thể thấy rõ con quoái vật hiện ra với chỉ một nửa thân thể không lành lặn, chẳng biết bị thứ gì xé toạc người, ruột gan phèo phổi lần lượt đổ ập xuống, tên đó nheo mày đau đớn, vẫn chưa chết sao chuyện gì xảy ra vậy Hắn kiểm tra một lượt trên con bé rồi mới ngã người chứng kiến cảnh kinh hoàng, vừa khi thấy con ngươi của hắn teo đến cực độ rùng mình kinh sợ. Hắn đến nôn mất Rốt cuộc là con quoái vật này bị sao đây? , là ai đã làm? , rốt cuộc kẻ này lai lịch thế nào? ,...... Đầu hắn như đặt ra vạn câu hỏi, hắn nhích nhẹ người đau đớn, thân thể chẳng nhúc nhíc nổi nữa.Ở cái cột cao ngất.- Chà còn có cách này nữa sao hay thậtCẩm Tú cất giọng vẻ trầm trồBăng Châu liền cười mỉm một cách sắc bén mắt nhìn vào chiếc nhẫn đang có một con hổ nhỏ đứng trên đấy.- Không được dùng tới pháp thuật thì hẳn được dùng đến linh thú chứ.Tiểu Yến nghe vậy cũng ầm ờ suy nghĩ một lúc -Chắc là được đấyCon bé ngẫm nghĩ một cách không chắc chắn đang lúc này Băng Châu liền cất giọng cắt ngang sự không chắc chắn đó - Đến xem tên kia thế nào đã, ta thấy tên đó khá thú vị rồi đấyBăng Châu nở một nụ cười khó hiểuTiểu Yến cũng thôi băn khoăn vững giọng - Được vậy theo tỷ đi2 ánh mắt kia nhìn sang phía Cẩm Tú chờ đợi một câu trả lời, Cẩm Tú liền nhảy xuống khỏi cái cột cao đấy. - Tiểu Yến cũng đã đi rồi ta còn ở lại làm gìTiểu Yến liền cười mỉm, rõ tò mò vậy mà còn làm cao, tính cách tỷ tỷ này con bé nắm rõ quá mà, miệng cười tủm tỉm, con bé cũng nhảy xuống chạy theo. Băng Châu thì chậm rãi một cách thản nhiên. Bọn họ tới nơi liền đưa mắt nhìn tên thanh niên bạo gan, tiểu Yến nhìn qua thân thể hắn một lần liền thích thú. -Bị thương cũng không nhẹNàng nói cười cợtTên thanh niên nhăn mặt đau đớn, miệng nghiến răng chịu đau nhìn sang cô bé bên cạnh -Xem thử cô nhóc kia có bị thương không Băng Châu mắt liền ngạt nhiên bước tới sát trước hắn. Ánh mắt lạnh rét nhìn hắn, miệng mỉm cười khó hiểu. -không sao con bé chỉ bất tỉnhTên thanh niên bị thương nặng sắp chết còn nghĩ đến người khác,kẻ ngốc như hắn thế gian vẫn còn sao. Cẩm Tú nhìn hắn tay liền đẩy lưng tiểu Yến. -Đến giờ của muội rồi đấyTiểu Yến liền hiểu tỷ ấy muốn cứu hắn, việc này không cần nói con bé cũng sắn sàng rồi tay dơ 3 ngón miệng cười tươi. -Khá nặng 30 đồng bạc người đồng ý khôngHắn liền khẽ nhích môi cười, hắn là Trang Tiêu con của gia tộc Trang gia hắn chỉ là đứa vô dụng, chí dũng nhưng lại vô lực. Trong nhà hắn chỉ như đứa con rơi thậm chí còn chẳng bằng mấy tên gia nô trong nhà, ngày ngày đối diện với những con mắt khinh bỉ, hắn chỉ là con của vợ thứ trong nhà, thân phận chỉ được coi là con ghẻ còn chẳng bằng con chó trong Trang gia. Huynh trưởng của hắn là Trang Nhựt tuy năm nay mới 20 tuổi nhưng đã đột phá cấp giới thượng tố, nằm ở tôn linh sư sơ cấp chẳng mấy chốc sẽ đột phá lên hoàng tố, đạo nhân tiên sĩ trong thiên hạ cũng phải kinh nể, kiêng dè hạ mình. Hắn đi tới đâu uy khí tới đấy. Sư đệ Trang Hào của hắn năm nay cũng chỉ mới 6 tuổi đã đột phá tới cấp giới thiết khiến nằm cấp bậc bậc thầy linh sư trung cấp, tuổi còn nhỏ mà đã đạt được cấp độ đáng ngại đạo giới không ai không trầm trồ, miệng còn phải thốt lên rằng nhân tài hiếm có, Trang gia đời đời đều là bậc thầy về tu luyện. Đến hắn thì lại như một hạt sạn lọc không sạch, thể chất hắn vốn yếu không thể rèn luyện nổi đạo hạnh đến nay 18 tuổi vẫn chỉ lác đác ở bậc phàm nhân tới thuật ảnh đơn giản nhất hắn cũng không thi triển nổi, dù hắn có cố sức tới đâu không có căn cơ thì cũng chỉ bất lực, tiếng thơm khó loan tiếng xấu thì như gió thổi mùi hương khắp chốn những tiên nhân đạo sĩ đều biết rõ tiếng xấu của hắn mà cười ngạo nghễ trang gia mà có một kẽ bất tài vô dụng vậy sao, may sao hắn không hề nản chí, không học được đạo căn hay tiên căn thì học kiếm pháp, kì lạ là hắn học kiếm pháp lại rất nhanh thành thạo dù bộ kiếm pháp có khó tới đâu chỉ lướt qua hắn đã có thể hiểu được huyền cơ trong đó, tiếc thay kiếm pháp uy lực không cao chiến đấu với quoái vật thì chỉ trứng trọi đá chín chết một sống, nhiều lần thương tích đầy mình may sao cơ duyên một lần đi vào động cự nhân vô tình nhặt được viên thuốc lạ bất cẩn nuốt phải nó tưởng tính mạng hắn nguy nhưng không ngờ đó lại là phục đan thảo, từ đó thể chất hắn khác kẻ thương dù vết thương có nặng nhưng chỉ cần còn thở thì sẽ chẳng đáng ngại nhanh chóng hồi phục như chưa từng bị thương. Nhanh chóng vết thương trên người hắn tất cả đều phục hồi, hắn đứng dậy thư thản. -Cảm ơn lòng tốt của cô nươngThấy cảnh tượng này tiểu Yến không khỏi ngơ ngác liền vội chạy tới cầm tay hắn bắt mạch. -Lạ kì vết thương không còn, cơ thể cũng chẳng có gì lạ.Nàng ta liền nheo mày đi một