Sau khi trở về, Mộc Thanh từ trong phòng chạy vội ra đón đồ nhi yêu quý đã lâu không được gặp.
Bị Mộc Thanh ôm trong lòng Tiêu Thư có chút bất ngờ nhưng nàng không ghét bỏ.
Cả hai bước vào trong sân, các sư tỉ sư muội cùng các sư thúc sư ba ra đón nàng.
Mọi người đều hỏi thăm nàng ai nấy đều rất vui vì thấy nàng bình an trở về.
Mộc Thanh có chút quở trách Tiêu Thư, nàng sau khi đi thì từ một bé mập mạp đáng yêu trở nên gây nhom, trách nghiệt đồ không biết tự chăm sóc bản thân, trách nàng không về thăm mình...
Tiêu Thư biết tội mình quá lớn giơ hai tay đầu hàng cười hì hì.
Mộc Thanh ấn lên trán nàng mấy cái Con đó lớn từng này rồi chỉ biết làm cho người làm sư phụ như ta ngày ngày lo lắng.
Con biết lỗi rồi mà sư phụ, người xem đồ nhi ngoan của người mang quà gì về cho người này.
Nói đoạn nàng cho người khuân từng hòm vàng và ngân lượng vào phòng Mộc Thanh.
Mộc Thanh thì có phần bất ngờ nhưng nhanh chóng trấn định lại.
Thịnh Ưu nói mau con lấy đống này từ đâu ra.
Tuy ta biết không nhiều chữ, lễ giáo không được học đầy đủ nhưng ta nhớ từng dạy con không được trộm cắp kia mà..
Tiêu Thư vội vàng phân trần Con không có, này là do con tự kiếm được.
Thật đó, sư phụ người nuôi con từ nhỏ tới lớn, người biết rõ nhất tính tình nhân cách của con như nào mà.
Mộc Thanh nhìn kĩ lại thì không trách mắng nghiệt đồ này nữa Thế con giải thích xem làm sao con có được đống này.
Con xuống núi buôn bán mà có đó sư phụ.
Thật không? Mộc Thanh vẫn đôi phần ngờ vực.
Thật mà.
Con xuống núi bán buôn nhỏ lẽ, có một vị công tử nhìn trúng tài năng của con nên bàn chuyện làm ăn với con.
Y bỏ vốn con bỏ công sức, chơi chán rồi nên con trở về với sư phụ nè.
Sau này con không đi nữa.
Mộc Thanh bất lực thở dài.
A đầu con nữa, sau này không được doạ ta nữa.
Sư phụ lớn tuổi rồi không chịu được đả kích, sẽ bị đột quỵ đấy.
Y xoa đầu đồ nhi rồi sai mấy đệ tử tập hợp làm lấy mâm cơm mừng tiểu đồ trở về.
Một lúc sau Mộc Thanh mới hỏi Tiêu Thư "Thế lần này con xuống núi có tìm được thân thế của mình không?"
Gương mặt vẫn còn vui vẻ vài phần ban nãy bỗng nghiêm nghị hẳn.
Tiêu Thư chỉ cười cười nói mình chưa tìm được và cũng không hỏi thăm được gì nên từ bỏ không đi tìm nữa.
Mộc Thanh quở trách nàng mấy câu rồi không nói nữa.
Trong đáy mắt y hiện lên một tia thở phào.
Từ sâu tận đáy lòng Mộc Thanh nàng không hi vọng Thịnh Ưu sẽ tìm được người nhà, nàng không muốn xa đứa nhỏ này.
Nuôi Thịnh Ưu từ nhỏ nên từ lâu Mộc Thanh đã coi nàng như con gái mà chăm sóc.
Y không muốn thấy cảnh đồ nhi yêu giấu gọi người khác là cha mẹ, đối xử với họ y như đối xử với bản thân mình.
Mộc Thanh có phần ganh tị, hơn nữa ngộ như tìm thấy người nhà rồi họ không yêu thương Thịnh Ưu đối xử không tốt, ngộ nỡ huynh đệ tỉ muội bắt nạt nàng.
Càng nghĩ y càng không nỡ.
Xoa xoa đầu Tiêu Thư, Mộc Thanh an ủi nàng "Không tìm thấy thì thôi, không cần tìm nữa.
Chẳng lẽ vi sư không thể nuôi con, cho con một cuộc đời vô lo vô nghĩ sao."
Nhưng nàng cũng nghiêm khác trách Tiêu Thư "Nhưng con cũng không thể ở đây mãi, con không tính gả cho mình yêu thương sau.
Chẳng lẽ định ở với bà già này đến cuối đời."
Tiêu Thư trầm ngâm một lúc lên tiếng "Không.." Chưa nghe xong câu thì Mộc Thanh tỏ ý vui vẻ nhưng ngay lập tức bị nghiệt đồ tạt cho một gáo nước lạnh.
"Không sư phụ không già, con cần gì nam nhân nuôi không phải còn có sư phụ nuôi con cả đời hay sao.
Với lại nam nhân không tốt con không muốn chung phu quân với người khác."
Thở một hơi dài đầy bất lực "Con đó, nam nhân không tốt.
Thôi vậy ta nuôi con cả đời."
"Sư phụ là tốt nhất.
Đúng rồi con đi bái kiến các sư thúc bá khác, con không làm phiền thời gian quý báu của người nữa."
Mộc Thanh thầm nói thời gian của y đều dành cho nàng hết rồi từ đâu mà con quý báu.
Nhưng y chỉ nghĩ mà không phát ra tiếng.
Tối đó cả gian đại điện tất cả sư đồ trong thiền