Đây vẫn là một ngày bình thường Lưu Vũ Thần sáng sớm vẩn phải đến trường như mọi khi , về cuối thu tuy không khí vào lúc sáng sớm hay giữ trưa đều làm cho người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Tuy hôm này là ngày bình thường nhưng trong đầu một người như Lưu Vũ Thần sẽ chẳng quên vị đối tác muốn gặp mắt mình kia , vậy nên sau khi tan trường hắn từ chối cho Nghiêm Á Hiên theo về nhà mà nhanh chóng rời đi.
Tuy Nghiêm Á Hiên có một chút thắc mắt tại sao hôm nay cái tên này lại có tình cách lạ như thế nhưng trong thâm tâm cô luôn tin tưởng cái tên nay một cách vô điều kiện nên chẳng để ý gì nữa.
Nhưng mà điều đặc biệt ở đây chính là bạn thân của cô Diệp Cơ Uyển người đã từng nói muốn cướp Lưu Vũ Thần từ tay mình kia củng chưa kịp nói lời tạm biết đều vội vã rời đi làm trong lòng Nghiêm Á Hiên lo lắng lại bất an thêm.
Lưu Vũ Thần chuẩn bị xong phần mềm và nhưng thứ cần thiết trong buổi hợp tác kia bỏ vào trong ba lô rồi lại bước đi đến địa chỉ xxxxxxx , đến cả bộ đồng phục trên người củng kịp thay ra , phải nói là hắn không muốn thay mới đúng.
Lưu Vũ Thần bước vào một nhà hàng có quy mô xa hoa và rộng lớn có thể là trước giờ hắn chưa từng thấy qua , hắn đưa mắt liếc nhìn xung quanh thì phát hiện đa số người đến đây đều là danh nhân thành đạt hoặc là con ông cháu cha chứ chẳng ai khoắc đồng phục học sinh như hắn cả.
Vậy nên tâm điểm hiện tại của mọi ánh nhìn đều tập trung vào dáng vẽ học sinh kia của Lưu Vũ Thần , hắn chẳng quan tâm đ ến ánh mắt của người đời nhìn mình như thế nào mà nhanh chóng bước về chỗ hẹn.
Xuất hiện trước mặt Lưu Vũ Thần là một ông chú trung niên tuổi tầm bốn mươi đang khoắc một chiếc vest đen trông rất sang trọng , khuôn mặt ưa nhìn đầy phúc hậu đang xem máy tính.
Lưu Vũ Thần chậm rãi bước đến gần mở miệng lễ phép hỏi.
" Xin hỏi , đây có