Năm 1922
Ái Châu ngồi trong thư phòng, mặt đối mặt với Hạc Hiên. Nàng ta dửng dưng nhìn chàng, mặt không chút cảm xúc. Đợi mãi chẳng thấy chàng nói năng gì, nàng ta mới miễn cưỡng lên tiếng:
- Sao, chàng gọi thiếp vào đây là có việc gì?
Chàng không vội trả lời, bình thản nhấp từng ngụm trà cho đến khi trong chén cạn ráo nước. Bấy giờ, chàng mới mở miệng đáp:
- Ban nãy cô đi đâu?
- Đi đâu mà chàng cũng quản sao? - Nàng ta ráo hoảnh đáp - Ta đi dạo, không được à?
- Ồ, ra vậy. - Chàng cười nhạt - Khá khen cho cô, một Tuệ Vương phi đầy mưu mô, toan tính, tìm đủ mọi cách để đẩy ta xuống vực thẳm. Cái danh Vương phi này, cô còn xứng không?
- Chàng dám vu oan giá họa cho người khác? - Nàng ta trợn mắt, ra vẻ vô tội lắm.
- Oan ở đâu, cô nói ta nghe đi, Ái Châu. - Chàng nén cơn giận vào trong, cố gắng giữ bình tĩnh khi nói chuyện với nàng ta.
- Thiếp hãm hại chàng bao giờ? Chỉ có trong mơ thôi, Tuệ Vương. - Nàng ta một mực không chịu nhận lỗi, còn quay ra cãi cố. Chàng bật cười nhìn nàng ta, lắc đầu đáp lại:
- Ái Châu ơi là Ái Châu, đừng cho rằng ta không biết những chuyện cô làm. Từ sau khi ta và Đức Khải rời phủ, cô đến thư phòng tìm bằng được mật thư rồi lén lút giao nộp cho Thành Quận Vương. Cô đang muốn phá hỏng tất cả kế hoạch của ta, có đúng không?
- Ai nói cho chàng biết? - Nàng ta lồng lộn như một con thú dữ - Lại là ả Xuân Kỳ hay bép xép chứ gì?
- Không. Chính cô đang tự tố cáo mình đấy, Ái Châu ạ. Chẳng khó để nhận ra, trong cung của Thành Quận Vương trồng rất nhiều Kinh Chí, chỉ cần nhị của hoa rơi vào y phục thì sẽ rất khó giặt sạch. Nhìn lại tà áo của cô đi, có phải vẫn còn vương màu vàng của nhị Kinh Chí không?Nàng ta giơ tay áo lên, đúng là vẫn còn dính một vài hạt phấn từ hoa Kinh Chí, phủi mãi mà không sạch. Biết chẳng thể chối tội được nữa, nàng ta đành thừa nhận:
- Đúng, ta đã đến cung của Thành Quận Vương và giao cho hắn mật thư của Vũ Thuận gửi cho ngài. Bất ngờ chưa, Tuệ Vương? Không ngờ là ta phản bội ngài, đúng không? - Nàng ta đứng dậy, chậm rãi đi vòng quanh chàng, bàn tay không quên vuốt ve má chàng - Từ một kẻ luôn tôn thờ, sùng bái ngài mù quáng, nay lại trở thành một kẻ sẵn sàng bán đứng ngài để trục lợi. Không thấy đau à, Tuệ Vương?
- Dừng lại đi. - Chàng nắm chặt cổ tay, không cho nàng ta đụng chạm vào người mình - Ta thực sự đã quá coi thường cô rồi.
Chàng vẫn luôn tin tưởng Ái Châu, ít nhất là cho đến tận bây giờ. Nàng ta có thể tham lam, toan tính nhưng chàng chưa từng hoài nghi, đề phòng, để cho nàng ta thích làm gì thì làm. Nhưng Ái Châu đã phụ lòng chàng, đem hết bí mật nói cho Thành Quận Vương, đẩy chàng vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Lúc chàng nhìn thấu dã tâm thâm hiểm của nàng ta thì đã quá muộn. Thành Quận Vương và đồng bọn của hắn đã hoàn tất kế hoạch để gϊếŧ chết chàng.
- Ngài chưa từng xem trọng ta, ngài hiểu không? - Nàng ta hất tay, trừng mắt lên nhìn chàng. Ánh mắt nàng ta dữ dội như biển lửa, trong phút chốc đã thiêu rụi hoàn toàn niềm hi vọng nhỏ nhoi đang nhen nhóm trong lòng đối phương. Ái Châu ghé sát mặt chàng, tuyệt vọng thì thầm - Tuệ Vương, vì sao lại đối xử với ta như vậy? Vì sao lại