Ngự Tiền Mỹ Nhân

Đường ai nấy đi


trước sau

Nhà họ Hồ bị Hoàng đế xử lý khiến không khí trong triều cũng thay đổi. Chuyện tiếp theo Thẩm Huyền Ninh phải làm là thu hồi hết mọi quyền lực bị phân tán trước khi y tự chấp chính về tay mình.

Chuyện này nói dễ hơn làm, nhưng Tô Ngâm không hề lo lắng vì nàng tin y sẽ giải quyết thỏa đáng.

Mới đó mà lại tới cuối năm, khắp nơi trong cung đều bận rộn. Hòa trong không khí Tết nhất hân hoan, Tô Ngâm xin chỉ thay Điền Yến Di đã theo mình mấy năm qua, để Thẩm Huyền Ninh giúp Yến Di gả chồng một cách vẻ vang.

“Vệ Trạm?” Thẩm Huyền Ninh nghe thấy cái tên này thì ngẫm nghĩ, chợt nhớ ra một người, “Là thị vệ ngự tiền phải không?”

“Phải.” Tô Ngâm mỉm cười gật đầu, “Nô tỳ đã từng gặp hắn, tuy xuất thân không tốt lắm nhưng làm việc nghiêm túc, đối xử với Yến Di cũng không tồi.”

Nàng nói xong, thấy Thẩm Huyền Ninh sa vào trầm tư, ngẫm nghĩ không thấy mình nói gì sai mới nói tiếp: “Người của ngự tiền, nếu được Hoàng thượng mở lời sẽ cực kỳ nở mày nở mặt. Bên phía Yến Di, nô tỳ sẽ giúp nàng ấy chuẩn bị của hồi môn, Hoàng thượng xem…”

Y nắm chặt tay nàng, “Nàng để ta suy nghĩ một chút.”

Tô Ngâm im lặng, y nghĩ ngợi một lát, kéo nàng ngồi xuống: “Nàng xem làm thế này được không? Ngươi nói với Yến Di, để nàng ta đợi hai năm nữa hãy gả, trẫm sẽ đề bạt Vệ Trạm, ngày sau nàng ta lấy chồng càng vẻ vang hơn.”

Tô Ngâm ngẩn ra, chợt phản ứng lại: “Hoàng thượng muốn thay máu ngự tiền?”

Thẩm Huyền Ninh gật đầu.

Người ngự tiền, tổng cộng có hai bộ phận, một là cung nhân, hai là thị vệ.

Bên phía cung nhân rất tốt, nhiều năm nay do Phùng Thâm và Tô Ngâm phụ trách, còn có Liễu thị giúp đỡ, từ trên xuống dưới xem như sạch sẽ. Nhưng phía thị vệ ngự tiền lại không giống, có thể làm thị vệ ngự tiền thì phần lớn đều bối cảnh gia đình không kém Nói cách khác, thị vệ ngự tiền chính là nơi con cái quan lại rèn luyện, chức vị ở đây có hằng hà sa số ràng buộc với triều đình.

Nếu muốn bồi dưỡng người mới, hà cớ gì y lại không bồi dưỡng người một nhà?

Thẩm Huyền Ninh sớm có ý này. Sau khi dọn dẹp nhà họ Hồ, y lại càng muốn mau chóng thực hiện chuyện này.

Thời gian này, y đang đau đầu không biết nên chọn ai đáng tin, bây giờ Tô Ngâm nhắc tới Vệ Trạm thật đúng lúc.

Xuất thân không tốt lắm, có nghĩa là ít liên quan tới quan lại trong triều, không có những kẻ khác đề bạt hắn. Hơn nữa quan hệ của Điền Yến Di và Tô Ngâm cũng có thể xem Vệ Trạm là “người một nhà”, Thẩm Huyền Ninh có thể yên tâm dùng hắn. ngôn tình tổng tài

Vì thế, Thẩm Huyền Ninh bảo Phùng Thâm mang tư liệu về Vệ Trạm tới xem kỹ một lần, cảm thấy không có vấn đề gì bèn gọi Vệ Trạm tới.

Vệ Trạm vì xuất thân hơi thấp mà không được trọng dụng mấy, chưa từng đơn độc diện thánh bao giờ.

Nên khi vào nội điện, hắn có chút hồi hộp, may mà trước đó Tô Ngâm đã nghênh đón, nói với hắn: “Đừng sợ, là chuyện tốt. Hoàng thượng hỏi gì ngươi cứ đáp đúng thực tế là được.”

Vệ Trạm gật đầu, đi theo nàng tới trước mặt thánh giá.

“Vệ Trạm?” Thẩm Huyền Ninh đánh giá hắn, cười khẽ. Vệ Trạm lấy lại bình tĩnh, cúi người hành đại lễ: “Hoàng thượng thánh an.”

Đợi Vệ Trạm ngồi xuống, Tô Ngâm lẳng lặng dẫn đám cung nhân lui ra. Nàng ra khỏi cung Càn Thanh đúng lúc mặt trời ban trưa.

Nàng nghĩ Thẩm Huyền Ninh muốn nói chuyện với Vệ Trạm một lúc nên chào Phùng Thâm rồi bảo muốn tới Ngự Hoa Viên đi dạo một chút. Phùng Thâm đương nhiên không ngăn nàng, Tô Ngâm bèn gọi Điền Yến Di đi cùng. Nhưng non nửa khắc lại thấy tên học trò của Phùng Thâm tới tìm, khom người thưa với nàng: “Đại cô cô, cung Khôn Ninh có chút chuyện, sư phụ ta bảo ta tới hỏi ý ngài.”

“Chuyện gì ngươi nói đi.” Tô Ngâm nói.

Tên thái giám kia nói: “Thật ra là người bên viện Hàn Lâm tới báo gần đây Hoàng hậu nương nương muốn tìm một số sách về thuật Hoàng lão. Mấy sách đó… ngài biết đấy, trong cung đã sớm cấm luyện đan, viện Hàn Lâm không dám tùy tiện đưa nàng nên tới báo cho cung Càn thanh.”

Tô Ngâm gật đầu, lại hỏi: “Vậy sư phụ ngươi tính sao?”

“Theo ý sư phụ, hiện giờ Hoàng thượng đang bận, nếu ngài phân vân, lát nữa hắn sẽ bẩm lên trên. Nếu ngài có thể quyết định thì sẽ nghe ngài, dù sao ý ngài cũng hợp ý Hoàng thượng.”

Đây là Phùng Thâm có ý muốn lấy lòng nàng.

Tô Ngâm cười bất đắc dĩ: “Nói thế cũng không đúng. Thế này đi, nói với sư phụ ngươi, ta sẽ tới chỗ Hoàng hậu nương nương hỏi nguyên do, lát nữa ta tự mình báo cho Hoàng thượng sau.”

“Dạ, vậy cũng được.” Tên thái giám nhanh nhẹn hành lễ rồi khom người cáo lui. Tô Ngâm tính giờ, thấy hẳn là Hoàng hậu đã ngủ trưa dậy nên tới thẳng cung Khôn Ninh.

Trong cung Khôn Ninh, quả nhiên Hoàng hậu đã tỉnh. Thấy Tô Ngâm, nàng cười với vẻ lười biếng: “Giữa trưa nắng nôi như thế sao lại tới đây?”

“Nô tỳ tới Ngự Hoa Viên giết thời gian, trùng hợp gặp chút chuyện nên tiện đường tới đây hỏi nương nương một câu.” Tô Ngâm vừa ngồi xuống vừa nhận trà Tống Vi dâng, nhấp một ngụm lại nói tiếp, “Viện Hàn Lâm tới báo… gần đây nương nương thấy hứng thú với thuật Hoàng lão?”

Ấn đường Hoàng hậu khẽ giật, dường như không ngờ nàng sẽ tới hỏi chuyện này, chần chừ nói: “Đúng, sao thế?”

“Từ thời Thái Tổ Hoàng đế, trong cung đã kiêng kị chuyện luyện đan.” Tô Ngâm giải thích ngắn gọn, rồi nói, “Nên nô tỳ tới hỏi xem chuyện này là sao.”

Thang Doanh Sương phì cười, ngáp một cái; “Bổn cung không có hứng thú gì với chuyện luyện đan. Nhưng nếu ngươi phải bẩm với Hoàng thượng, có thể giúp bổn cung nói với ngài một câu, bảo bổn cung không muốn về nhà cũng không muốn gả chồng, muốn xin ngài mở cho một đạo quán, hỏi xem ngài ấy có tiện tay xây giúp bổn cung được không?”

“?!” Tô Ngâm nghe vậy thì bất ngờ tới hoảng sợ.

“Đạo quán?!” Nàng kinh ngạc tới mức giọng cao vút, quan sát Hoàng hậu, “Nương nương ngài tính… dốc lòng tu đạo à?”

“Ngạc nhiên thế làm gì, mỗi người một chí hướng.” Mặt Hoàng hậu rất tỉnh bơ, còn chỉ vào Tống Vi bên cạnh, “Nàng cũng muốn đi theo bổn cung. Ngươi đừng

lo, hậu vị này bổn cung nhất định sẽ trao cho ngươi, không chậm trễ chuyện thành hôn của ngươi và Hoàng thượng đâu.”

“……..” Tô Ngâm vẫn không tiếp thu được tin chấn động như vậy, ngồi đó choáng váng hồi lâu.

Thật ra nàng không lo cho hậu vị của mình.

Nàng chỉ lấy làm lạ, đang yên đang lành sao Hoàng hậu lại đột nhiên muốn tu đạo?

Lúc nàng báo tin này cho Thẩm Huyền Ninh, y cũng phản ứng không khác nàng là mấy, “Tu đạo?!”

Y khiếp sợ nhìn nàng, đầu mày cuối mắt đều hiện rõ dòng chữ: Có phải nàng đang đùa không?

Tô Ngâm nghiêm túc gật đầu: “Phải, Hoàng hậu nương nương nói, muốn cùng con gái Tống thị lang là Tống Vi cùng nhau tu đạo… Nô tỳ nghe xong cũng hoảng hồn, nhưng trông nàng không có vẻ gì là nói chơi.”

Hoàng hậu đang nghĩ gì thế?

Thẩm Huyền Ninh nhíu mày, nghĩ trăm lần cũng không hiểu.



Trong cung Khôn Ninh, Thang Doanh Sương dương dương tự đắc nhận chén canh nấm tuyết mà Tống Vi bê tới.

Canh nấm tuyết này do Tống Vi tự tay hầm, hầm đến khi nấm tuyết nhừ ra tạo vị ngọt, ăn rất ngon mà không ngấy.

Thang Doanh Sương ăn hai miếng, cười nhẹ ngước mắt nhìn nàng: “Vui không?”

“…… Dạ, vui lắm!” Tống Vi đỏ mặt gật đầu, sau đó ngồi xuống mép giường nàng, “Nhưng ngươi nói thế… có phải đột ngột quá không? Hoàng thượng có thể đồng ý không? Hơn nữa xây đạo quán có phải rất hao tiền phí của? Nhỡ Hoàng thượng không chịu xây lớn thì sao?”

Hoàng hậu bị thị hỏi liên tiếp mấy câu thì buồn cười, nhưng vẫn cố nghe thị hỏi hết mới nói: “Đã nói vạn lần rồi còn gì, Hoàng thượng chẳng để ý chuyện sau khi ta xuất cung sẽ sống thế nào đâu. Còn chuyện tu đạo… Ta đâu cần đạo quán đẹp đẽ sang trọng, cần gì phải xây lớn?”

“Dạ…” Tống Vi nghĩ ngợi rồi gật đầu, sau đó lại nói, “Nhưng… nhỡ may cha ngươi hoặc cha ta không vui thì sao? Hơn nữa triều thần biết đâu thấy ngươi tu đạo lại ngăn cản Hoàng thượng phế hậu? Vậy chẳng phải sẽ làm hỏng chuyện của Tô Ngâm hay sao?”

“…….” Thang Doanh Sương bình thản ăn hai miếng canh nấm tuyết, lấy khuỷu tay huých thị, “Lấy giấy bút tới đây.”

“?” Tống Vi khó hiểu, “Làm gì?”

Hoàng hậu: “Ngươi viết hết mấy lời muốn hỏi xuống, ta sẽ lần lượt viết đáp án cho ngươi.”

“……..” Tống Vi hơi ngượng ngùng nói, “Ta không hỏi nữa là được chứ gì…”

Thang Doanh Sương liếc nhìn thị, nghĩ bụng thị rõ là đồ ngốc!

Trong cung Càn Thanh, Thẩm Huyền Ninh sau một hồi nghi hoặc, rốt cuộc vẫn để viện Hàn Lâm đưa sách Hoàng hậu muốn cho nàng, sau đó lại dặn Tô Ngâm tới chỗ Thái hậu một chuyến, giải thích cho Thái hậu nghe để bà đừng phật ý.

Tô Ngâm bèn mang mấy món điểm tâm Thái hậu thích tới cung Từ Ninh. Nàng tóm tắt chuyện Hoàng hậu xin sách về thuật Hoàng lão và muốn tu đạo một cách rõ ràng đơn giản cho Thái hậu nghe. Thái hậu nghe xong chỉ cười đáp: “Kệ nó đi, nếu Hoàng đế đã không có quan hệ vợ chồng thực sự với nó, ai gia cũng không thể quản nó.”

Tô Ngâm khẽ cười, Thái hậu dừng một chút, lại nửa đùa nửa thật: “Chuyện đạo quán Hoàng đế cho phép chưa? Hoàng hậu có yêu cầu gì không? Ai gia có thể giúp nó ít nhiều.”

“Hoàng thượng cảm thấy kỳ quái nên vẫn chưa đồng ý, nhưng nô tỳ đoán Hoàng thượng sẽ không ngăn cản.” Tô Ngâm cười gật đầu, “Còn yêu cầu… nô tỳ không hỏi kỹ, Hoàng hậu nương nương chỉ nói muốn dẫn theo con gái Tống Thị lang, cũng không nói gì khác.”

Bỗng thấy ấn đường Thái hậu khẽ giật: “Con gái Tống Thị lang?”

“Dạ, chính là con gái của Tống Đệ trước kia dâng tấu tố cáo nô tỳ là hồ ly tinh mê hoặc chủ nhân đấy. Cô nương này tính tình không tồi, sau khi tiến cung vẫn luôn ở cạnh Hoàng hậu nương nương.”

Nàng nói rất nhẹ nhàng nhưng sắc mặt Thái hậu lại tái hẳn đi.

Tô Ngâm thấy có điều không đúng nhưng lại không rõ nguyên nhân, ngẩn ra: “Thái hậu?”

“….. Không có gì.” Thái hậu lắc đầu, “Con đi đi. Nói với Hoàng đế, chuyện này ai gia thấy ổn, bảo nó hãy xây đạo quán cho Hoàng hậu, còn về phần có muốn dẫn theo cung nhân không thì tùy Hoàng hậu.”

“Chắc chắn là muốn có cung nhân theo hầu chứ…” Tô Ngâm chần chờ nói.

Thái hậu cười, nhìn nàng nói: “Khó nói, biết đâu nó muốn thanh tu thì sao?”

Biết đâu… Nàng lại thấy ngoài Tống Vi, những kẻ khác đều chướng mắt thì sao?

Thái hậu trộm nghĩ, rất muốn nói cho Tô Ngâm nghe suy đoán của mình nhưng cuối cùng vẫn kiềm lại được.

Sau này Tô Ngâm sẽ là con dâu bà, bà nói cho con dâu tương lai nghe con dâu hiện tại… là bóng, có vẻ kỳ quái.

Nhưng bà cũng thấy chuyện này mới mẻ. Chuyện như thế này, hồi bà mới vào cung có nghe cung nhân nhắc qua, không ngờ lúc sống lại được tận mắt chứng kiến.

Mà thôi, Hoàng hậu dù sao cũng chỉ là một vai phụ. Chuyện này phải trái thế nào bà không lo nghĩ nhiều. Sau này đường ai nấy đi, nào có ai quản được ai?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện