Lướt nhanh qua đường cái, sau đó chen vào đám đông, miệng không ngừng hô to:
"Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ..."
Tiếng kêu như xé nát cổ họng giữa đám đông ầm ĩ chỉ còn là âm thanh nhỏ yếu.
Hai chân cô đã bắt đầu mềm nhũn, nhưng Cơ Hạo Nguyệt vẫn liều mạng chen vào trong, chen mãi cũng đến đường ranh giới, chứng kiến từng người được khiêng lên xe cứu thương mà tim lạnh thấu.
Cô nhanh chóng bắt lấy một anh cảnh sát hỏi xem anh có thấy một cô gái tóc dài người Trung Quốc hay không, giọng nói như than khóc, nhưng người cảnh sát kia chỉ trả lời tạm thời không biết rõ càng khiến cô thêm lo lắng.
Nghĩ đến còn có điện thoại, cô lập tức lấy ra gọi nhưng chẳng có ai nghe, qua hai phút đồng hồ mới được tiếp, là một người ngoại quốc.
Người bên kia nói chủ nhân của điện thoại này đã không còn dấu hiệu của sự sống và khuyên cô hãy nén bi thương.
Lần này toàn bộ thế giới chợt biến thành bóng tối vô tận ào ào sụp đổ.
Cơ Hạo Nguyệt vô lực trượt xuống, tuy cô đang ngồi chồm hổm trên mặt đất lạnh buốt nhưng lại không có cảm giác lạnh, nước mắt tuôn trào, thẫn thờ như một kẻ ngốc.
Tiếng ồn xung quanh càng lúc càng lớn, còi xe cứu hỏa vẫn vang mãi, cảnh sát đến ngày một nhiều và họ đều đang nỗ lực sơ tán giao thông, khuyên nhủ mọi người giữ bình tĩnh tránh gây sự cố.
Mặc kệ tình thế chung quanh biến hóa thế nào, đối với Cơ Hạo Nguyệt mà nói thì đó không phải là thế giới của cô. Ánh mắt cô đờ đẫn, thân thể không ngừng run rẩy.
Người phụ nữ đó ngoài xinh đẹp ra thì lúc nào cũng khi dễ người khác. Cô đã từng rất chán ghét chị ấy, ghét chị cậy mình giàu có mà ra vẻ khó gần, ghét tính tình hời hợt, ghét dáng vẻ xấu xa, ghét bị chị ấy đè không có cơ hội xoay người.
Tính chị ấy rất khó chịu, lại giảo hoạt, luôn chọc cô tức giận.
Sau này cô sẽ không còn nhìn thấy chị nữa, tất cả tựa như một giấc mơ đẹp, đến khi tỉnh mộng vẫn chỉ còn ta với ta lẻ loi
Cơ Hạo Nguyệt không biết mình sống có ý nghĩa gì nữa, dường như tim cô đã mất đi tri giác, cũng chẳng biết nó có còn đập hay không. Mọi thứ đều đến quá vội vàng và đột ngột như vậy.
Cô vẫn chưa nói chuyện đàng hoàng rằng 'em thích chị', thích cùng chị đấu võ mồm, thích ngắm dáng dấp thục nữ khi chị nấu cơm, cảm giác chị như là nhà vậy. Cô thích bộ dạng xấu xa khi chị bày ra tư thế nào đó kỳ quái, cũng chưa từng phàn nàn về điều gì.
Còn có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói, kỳ thật cô rất muốn kết hôn, rất muốn nhìn thấy vẻ đẹp trai khi chị ấy mặc Tây phục, cũng rất muốn trông thấy chị ấy trở thành vợ yêu xinh đẹp.
Con đường tương lai còn rất dài, cô muốn cùng chị đi xem mặt trời mọc, ngắm mặt trời lặn, rồi sau đó nuôi cục cưng lớn lên. Cô chỉ muốn nắm chặt lấy đôi tay ấy đi chung từng bước, mãi cho đến lúc tập tễnh, sau đó quải trượng dạo bước giữa khu rừng nhỏ.
Lần đầu tiên cô cảm thấy ghét đêm Paris đến thế, chán ghét mọi thứ ở nơi này.
Đêm tối vô tận tựa như giấc mộng vĩnh hằng. Cơ Hạo Nguyệt không biết mình nên đi về đâu, cô chỉ biết ngồi đó chờ người kia trở về. Chị ấy đã nói sẽ trở về ngay, nhất định sẽ trở lại. Xưa nay chị chưa từng lừa gạt ai bao giờ, cô luôn dặn lòng phải nghe lời, phải ngoan ngoãn chờ, chị ấy nhất định sẽ trở về.
Tiếng ồn ngày càng nhỏ, người cũng thưa dần, ai cũng muốn về nhà đánh một giấc và xem đó chỉ là một cơn ác mộng.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, bầu trời đêm tối tăm mờ mịt như một dải lụa đen, không có lấy một ngôi sao, ngay cả ánh trăng đáng thương cũng chẳng có.
Xe cảnh sát dần dần thưa bớt, Cơ Hạo Nguyệt đưa mắt nhìn chằm chằm vào tòa cao ốc đã được dập tắt đám cháy, cô cầm chặt điện thoại trong tay, túi đựng quần áo có chút xốc xếch nằm lăn lóc bên cạnh.
"Hạo nguyệt, Tiểu Nguyệt Nguyệt..."
Giọng nói này tựa như mộng ảo, có chút khàn khàn, có chút thút thít.
Cơ Hạo Nguyệt vẫn không có phản ứng vì cô cảm thấy tất cả mọi thứ ở hiện tại đều là mơ, chỉ là giấc mơ thôi. Có người nói đối thoại với người khác trong mơ sẽ rất dễ tỉnh giấc, nhưng cô lại không muốn tỉnh mà chỉ muốn sống mãi trong mơ.
"Cơ Hạo Nguyệt, rốt cuộc em đang ở đâu?"
Giọng nói như phát điên vang lên dong dỏng, ai nấy xung quanh đều quay đầu nhìn lại liền bắt gặp một người phụ nữ tóc dài màu đen mặc áo choàng trắng, trên cổ buộc một chiếc khăn quàng xanh, gương mặt trắng nõn trở nên trắng bệch vì lo lắng. Dù vậy, dung nhan mỹ lệ của cô vẫn không hề giảm bớt nửa phần. Bước chân luống cuống, lại có lo lắng.
Người chung quanh không biết cô đang tìm ai bởi vì đêm nay đã có rất nhiều người không tìm thấy thân nhân.
Đêm Paris này không còn dịu dàng nữa, một đêm tràn đầy bi thương. Đương nhiên chẳng có ai thích điều đó và họ đều ao ước nó chỉ là một giấc mộng, ngày mai tỉnh lại, những người thân thương sẽ ngồi bên cạnh như lúc xưa.
"Cơ Hạo Nguyệt, Cơ Hạo Nguyệt, em trả lời đi, đồ ngốc này, rốt cuộc em đang ở đâu?"
Tiếng nói thê lương tựa như thanh kiếm xuyên phá vào không gian, người nghe muốn lờ đi cũng khó.
Cơ Hạo Nguyệt chậm rãi nghiêng đầu, giọng nói này quá bi thương. Cô biết âm thanh này,