Từng nước cờ mưu mô chồng chéo cùng vài điều trùng hợp đan xen ràng buộc khiến cho tất cả giáp mặt nhau trong đêm mưa tại cầu cảng số năm ở Lâm Loan, tình thế phức tạp như mũi tên đã lên dây cung, vô cùng căng thẳng.
Thực ra Lăng Hà cũng ướt sũng cả người, thoạt nhìn chẳng đẹp đẽ hơn Nghiêm Tiểu Đao mới bò dưới sông lên chút nào.
Dường như cố ý, khi đó Lăng Hà ngồi trên sàn cầu có mái che, nhưng lại vươn nửa thân mình và cặp chân dài ra ngoài đón cuồng phong mưa lạnh.
Tận sâu trong thâm tâm không mấy quảng đại và không chất chứa quá nhiều hơi ấm của y, y cho rằng đây cũng là một kiểu tình nghĩa, tình nghĩa cùng chung hoạn nạn, đón mưa đội gió cùng Nghiêm Tiểu Đao.
Thứ tình nghĩa này y cũng học được từ Tiểu Đao.
Y mường tượng hình ảnh Nghiêm Tiểu Đao chạy như bay trong bóng tối lúc này, dù không nhìn thấy hắn, không chạm được vào hắn, thì cũng không thể ngăn y gói ghém chút dịu dàng và hơi ấm vô cùng nhỏ nhoi trong đáy lòng gửi tới hắn.
Một bóng đen khỏe khoắn linh hoạt rón rén chạy tới phía sau y, “Em nói nè Lăng tổng, anh định dầm mưa cả đêm thật luôn hả? Em vẫn còn một cái dù đấy, anh có cần không?”
Lăng Hà rất bướng bỉnh, “Không cần.”
“Thôi mà Lăng tổng!” Cậu chàng áo đen bóp trán, “Ngài Nghiêm kia chắc cũng lên bờ từ lâu rồi!”
Lăng Hà quay phắt sang lườm cậu tùy tùng: Mắc mớ gì đến Nghiêm Tiểu Đao?
“Anh lừa ai thế anh? Xí ~~~” Chàng vệ sĩ áo đen cố tình dài giọng, ý đồ chế nhạo châm chọc thấy rõ, cái tính thẳng toẹt không biết nể nang này là chân truyền từ Lăng tổng, chẳng trách ai được.
Lăng Hà im lặng không đáp, lặng nhìn ngôi sao sáng nhất, giữa mây đen vần vũ vẫn nổi bật nơi chân trời, đăm đăm nhìn thật lâu không chuyển mắt.
Cậu vệ sĩ áo đen bất đắc dĩ lắc đầu, đi tìm các đồng đội mai phục phía sau, mở đại hội phỉ nhổ và thảo phạt, “Cái đấy người ta gọi là tự làm tự chịu đó! Lúc nãy em đã bảo bọn mình xuống vớt ông họ Nghiêm lên luôn mà các anh không nghe!… Nhỡ bị thương thật hoặc thiếu ô-xy ngạt thở biến thành ngu luôn thì làm sao bây giờ? Sao các anh dám chắc ổng ngoi lên được trong ba phút? Ổng biết bơi thật không? Nhỡ lúc ngã xuống đập đầu bất tỉnh thì làm sao?…”
Lúc này, vài chiếc tàu hàng mười nghìn tấn cập bến Thâm Thủy cách cầu cảng khá xa.
Cột buồm và cột mốc tam giác trên thân tàu mờ ảo giữa không gian nhá nhem sắc chàm, không nhìn rõ, nhưng trong đó có một chiếc tàu cốt thép lớn màu xám, mang ký hiệu “Tập đoàn công nghiệp nặng viễn dương Watanabe”.
Lăng Hà tinh mắt, lập tức chú ý tới nhóm người đang bước xuống cầu thang bên mạn tàu.
Giữa đêm bão táp mà có người vẫn rời khỏi tàu lớn, lên tàu tuần tra nhỏ hướng về phía cầu cảng, lén lút kín đáo kiểu này nhất định có trá!
Nhân viên tuần tra cảng lúc này đều ở trong phòng uống trà đánh bài xem TV, ai rảnh đi rà soát?
Lăng Hà híp đôi mắt phượng như đang ngắm bắn, thấy rõ là ai thì ngả ra sau, khẽ “A” một tiếng, thú vị đây.
Thế này là trùng hợp tình cờ, hay có người tự chui đầu vào lưới?!
Đám người vừa xuất hiện rất đông đảo và hùng dũng, vệ sĩ vây quanh, nhân vật ở giữa rõ ràng đi lại bất tiện, ngồi trên xe lăn suốt dọc đường từ tàu hàng xuống tàu tuần tra, được khiêng đi như khiêng kiệu, hai bên trái phải còn có hai vệ sĩ phụ trách che dù, chẳng phải bịch khoai tây thối từng lên cơn trụy tim ở “Vân Đoan Hào” đây sao? Ông sếp lớn Watanabe này, mấy năm nay tiền tài quyền thế dần dần suy kiệt, các chi nhánh liên tục đóng cửa, tình hình nguy khốn vô cùng, khoai tây thối mọc mầm lên mốc mà vẫn không bỏ được thói phô trương, chỉ hận không thể phái vũ đoàn núi Phú Sĩ nhảy nhót linh đình xa hoa phù phiếm theo đuôi con tàu nhỏ.
“Đúng, chính là cầu cảng số năm! Nhà họ Du tích trữ hàng quý trong kho này.”
“Trước tiên chúng ta chiếm lấy kho hàng, rồi đàm phán với thằng họ Du… Bây giờ nhà nó xong đời, bất cứ lúc nào cũng có thể sập, kể cả nó không muốn nhả thì cũng phải nhả hết ra thôi.”
Watanabe Yozan và thuộc hạ không ngừng tính toán kế sách.
Pháp luật không quản lý nghiêm nên thủ đoạn lén lút kiểu này rất thịnh hành trên bến cảng và đường biển, thậm chí cả trong ngành hải quan cũng không hiếm thấy.
Ai độc chiếm hàng thì sẽ có khả năng cháy nhà hôi của, tức tốc phát tài.
Quy tắc làm ăn thực chất đều do con người quyết định, trên giang hồ, kẻ nào mạnh hơn thì kẻ đó có quyền!
Ông sếp Watanabe này cũng phong thanh nghe được lệnh truy bắt trong giới, đêm nay định giậu đổ bìm leo, mang theo tay chân đi hôi của.
Lão ngồi trên tàu tuần tra cỡ lớn, lúc gần tới cầu cảng thì ngẩng phắt lên, hình như linh cảm thấy kẻ thù?
Chẳng phải kẻ thù kia đó sao, trước mắt Watanabe, nếu lão không nhận lầm người, nếu mắt lão không mù, thì chàng trai buộc tóc đuôi ngựa, ngồi dưới cơn mưa như đang đợi tàu của lão cập bờ kia chính là Lăng công tử!
Khuôn mặt của Lăng Hà thật sự không dễ nhận lầm, tuy lúc này bộ dạng y cũng rất nhếch nhác, lọn tóc tí tách nhỏ nước bên sườn mặt, vố số dòng nước uốn lượn theo xương quai xanh và rãnh ngực, chảy vào trong chiếc áo sơ-mi vải bố nhạt màu.
Lăng Hà cực kỳ ít khoe da thịt, những người sở hữu khuôn mặt tuyệt sắc đều chẳng thèm dùng chiêu này để mê hoặc chúng sinh, nhưng không khí ướt át trên bờ biển lúc này lại khiến thân thể y sáng bừng dưới lớp quần áo, nửa thân trên thấp thoáng ẩn hiện đường cong mê người, lớp vải quần dán sát vào hai bắp đùi.
Watanabe Yozan liếc mắt nhìn ra, chẳng ngờ Lăng công tử cũng giống với lão, cũng đang ngồi trên xe lăn!
Hồn phách lão già lập tức như rồng như cọp chui ra khỏi thể xác sống dở chết dở, lồng ngực lại một lần nữa tràn trề khí phách, chỉ cần nghĩ tới Lăng Hà lúc này cũng xui xẻo bần cùng giống lão, phách lối cách mấy cũng chỉ là thứ rác rưởi vô dụng không đứng dậy nổi, nghĩ thôi đã thấy hả dạ vô cùng.
Watanabe chộp lấy chiếc loa phóng thanh bên cạnh người lái tàu, hô lớn, “Thằng họ Lăng kia, cho mày ba phút để xéo khỏi chỗ này! Tao thương hại mày tí tuổi đã tàn tật, hôm nay không thả cá mập cắn chết mày!”
Dung mạo Lăng Hà dưới cơn mưa lạnh càng thêm tuấn tú, làn da trắng muốt ửng hồng, cười khẩy đáp, “Xem ra lần trước ngài Watanabe chưa chết hẳn nên hôm nay định chết tiếp hả?”
Watanabe âm thầm cảnh giác, “Mày tránh đường, tao không định gây sự với mày!”
Lăng Hà ngửa mặt cười, “Lão heo chó, nhưng tôi thích gây sự với ông đấy.”
Watanabe nghe hết câu này, nổi trận lôi đình suýt thì tắt thở! Quả nhiên bình sinh lão sợ nhất là thằng họ Lăng này, số mệnh xui xẻo vấp phải thằng đại sát tinh.
Nỗi nhục ê chề trên du thuyền không cách nào quên được, lão uất muốn điên, nhưng lại mấy lần bỏ lỡ cơ hội đánh chết Lăng Hà.
Mà e rằng hôm nay cũng chính là cơ hội cuối cùng của sếp Watanabe rồi.
Lão mấp máy môi, lặng lẽ ra lệnh cho thuộc hạ, “Lên bờ! Bắt thằng họ Lăng kia, nó bại liệt ngồi xe lăn không chạy được đâu… Bắt sống nó, tao sẽ bán nó vào nhà chứa ở Yokohama gỡ gạc ít tiền, tiện thể dạy dỗ nó luôn…”
Ban đầu Watanabe chỉ định cướp bóc cầu tài, treo cờ cá sấu đường biển đi hôi của kiếm miếng ăn, nhưng lại vô tình đụng độ Lăng Hà.
Mà ban đầu Lăng Hà cũng chỉ định tung lưới đợi cha con nhà họ Du mắc câu, nhưng lại vô tình chặn đường làm ăn của lão già sắp xuống lỗ nọ.
Quả thật đêm nay Lăng Hà chỉ định mời cha con họ Du đến cục cảnh sát tự thú, đây là kết cục tương đối trọn vẹn mà y cần.
Du Cảnh Liêm đã là cá trong chậu, sớm muộn gì cũng sa lưới, ván cờ này y có đầy đủ ngựa xe pháo tượng, chỉ duy nhất không có chỗ trống cho lão già Watanabe, Watanabe định chơi chiêu công binh qua sông, y còn khinh lão rác rưởi này vô dụng.
Nhưng lão “công binh” già không biết thân biết phận kia, lúc này lại đeo bình ô-xy nghênh ngang qua sông ngay trước mắt y!
Lăng Hà vẫn giữ tư thế ngồi thảnh thơi nhàn nhã, không ngoái lại, chỉ nhẹ nhàng ra lệnh, “Watanabe mang theo không ít thuộc hạ, đành phải ra tay trước vậy.”
Tất nhiên y cũng có vốn liếng trù tính bao năm bên cạnh mình.
Tay chân thân tín của y cũng đang ẩn nấp trong các góc phía sau bến tàu.
Cậu chàng áo đen tự tin ngạo nghễ, “Yên tâm đi sếp Lăng!”
Lăng Hà bị đám người này chế nhạo thành quen, thái độ và giọng điệu vẫn rất bình thản, chỉ không yên lòng nhắc nhở một câu, “Nơi này là bến cảng nội địa, không phải ngoài biên giới,