Anh trai?
Tất cả mọi người đều không hồi thần được, người này là anh trai của Ngụy Nguyên?
Ngụy Nguyên tựa hồ ý thức được thanh âm của mình không được phù hợp, hắn khụ một tiếng, hỏi: "Anh tỉnh từ khi nào.....!Không, thân thể khỏe hơn từ khi nào?"
Người tới rũ mắt, nói: "Tuần trước."
Sắc mặt Ngụy Nguyên đột nhiên thay đổi, hắn tựa như có chút không hiểu làm sao một người thực vật có thể dễ dàng tỉnh lại như vậy, cũng trong nháy mắt suy nghĩ cẩn thận, người trước mắt hoàn toàn không tổn hại gì mà đứng ở trước mặt hắn có nghĩa là gì —— nghĩa là thân phận phú nhị đại của hắn giống như là hoa trong gương, trăng trong nước, không giữ nổi nữa.
Trong nháy mắt hắn ngồi liệt ở trên ghế, cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, trong đầu óc đều toàn là về tiền của hắn, gia thế của hắn, người mẹ chỉ biết nịnh hót của hắn.
Quá nhiều suy nghĩ tràn ngập trong đầu hắn, nhưng có một vấn đề càng làm cho hắn để ý hơn, nếu đối phương đã tỉnh lại sớm như vậy, vì cái gì một chút tin tức hắn cũng không nhận được, chẳng lẽ là một vỏ bọc không rõ ràng, để cho hắn một đòn trí mạng?
Nghĩ đến đây, Ngụy Nguyên không tự giác mà run run rẩy rẩy, hắn lầm bầm hỏi: "Anh tới nơi này làm gì?"
Người nọ không nói gì, ở ngoài cửa lại có một người trợ lý gầy gò đi vào, anh ta đẩy mắt kính một chút, nhẹ giọng nhỏ lời nói:
"Ông chủ của chúng tôi nghe nói về bạn gái mới của ngài, nghĩ rằng về sau đều là người một nhà, liền đến trước xem em dâu."
Nói xong, anh ta hơi hơi mỉm cười với Mao Nguyệt Trân.
Mao Nguyệt Trân tựa hồ không biết việc của Lục gia, cô ta mặt đỏ lừ đứng lên, hơi hơi mỉm cười đối với anh trai của Ngụy Nguyên.
Biết rõ ràng mục đích của người tới không có khả năng đơn giản như vậy, Ngụy Nguyên lại đến cả nửa câu phản bác cũng không nói nên lời được, hắn miễn cưỡng cười, đặc biệt vô lực.
Dường như trợ lý nghĩ đến cái gì, móc từ trong túi ra một cái hộp tinh xảo, sau đó lấy những tấm thẻ màu đen ra phát cho mỗi người:
"Là tôi đã suy xét không chu toàn, quên giới thiệu ông chủ của chúng tôi, ông chủ của chúng tôi họ Viên, tên một chữ Duy, là anh trai của Ngụy tiên sinh, cũng là người nắm giữ công ti Đỉnh Thịnh."
Tô Hữu Điềm tiếp nhận tấm thẻ, một tờ giấy hơi mỏng, lại như mang theo nhiệt độ, nóng đến mức đầu ngón tay cô tê dại, hốc mắt nóng lên.
Cô nhìn trên danh thiếp, hai chữ "Viên Duy", sau một lúc lâu, nước mắt rơi ở bên trên.
Giang Tuệ Văn có chút do dự hỏi: "Không phải là họ....!Lục sao?"
Trợ lý đẩy mắt kính một chút, cười nói: "Viên tổng trước kia là họ Lục, nhưng tuần trước đã sửa lại thành họ mẹ, hiện tại bắt đầu chính thức họ Viên."
Giang Tuệ Văn bừng tỉnh đại ngộ, không khỏi cảm thán kẻ có tiền chính là như vậy.
Họ tên bảo sửa liền sửa.
Họ Viên?
Mắt Ngụy Nguyên sáng ngời, nếu sửa lại họ mà nói, có phải chứng minh việc Lục gia không hề nhìn trúng Viên Duy hay không?
Ngụy Nguyên giống như là được tiêm một liều thuốc tăng lực, sống lưng cũng thẳng lên.
Tô Hữu Điềm vuốt tấm danh thiếp, không khỏi nhìn về phía Viên Duy.
Ngoài dự kiến của cô, tầm mắt của người tới đảo qua cô, lại không có nửa phần dao động.
Trái tim cô như ngừng đập.
Mấy người trong lớp quen kiểu gió chiều nào theo chiều ấy, đã là anh trai của Ngụy Nguyên, thì cũng là anh trai của mọi người, đều mời anh ngồi xuống.
Người ngồi ở ghế chính giữa đã đứng lên nhường vị trí.
Nhưng Viên Duy không ngồi, mà tìm vị trí, tùy ý ngồi xuống.
Anh vừa mới ngồi xuống, Tô Hữu Điềm liền cảm thấy cả người đều đã tê rần.
Thân thể cô cứng đờ, đến cả quay đầu nhìn cũng không dám, chỉ cúi gằm nhìn bát.
Mao Nguyệt Trân thấy Viên Duy ngồi ở bên cạnh Tô Hữu Điềm, không nhanh không chậm mà lau miệng một chút, nhưng rất mau cô ta liền cười nói:
"Anh Viên, anh có điều kiện tốt như vậy, liệu anh có bạn gái hay không?"
Không thể không nói, Mao Nguyệt Trân có thể trèo lên Ngụy Nguyên cũng là có lý do, đương nhiên phải kể đến cái tố chất tâm lý này của cô ta, vừa nhìn mặt đã kêu anh, không có nữ sinh nào có tố chất tâm lý như vậy cả.
(#linh: Bản gốc chỗ này là ca, dịch là anh, nhưng anh không đủ để diễn tả mức độ thân cận của ca, mí bạn nói xem tui có nên để nguyên là ca không?)
Tuy rằng hỏi đến xấu hổ, nhưng tiếng nói vừa dứt, tất cả mọi người đều nhìn về phía Viên Duy, đặc biệt là nữ sinh, tuy rằng không kỳ vọng mình có thể có cơ hội, nhưng một miếng bánh kem lớn phủ vàng được bày ở trước mắt, không muốn cắn một miếng thì không phải là người ngu sao?
Tô Hữu Điềm hung hăng mà nắm chặt tay, cắn răng nghe hô hấp của người bên cạnh.
Sau một lúc lâu, Viên Duy nói:
"Có."
Vang ầm một tiếng, câu nói ngắn ngủi mà khí phách của Viên Duy giống như một cái búa tạ nện vào trong long mấy nữ sinh, sắc mặt của Mao Nguyệt Trân thay đổi, nhưng vẫn cười nói: "Em đã nói mà, anh ưu tú như vậy, sao có thể không có bạn gái được?"
Tô Hữu Điềm cúi đầu, móng tay cô đâm vào lòng bàn tay, lại như là không cảm thấy được đau đớn, không nhúc nhích.
Sự bất mãn của Ngụy Nguyên, sự chú ý của Mao Nguyệt Trân và mọi người đều tập trung ở trên người Viên Duy, không khỏi có người ngứa mồm:
"Viên tổng là ai, mấy cô gái chắc là nhào lên như điên, có lẽ ngài ấy đã chơi đùa không ít minh tinh trên TV rồi."
Những lời này vừa nói ra, máu tám chuyện trong lòng mọi người đều sôi sục lên.
Thái độ hỏi gì đáp nấy của Viên Duy làm cho bọn họ cho rằng cái công tử nhà giàu này thân thiện giống Ngụy Nguyên, thêm vào cảm giác say khiến có mấy người lớn miệng hỏi:
"Viên, Viên tổng, anh có thể nói nói nói bạn gái của anh, là minh tinh nào hay không?"
Các nữ sinh đều lấy di động ra, tựa như đang chuẩn bị tám chuyện với mấy đứa bạn thân.
Nào ngờ Viên Duy lắc lắc đầu, anh nói: "Không phải minh tinh."
Mọi người thất vọng.
Khóe miệng Viên Duy hơi hơi cong lên, nói tiếp:
"Cô ấy không xinh đẹp, rất ngốc."
"Thích đùa giỡn, thích cắn người."
Những người khác sửng sốt, trong nhà cô gái này là có tiền đến mức nào, mới có thể khiến một tổng tài coi trọng?
Tay Tô Hữu Điềm ngừng lại, cô không khỏi hơi hơi quay đầu, nhìn về phía Viên Duy.
Dưới ánh đèn, trong ánh mắt Viên Duy như có ánh sáng chuyển động, anh khẽ mở môi mỏng:
"Nhưng mà, cô ấy rất thiện lương, rất đáng yêu."
Tô Hữu Điềm nghe lời anh nói, tựa như có ý niệm gì đang chậm rãi luồn lách vào trong thâm tâm cô, tay cô hơi hơi cử động, muốn nói chuyện, lại sợ loại ý niệm này chỉ là mơ mộng hão huyền của cô.
Hai chân Viên Duy vắt chéo, khóe miệng như có như không mà cong lên, có ít ý cười làm mặt anh giống như là ngọc, hiện lên chút dịu dàng.
"Tôi và cô ấy có nuôi một con cún, tên Nhúm Lông."
Đoàng!
Tựa như có pháo hoa nổ tung ở trước mắt, hô hấp của Tô Hữu Điềm cứng lại, trong lồng ngực tựa hồ có vô số ngọn gió kéo đến, chúng mang theo vui sướng, mang theo ngạc nhiên mừng rỡ lướt qua mỗi một mạch máu của cô, máu cô chảy xuôi vui sướng, trái tim cô vang lên nhịp trống rung động, cả người cô giống như là một sân khấu cuồng nhiệt, tất cả bộ phận đều đang hoan hô nhảy nhót!
Viên Duy hơi hơi nâng mắt, nói một câu mà khiến khung cảnh trong mắt Tô Hữu Điềm tựa như biến thành một bộ phim câm, cô chỉ có thể nhìn đôi môi đối phương hơi hơi khép mở.
Viên Duy nói:
"Tôi rất yêu cô ấy."
Vừa dứt lời, nhịp trống trong lòng Tô Hữu Điềm dừng lại, giống như có dòng nước nóng chảy qua, lúc này cô không phải kích động, mà là bình tĩnh ngoan ngoãn.
Chính là anh.
Mắt cô, trái tim cô đều đang nói cho cô, cô đã tìm được anh.
Mọi người đều lớn tiếng cười, tựa như không tin được rằng một vị tổng tài bao nhiêu người đẹp vậy mà không cần, lại đi yêu sâu nặng một người bình thường, cũng có người tựa như tin vào loại tình yêu này, mang theo ánh mắt hâm mộ nhìn anh.
Giang Tuệ Văn nói: "Má tôi ơi, cô gái kia là ai mà có thể khiến một vị tổng tài thổ lộ trước mặt mọi người? Hâm mộ chết tôi rồi......"
Tô Hữu Điềm không có đáp lại Giang Tuệ Văn, cô hít sâu một hơi, vừa định vươn tay, lại không ngờ rằng Viên Duy đột nhiên đứng lên.
Mọi người sửng sốt.
Viên Duy ung dung thong thả mà cào lại cúc áo của âu phục, nói: "Tôi còn có việc, đi trước."
Không chỉ Tô Hữu Điềm, tất cả mọi người đều ngơ ra.
Ngụy Nguyên không nói gì, các nam sinh lại không muốn buông tha cho cái miếng bánh dát vàng này, tiến lên kéo áo của anh:
"Viên tổng, Viên tổng, ngài không thể đi......!rượu này còn chưa uống....."
Không đợi bọn họ nói xong, trên cánh tay đã cảm thấy đột nhiên đau xót, bị một lực lớn vặn lại.
Mọi người sửng sốt, vừa nhấc mắt liền nhìn thấy mấy vệ sĩ