Tần Thâm không thích đám bạn kia của cậu, cậu biết.
Đám bạn kia của cậu thích chơi bời, bởi vì gia cảnh giống nhau mới tụ tập cùng nhau.
Tần Thâm làm bạn trai cậu, nhìn vào có chút không phù hợp, những điều này cậu đều biết.
Bạn cậu ghét Tần Thâm nghèo lại vờ thanh cao, còn không mạnh mẽ. Tần Thâm chê bạn bè cậu không nghề ngỗng đàng hoàng, chỉ biết chơi bời.
Hai bên gặp nhau được vài lần, sau đó Thạch Kha cảm thấy muốn cho hai bên hòa hợp quả thực là tự mình chuốc khổ. Vì lẽ đó cậu mới quyết định, so với đám bạn đó, cậu chọn Tần Thâm.
Kết quả là, người đàn ông này đưa cho cậu một cái thẻ ngân hàng, bảo cậu tiêu, đi chơi cùng bạn bè.
Thứ cậu muốn căn bản không phải những thứ này, cậu vì Tần Thâm buông bỏ những gì, Tần Thâm căn bản không biết. Hoặc là kỳ thực hắn biết, chỉ là không quan tâm.
Thạch Kha quăng thẻ ngân hàng xong, liền chạy ra khỏi nhà. Cậu và bạn bè hẹn ở quán bar, bạn thân từ nhỏ đến lớn - Lâm Sâm thay cậu bao hết cả quán, mời ban nhạc cậu thích đến hát mừng sinh nhật cậu.
Nhưng Thạch Kha vốn không có tâm trạng, cậu xốc lại tinh thần nhận một phần lại một phần quà, nghe hát mừng sinh nhật, ăn bánh kem xong là không ngừng uống rượu.
Cậu không dám để cho người khác phát hiện tâm trạng mình không tốt, chỉ có thể cố mạnh mẽ tươi cười, uống đến sắp ngất đi.
Người khác không phát hiện tâm trạng cậu không tốt, bạn thân cậu lại nhìn ra.
Lâm Sâm đặt mông ngồi xuống bên cạnh cậu, đặt tay lên vai cậu: "Sao vậy, ngày vui sao lại mua say?"
Thạch Kha miễn cưỡng liếc nhìn bạn thân mình, lắc đầu một cái. Lâm Sâm nhìn không nổi bộ dáng này của cậu, cau mày hỏi: "Đàn ông của mày đâu, hôm nay mà hắn lại đi đâu rồi?"
Thạch Kha vừa nghe thấy lời ấy, mí mắt liền đỏ, hai tay cậu cầm chặt chai rượu, môi run run, một câu cũng không nói ra được.
Sau đó Lâm Sâm cũng không nhắc chuyện này nữa, lôi Thạch Kha