Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 429


trước sau

Sở trưởng lão đứng như trời trồng, nhìn chăm chăm những chiếc lọ trong tay. Bà ta biết nhát châm này có nghĩa là gì. 

Bà ta ngẩng đầu dậy một cách khó khăn, trừng mặt nhìn Lâm Chính và run rẩy nói: “Thần y Lâm…cậu…quá độc ác…” 

“Người ta ác với tôi mà tôi lại phải nhân từ với họ sao?”, Lâm Chính điềm đạm nói. 

Sở trưởng lão há hốc miệng, định nói gì đó nhưng đúng lúc này máu đen tứa ra từ miệng bà ta. Bà ta đổ rầm ra đất, co giật vài cái rồi bất động. Đám đông xung quanh trợn tròn mắt, sững sờ nhìn cảnh tượng đáng sợ diễn ra trước mặt. 

“Thần y Lâm đã làm gì vậy?” 

“Sở trưởng lão…Sở trưởng lão sao thế?” 

Mọi người bàng hoàng. Dược Vương nhìn ra vấn đề, chỉ trầm giọng: “Nhát châm đó không hề đơn giản! Nó đã khiến cho độc tố trong người Sở trưởng lão phát tác nhanh hơn, không cho bà ta có cơ hội sử dụng thuốc giải. Có thể nói toàn bộ độc tố có trong người Sở trưởng lão đều bị thần y Lâm nhìn thấy". 

Lời nói của ông ta khiến đám đông im bặt…Thần y Lâm còn biết cả chiêu này nữa sao? Đây là Sở trưởng lão của Sùng Tông Giáo đấy. 

Là đại trưởng lão quản lý y tông đó. Vậy mà bị Lâm Chính giải quyết dễ dàng như vậy? Hơn nữa còn bị giải quyết triệt để… 

Quá đáng sợ. Đám đông không khỏi nín thở, nhìn Lâm Chính bằng ánh mắt sợ hãi. 

“Sở…Sở trưởng lão…”, Văn Hải run rẩy lên tiếng. 

Đến cả Sở trưởng lão cũng không làm gì được Lâm Chính thì còn ai chứ? 

Đúng lúc này, Lâm Chính bước tới. 

“Bố…bố…phải làm sao? Hay là bố ra tay, tiêu diệt tên họ Lâm đó! Bố!”, Văn Hải run rẩy, cả người như mất hết sức lực, chạy về phía Văn Mạt Tâm và hét lên. 

Trông gã không khác gì một con chó bị dọa sợ mất hồn. 

“Đồ bạc nhược”, Văn Mạt Tâm tát cho gã một phát. 

Văn Hải ngã lăn ra đất, ôm mặt không nói gì thế nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn sự sợ hãi. Văn Mạt Tâm mặc kệ gã, chỉ lạnh lùng nhìn Lâm Chính và siết chặt nắm đấm. 

“Thần y Lâm, cậu có biết cậu đã làm gì không?” 

Ông ta bước tới. Một luồng khí thế hùng hậu phóng ra. Cả đám quan khách đều bị dọa sợ hết hồn. Dược Vương, Minh Vũ, Kiếm Vương đều tập trung cao độ. 

Bọn họ biết Văn Mạt Tâm đã quyết định ra tay. Vị giáo chủ cuối cùng cũng đã tức giận. Cái chết của Sở trưởng lão đã đánh vào giới hạn của ông ta. 

Ông ta không thể nhịn thêm được nữa. Đám đông vây lại khi Văn Mạt Tâm cất bước đi tới. Lâm Chính không hề dừng lại, anh cũng bước tới. Anh mắt anh lạnh như băng, hừng hực sát khí. 

“Thần y Lâm, cậu hại chết quá nhiều người của Sùng Tông Giáo, thậm chí còn gi3t chết cả Sở trưởng lão, tội ác của cậu đã lên tới đỉnh điểm. Hôm nay tôi sẽ xử lý cậu theo quy tắc của Sùng Tông Giáo!”, Văn Mạt Tâm hừ giọng. 

“Ông có tư cách đó sao?”, Lâm Chính thản nhiên nói. 

“Thử là biết liền! Giết!” 

Văn Mạt Tâm gầm lên, sau đó nhảy bật người lên cao ba mét rồi tung chưởng về phía Lâm Chính. Chưởng đánh của ông ta hừng hực sức mạnh. 

Có vẻ như Văn Mạt Tâm không giỏi về y thuật nhưng về võ đạo thì cực mạnh. Khoảnh khắc ông ta hành động, những người khác của Sùng Tông Giáo cũng lao tới. Giờ này rồi thì Sùng Tông Giáo chẳng còn cần nói đạo nghĩa với Lâm Chính nữa. 

Đến cả Sở trưởng lão mà họ còn không bảo vệ được thì có nghĩa là thần y Lâm đã mạnh hơn họ tưởng tượng rất nhiều. Còn không tiêu diệt anh thì e rằng tình hình sẽ càng tệ. Vì vậy dù có như thế nào thì cứ giết người xong rồi tính. 

Cả đám lao lên. Văn Mạt Tâm dẫn đầu. 

Nhìn chưởng đánh của Văn Mạt Tâm, cộng thêm luồng khí tức kỳ dị thì có thể đoán được sức mạnh của ông ta khủng khiếp tới mức nào. Việc chưởng nát một tảng đá là điều quá dễ dàng. 

Thế nhưng Lâm Chính không hề sợ hãi, anh lật ngược bàn tay đỡ chiêu. 

Rầm!
Hai chưởng đánh va chạm phát ra âm thanh nặng nề. Chỗ Lâm Chính đứng bị lún xuống, tạo thành vết nứt. 

Nhìn chưởng của đối phương có vẻ là khủng khiếp nhưng Lâm Chính vẫn đứng vững. Anh còn đột nhiên xoay tay chộp lấy cổ tay đối phương. Thế nhưng Văn Mạt Tâm đã có sự phòng bị, ông ta phát lực mạnh hơn, đẩy tay Lâm Chính ra, đồng thời cơ thể tiếp đất an toàn, hai chân giậm mạnh vừa tấn công vừa tiến tới. 

Có vẻ như ông ta không định để cho Lâm Chính có thời gian kịp thở. Đám đông cũng bổ nhào tới. Bọn họ biết nắm đấm của mình không thể đối phó được với Lâm Chính nên định khóa chặt cơ thể anh. 

Thế nhưng sức mạnh của Lâm Chính quá lớn. Anh vung tay, đạp chân khiến đám người lao lên bay bật ra. 

Thế nhưng do đối thủ đông quá, hơn nữa còn không ngừng lao lên viện trợ nên Lâm Chính cứ gạt được tên này ra thì đã lại phải đối phó với kẻ tiếp theo ở phía sau. 

“Hừ, liều mạng đến cùng đúng không?”, Văn Mạt Tâm hừ giọng, tay hóa thành đao, bổ về phía đầu của Lâm Chính. 

Ánh mắt Lâm Chính lạnh như băng, anh vung hai cánh tay của một tên đệ tử bị anh khống chế, tạo thành lá chắn đỡ đòn của Văn Mạt Tâm. 

Sau đó anh điều khiển hai cánh tay này tấn công ông ta. Văn Mạt Tâm giật mình, lập tức né tránh. 

Nhưng một giây sau, Lâm Chính đã dùng chân đá thẳng vào Văn Mạt Tâm. Văn Mạt Tâm không kịp xử lý, vội vàng từ thế tấn công chuyển sang thế phòng thủ. Hai tay chắn trước người. 

Rầm. Anh đẩy tên kia ngã về phía Văn Mạt Tâm. Văn Mạt Tâm đạp chân vào tên đệ tử. Khiến hắn lại bay bật lại, rồi ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự. 

“Hả”. 

Đám đông xung quanh sợ hết hồn. Vẫn còn có người lao lên định khóa chặt Lâm Chính nhưng vô ích, Lâm Chính vứt người này về phía Văn Mạt Tâm như ném bóng.Văn Mạt Tâm không đỡ được và bị khóa chặt bởi người của chính mình. 

Ông ta đùng đùng tức giận, gầm lên: “Mau cút!” 

Những người của Sùng Tôn Giáo lồm cồm tránh qua một bên. 

“Một lũ ngốc! để giáo chủ của các người xử lý hắn!”, Văn Mạt Tâm gầm lên và tung ra quyền đấm. 

Quyền đánh của ông ta giống như lốc xoáy đập xuống Lâm Chính. Lâm Chính lấy nhu khắc cương. Thế nhưng, kết quả không nằm ngoài dự đoán… 

Rầm! 

Hai cánh tay của Lâm Chính rung lên, cả người bị đánh bật ra. 

Văn Mặt Tâm với đôi mắt tối sầm được thế tấn công tiếp. Tay ông ta lại hóa thành chưởng với sức mạnh kinh hồn bổ thẳng xuống ngực của Lâm Chính. 

Lâm Chính vội vàng chống trả. Nhưng về sức mạnh và tốc độ thì anh không bằng Văn Mạt Tâm. 

Rầm! Rầm! Rầm… 

Âm thanh nặng nề vang lên liên tiếp. Đám đông chỉ thấy Lâm Chính bị Văn Mạt Tâm tấn công liên tiếp phải lùi lại, thậm chí miệng còn rớm máu… 

Luận về võ công thì rõ ràng là Văn Mạt Tâm mạnh hơn Lâm Chính rất nhiều…

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện