Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 596


trước sau

Dứt lời, cả Lương Vệ Quốc và Lương Phong Nghiêm đều bất ngờ. Không ai ngờ thái độ của Lương Dự lại cứng rắn như thế, thậm chí cả Lương Khánh Tùng cũng vậy. 

“Lương Dự, ý của em là gì?", Lương Phong Nghiêm tức giận, trầm giọng hỏi. 

“Anh Nghiêm, anh đừng vội, để em nói hết đã", Lương Dự cười nhạt: “Lâm Chính mà anh nói tới, em đã từng nghe qua. Em cũng biết cậu ta là người của nhà họ Lâm”. 

“Đúng vậy…”, Lương Phong Nghiêm chần chừ rồi gật đầu. 

“Theo như em biết, cậu ta đã bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi đúng không?", Lương Dự nói tiếp. 

“Đúng vậy”, sắc mặt Lương Phong Nghiêm dần trở nên khó coi. 

“Không chỉ có vậy, cậu ta còn bị ép làm rể nhà họ Tô ở Giang Thành, cả ngày chẳng có việc gì làm, ăn bám vợ. Phải không?”, Lương Dự lại nói. 

Lương Phong Nghiêm há hốc miệng, không nói nên lời. 

Thực ra những chuyện này Lương Dự đều biết cả. Nhưng có vẻ như dù Lâm Chính sống chết thế nào thì cũng là chuyện của cậu ta. Chỉ cần cậu ta sống ổn là được. Ông ta giáo huấn cậu ta cũng chẳng qua là muốn cậu ta biết điều. Thế nhưng gia tộc lại cứ làm quá lên, bắt ông ta tới Giang Thành là sao? 

Lương Vệ Quốc đứng bên cạnh chỉ khẽ chau mày. Ông ta và Lương Hồng Anh đều biết thân phận thật của Lâm Chính. Cũng chính vì vậy mà Lương Vệ Quốc mới chịu đứng ra lên tiếng, nếu không thì nhà họ Lương lại sẽ có một kẻ địch lớn. Đồng thời, ông ta cũng cảm nhận được Lâm Chính không muốn để lộ thân phận của mình nên mới giấu. Ông ta tin, nếu ông ta giấu giúp anh thì chỉ nợ anh một món ân tình, còn nếu ông ta nói ra thi coi như sẽ bị cứt đứt toàn bộ mối quan hệ đối với anh. 

“Cái gì? Vợ nuôi sao? Vậy khác gì là đổ bỏ đi?” 

Lương Nghiêm Phong trầm mặt trong khi Lương Nam Phương phụt cười, chế nhạo. 

“Đúng vậy, một kẻ bỏ đi mà anh còn bắt Nam Phương đi xin lỗi, xin lỗi cả vợ của nó nữa. Anh không sợ chuyện này lan ra ngoài thì sẽ khiến nhà họ Lương mất mặt à?”, Lương Dự nhìn chăm chăm Lương Phong Nghiêm. 

Lời nói giống như một con dao sắc bén đâm vào ngực Lương Phong Nghiêm. Ông ta vội lùi lại, trừng mắt với Lương Dự nhưng không nói nên lời. 

“Ý cậu là gì? Sai thì phải nhận lỗi. Tô Nhu nhà người ta vì bảo vệ Thu Yến mới bị Nam Phương đánh. Nam Phương dám làm thì dám chịu, nhận sai xin lỗi, có gì đâu?”, Lương Vệ Quốc lập tức nói. 

Thế nhưng vừa dứt lời thì Lương Khánh Tùng đã nâng tông lên quãng tám: “Nhưng Nam Phương họ Lương!” 

Giọng nói của ông ta chấn nhiếp cả đám người. Lương Vệ Quốc đanh mắt nhìn Lương Khánh Tùng. 

Lương Khánh Tùng chỉ lạnh lùng nói với ông ta: “Xin lỗi cũng phải xem là trường hợp nào, là ai! Nếu như Lâm Chính, Tô Nhu là người tầm cỡ, thì tiểu bối xin lỗi là điều đương nhiên. Đằng này lại là hai kẻ bỏ đi. Nếu xin lỗi thì có lẽ nhà họ Lương sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ đấy. Em không cần thể diện, nhưng anh thì cần”. 

“Anh hai!” 

“Em đừng nói nhiều nữa”, Lương Khánh Tùng hừ giọng: “Vệ Quốc, hôm nay anh đã nể mặt em lắm rồi, đó là để Thu Yến quay về, còn bắt Nam Phương xin lỗi nữa. Lẽ nào như vậy còn chưa đủ? Em cứ phải làm khó, ép nhà họ Lương cúi đầu với bên ngoài, cúi đầu với thằng bỏ đi của nhà họ Lâm sao? Chuyện này mà truyền ra ngoài thì nhà họ Lâm sẽ nhìn chúng ta bằng con mắt như thế nào đây? Dù anh cả có đứng đây thì anh cũng không đồng ý chuyện này”. 

“Nhưng anh hai…” 

“Đừng nói nữa! Lương Vệ Quốc, nếu em còn không chịu tỉnh ngộ thì bảo Lương Thu Yến cút ra khỏi nhà họ Lương. Nó cũng đừng mong nhận được lời xin
lỗi từ Nam Phương”, Lương Khánh Tùng gầm lên. 

Lần này, ông ta đã nổi giận thực sự. Lương Vệ Quốc tái mặt, nhìn Lương Khánh Tùng bằng vẻ không dám tin. 

Chuyện của Lương Thu Yến đúng ra rất dễ giải quyết. Cứ làm khó qua làm khó lại cũng chẳng được việc gì. Dù sao cũng là người một nhà. Có điều Lâm Chính lại không phải mang họ Lương. 

Lương Khánh Tùng chẳng muốn đôi co với Lương Vệ Quốc nữa, cứ thế vẩy ông tay, bước xuống, rời khỏi đại sảnh. 

“Nam Phương, đi thay bộ quần áo, mang thêm ít hoa quả đi gặp thím Thu Yến đi”. 

Lương Dự cười nhạt, nói với con gái. Ông ta cũng chẳng buồn đoái hoài tới Lương Vệ Quốc và Lương Phong Nghiêm, cứ thế bước ra khỏi đại sảnh. 

“Khốn nạn”. 

Lương Vệ Quốc tức run người. Lương Phong Nghiêm cũng siết chặt nắm đấm. Ông ta hận lắm. 

“Bác ba, giờ phải làm sao?”, Lương Phong Nghiêm hỏi. 

“Xem ra chuyện này không dễ xử lý rồi. Phong Nghiêm, bác ba vô dụng, giúp không nổi rồi”, Lương Vệ Quốc thở dài, tỏ vẻ bất lực. 

“Bác ba đừng nói vậy, bác có thể để Thu Yến quay về đã là cố gắng hết sức rồi. Còn chuyện của Lâm Chính…chúng ta đi gặp bác hai nói sau vậy”, Lương Phong Nghiêm nghiến răng. 

“Ngốc à, cháu còn không hiểu sao? Lương Nam Phương là cháu ruột của bác hai, nó mà cúi đầu thì bác hai cháu đương nhiên bị mất mặt. Bác hai cháu lại là người thích thể diện, sao có thể đồng ý được!” 

“Vậy cháu đi tìm bác cả”. 

“Bác cả chưa chắc đã bận tâm tới những chuyện này”, Lương Vệ Quốc lắc đầu thở dài. 

Lương Phong Nghiêm siết chặt nắm đấm, hai mắt đỏ au: “Lâm Chính là con nuôi của cháu. Tôi Nhu là vợ nó. Bọn họ vì bảo vệ vợ cháu mới phải chịu uất ức. Nếu như không thể lấy lại công bằng cho họ thì thật không biết ăn nói thế nào", nói xong, Lương Phong Nghiêm chạy thẳng ra ngoài. 

“Phong Nghiêm! Phong Nghiêm!" 

Lương Vệ Quốc vội vàng đuổi theo nhưng không kịp. Nhìn theo bóng lưng của ông ta, Lương Vệ Quốc thở dài. 

Lương Vệ Quốc cảm thấy bất lực, đành lết cơ thể mệt mỏi của mình về khu vực đã sắp xếp tạm thời cho Lâm Chính, Lương Thu Yến và Tô Nhu. 

Lúc này, Lâm Chính vẫn còn đang uống trà đợi tin tức. Lương Sinh đứng bên cạnh với vẻ thấp thỏm. Lương Hồng Anh cũng đang chăm sóc cho Tô Nhu và Lương Thu Yến. 

Cạch. Cánh cửa được đẩy ra. 

“Ông nội”, Lương Sinh vội vàng đứng dậy. 

“Ông Lương, kết quả thế nào rồi”, Lâm Chính đặt chén trà xuống, thản nhiên nói. 

“Chuyện của mẹ nuôi cậu không sao nữa rồi”, Lương Vệ Quốc mỉm cười. “Gia tộc đã chuẩn bị đón nó về rồi. Sau này sẽ lại là người nhà họ Lương. Còn Nam Phương cũng sắp tới xin lỗi rồi đây”. 

“Thật sao? Vậy tốt quá rồi ạ”, Lương Sinh vui lắm. 

Lâm Chính cũng thở phào, gật đầu. Một lúc sau, anh đột nhiên ý thức được điều gì đó bèn hỏi: “Vậy tôi và Tô Nhu thì sao?” 

Thế nhưng lúc này Lương Vệ Quốc chỉ im lặng. 

Lâm Chính thấy vậy lập tức chau mày. Thế nhưng anh chỉ thản nhiên nói: “Xem ra nhà họ Lương…không coi Lâm Chính tôi ra gì rồi…”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện