“Mã Hải?”.
Phùng Gia Thiên hơi ngẩn ra, sau đó cười nhạt: “Lâm Chính, cậu không thấy trò đùa này rất nhạt nhẽo sao? Chủ tịch Mã là người thế nào? Cậu lại là người như thế nào? Loại người như cậu, người khác còn không nhìn thẳng một lần chứ mà xin lỗi cậu? Nằm mơ đi, người khác chỉ cần động đầu ngón tay là có thể bóp chết một kẻ vô dụng như cậu!”.
Mặc dù những người khác không quen biết Mã Hải, nhưng ông ta là người nổi tiếng ở Giang Thành, ai cũng từng nghe qua.
“A Quảng, có phải rể của chú có vấn đề ở chỗ này không?”, Phùng Tuần chỉ vào đầu mình.
Tô Quảng cực kỳ xấu hổ, không biết nên nói gì.
Trương Tinh Vũ âm thầm trừng mắt nhìn Lâm Chính.
Mặc dù bà ta biết chuyện ở khách sạn tối hôm đó, nhưng bà ta càng hiểu rõ người ở đẳng cấp như Mã Hải sẽ không quá xem trọng tiền bạc.
Dự án khu Thanh Sơn bỏ dở, nhưng nhà họ Mã cũng không đến nỗi thất bại không gượng dậy nổi.
Vì dự án này mà khiến một người như Mã Hải hạ mặt mũi đến xin lỗi Lâm Chính? Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm!
“Lâm Chính, cậu xuống phòng bếp giúp đỡ Nhu đi”, Trương Tinh Vũ tức giận nói.
“Mẹ…”.
“Mau đi!”, Trương Tinh Vũ nghiêm túc quát lên.
Lâm Chính thở dài lắc đầu, đứng dậy đi tới phòng bếp.
Anh nhìn ra được, hôm nay tâm trạng của Trương Tinh Vũ rất xấu.
Nhưng đúng lúc đó…
Đing đoong!
Tiếng chuông cửa vang lên.
Mấy người lập tức sửng sốt.
“Đến thật rồi sao?”, Tiếu Xuân Nam và Phùng Tuần đưa mắt nhìn nhau.
“Làm gì có? Chắc chắn là bạn bè gì đó của thằng nhóc này!”, Phùng Gia Thiên khẽ cười nói.
Tô Quảng đứng dậy đi tới hành lang.
Két.
Cửa mở ra.
“Ông là…”, giọng nói nghi ngờ của Tô Quảng vang lên.
“Xin chào, tôi là Mã Hải, xin hỏi cậu Lâm có đây không?”, một giọng nói truyền tới.
Giọng nói này… có chút quen tai.
Phùng Tuần sửng sốt.
Tiếu Xuân Nam cười thành tiếng: “Ô, còn diễn nữa cơ à? Thú vị đấy! Lâm Chính, cậu mời diễn viên ở đâu tới vậy?”.
“A Quảng, bạn bè của Lâm Chính thì đừng để ý nữa, bảo bọn họ cút về nơi mình đến đi! Thật chẳng ra gì, không thấy trong nhà đang có khách sao? Còn dẫn mấy người chẳng ra gì đó đến nhà, đúng là không hiểu chuyện”, Phùng Tuần lạnh giọng nói.
Tô Quảng cực kỳ xấu hổ.
Mà người bên ngoài cũng sa sầm mặt.
Ông ta nén lửa giận hỏi lại một câu: “Xin hỏi cậu Lâm có ở đây không?”.
“Tôi đang ở phòng bếp.
Mã Hải à? Ông vào đây đi”, Lâm Chính ló đầu ra khỏi phòng bếp, hét lên một câu.
“Lâm Chính, cậu không nghe thấy tôi nói sao? Bảo đám bạn chẳng ra gì của cậu cút đi!”, Phùng Tuần tức giận quát lên.
Mã Hải nghe vậy lập tức hiểu ra, người này không hợp với Lâm Chính, ông ta tức khắc nổi giận đi vào phòng khách, lạnh lùng quát: “Họ Mã tôi thật sự rất muốn biết, rốt cuộc cả Giang Thành này có vị Phật nào dám nói tôi không ra gì!”.
Khi ông ta đi vào phòng khách, Phùng Gia Thiên ngồi trên sofa suýt chút nữa bị dọa mất hồn.
“Chủ, Chủ, Chủ… Chủ tịch Mã?”, Phùng Gia Thiên lắp bắp hét lên.
“Giám đốc Phùng? Sao cậu lại ở đây?”, Mã