Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Cho Tình Yêu Một Cơ Hội Cuối Cùng


trước sau

Chờ đến một tháng sau khi Bí thư Từ trở lại, sợ rằng khoản tiền kia đã bị vợ hắn cho vay lãi suất cao hoặc là gửi ra nước ngoài cho con mất rồi, đến lúc đó, Bí thư Từ tất nhiên sẽ không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là cùng hắn ở trên chiếc thuyền này.

Đúng lúc hắn đang mải nghĩ viển vông, cửa phòng làm việc liền bị người đẩy ra, phó bí thư Trần hoảng hốt, lật đật xông vào, vừa nói vừa thở hổn hển: "Thị trưởng Đặng, không xong rồi, Bí thư Từ đã xuống máy bay, ngay tức khắc liền đến phòng làm việc thị ủy..."

Trong nháy mắt, điếu thuốc trong tay Đặng Quang Duệ liền rơi xuống, ngay lập tức hắn như bị tê liệt ở trên ghế sa lon, trợn mắt há hốc mồm, trong miệng lẩm bẩm liên tục mấy tiếng; "Xong rồi, xong rồi..."

Nửa tháng sau, Thị trưởng Đặng bị khai trừ tư cách đảng viên và bãi nhiệm chức danh thị trưởng. Tin tức hắn bị song quy liền lặng lẽ truyền khắp toàn thành phố. Ngay sau đó, những chuyện hắn trắng trợn thu nhận hối lộ và đi hối lộ những lãnh đạo khác, cũng bị người viết thư nặc danh tố giác, tiếp theo bộ phận Pháp vụ của Thân thị cũng gửi đơn tố cáo tội trạng mà hắn cùng Lâm Thiến đã làm trong thời gian qua, càng làm tăng thêm cáo trạng của cặp đôi này trên tòa án...

Tình hình của hắn bây giờ chẳng những là thân bại danh liệt, mà còn bị kiếp sống lao ngục khá dài. Còn Lâm Thiến bởi vì thái độ nhận thức khá tốt, đã chủ động tố giác lập công, hơn nữa còn giao ra toàn bộ số tiền nhận hối lộ, đồng thời cũng đã nộp một khoản tiền phạt rất lớn, cho nên chỉ bị xử án tù một năm, một năm chấp hành quản chế.

Khi Thân Tống Hạo lái xe đến công ty, đã thấy Kỳ Chấn và A Dương mặt mày thật hưng phấn đang chờ anh ở lầu dưới công ty. Thân Tống Hạo xuống xe vừa nhìn thấy mấy người bạn, anh không giấu được vẻ mặt tươi cười, không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm, anh giang rộng hai cánh tay, cả ba người cùng ôm nhau thật chặt.

Kỳ Chấn đập mạnh một cái vai anh, cười nhạo báng: "Tên tiểu tử này, đừng có ôm tôi chặt như vậy, bà xã tôi mà thấy sẽ ghen đấy!"

Thân Tống Hạo tâm tình đang vui vẻ, liền cong môi cười một tiếng, cố ý trêu chọc Kỳ Chấn: "Nói thật, mỗi người đàn ông trong lòng đều có một tòa núi Brokeback, mà tớ, trong lòng có tới ba tòa kia."

(bộ phim “Chuyện tình núi Brokeback” của đạo diễn Lý An, kể về chuyện tình yêu đồng tính của hai chàng chăn cừu ở miền Tây nước Mỹ. Bộ phim đoạt giải Osca năm 2006)

"Tớ thèm vào!" Trần Nhị không chịu nổi, nện một quyền vào đầu vai Thân Tống Hạo: "Tiểu tử này, cậu trở nên biến thái từ bao giờ như vậy hả? Chị dâu mà biết được còn không mắng chết cậu mới lạ!"

"Chị dâu cậu chưa bao giờ ghen với nam giới, nhưng nếu có nổi ghen thì quả thật đã chọc đúng điểm yếu của tớ!" Thân Tống Hạo cố làm vẻ thần bí hề hề mở miệng, nhưng không ngờ bên tai chợt vang lên một giọng nói: "A, Thân Tống Hạo, anh dám vụng trộm nói xấu em !"

Thân Tống Hạo vẻ mặt chuyển kinh hãi, ngay lập tức nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Hoan Nhan đang giả vờ nổi giận, anh cũng giả vờ làm ra bộ mặt hết sức đau khổ liên tiếp thở dài; "Bà xã, anh sai rồi, đã sai thật rồi."

"Sai ở chỗ nào?" Hoan Nhan chống nạnh, nhướng mày hầm hừ hỏi, giống hệt một sư tử Hà Đông .

Kỳ Chấn và Trần Nhị mấy người nhìn vậy, không nhịn được bật cười ha hả, cũng ý vị nhìn nhau cười rồi rời đi, Thân Tống Hạo vừa nhìn thấy không có người nào bên cạnh, liền xấu xa dang cánh tay ôm Hoan Nhan vào lòng, cúi đầu định hôn lên môi cô, Hoan Nhan cũng lập tức đè vào bờ vai của anh, cô cầm cổ áo sơ mi của anh kéo ra một chút, liền lộ ra rõ ràng một vết hôn.

"Đây là cái gì?" Hoan Nhan liền cảm thấy trong đầu đột nhiên nổi lên một cơn choáng váng, thiếu chút nữa liền đứng không được.

"Còn có thể là cái gì nữa? Là ai đêm ngày hôm trước giống như sói như hổ vậy nhỉ?" Anh cười, cầm lấy tay của cô ranh mãnh mở miệng.

Hoan Nhan hơi nhíu mày, nếu như cô nhớ không lầm, thì đêm ngày hôm trước cô không hề hôn vào cổ của anh, từ trước đến nay cô luôn rụt rè, làm sao có thể nút anh đến mức độ để lại vết hôn lớn như vậy?

"Thật đúng như vậy sao?" Hoan Nhan nói nhẹ nhàng, lại cảm thấy huyệt Thái Dương một hồi đập thình thịch, nổi lên cảm giác bất an không nói ra được.

"Em thật ngốc, tự mình làm ra mà vẫn không chịu thừa nhận!" Thân Tống Hạo đưa tay ôm cô, bóp nhẹ vào chóp mũi của nàng: "Vì sao em lại chạy tới công ty vậy?"

"Tối hôm qua không thấy anh về, hôm nay liền tới công ty tìm người, không thể sao?" Cô cười, mặt mày tươi như hoa, khiến Thân Tống Hạo nhìn mà lòng tràn ngập vui sướng.

"Bà xã nghĩ đến anh như vậy, anh thật là vui ." Anh cười, hàng mi dài cong cong lẫn gương mặt tuấn tú của anh đã in sâu vào trong tâm khảm của cô không thể nào quên được

"Mình cùng đi đón Noãn Noãn nhé." Hoan Nhan tựa vào trong ngực của anh, nhẹ nhàng thì thầm, cô đã mấy ngày không thấy con gái, không biết con bé vẫn mập hay là gầy đi rồi, nó có cao hơn không.

"Được, " anh vừa đáp ứng, vừa ôm cô đi về xe ô tô. Hoan Nhan chẳng biết tại sao, vừa liếc nhìn vết hôn trên cổ của anh lại cảm thấy một trận một trận chướng mắt, nhìn vẻ mặt nghiêng của anh, trong lòng Hoan Nhan thầm nói “A Hạo, anh không phải đã nói, hai chúng ta cần thẳng thắn đối với nhau sao, đừng bao giờ được phép lừa gạt giấu giếm lẫn nhau nữa sao? Nhưng mà giờ đây tất cả những cái ấy có thể được coi là gì đây?”

Cô muốn hỏi anh thêm nữa, nhưng lại không biết nên nói như thế nào, nhìn anh thản nhiên, không có chút nào giấu giếm,
cô lại cảm giác suy nghĩ của mình hẹp hòi quá mức, có lẽ, có lẽ lúc tình cảm thăng hoa cao độ, cô thật đã làm cái gì chính bản thân cũng không nhớ rõ nữa.

Khi tới trường học của Noãn Noãn cô mới biết, Thích Dung Dung đã đến trường học trước cô, đón Noãn Noãn đưa về nhà mất rồi. Trong lòng Hoan Nhan nổi lên cảm giác mất mát, Thân Tống Hạo nhìn thấy cô không vui, liền tự động quay xe lại đưa cô trở về nhà.

Lúc xe ngừng lại, Thân Tống Hạo mắt thoáng nhìn thấy một cô gái từ phòng khách vội vã đi ra, chui vào bên trong một chiếc xe con, anh cũng không để ý, kéo Hoan Nhan đi vào phòng khách, chỉ thấy Thích Dung Dung ngồi ở trên ghế sa lon uống trà, bên cạnh còn có nửa ly trà, bốc hơi nóng nghi ngút.

Cô gái kia xem ra là vừa tới một lát, nhưng tại sao vừa nhìn thấy bọn họ trở lại, liền gấp gáp rời đi như vậy?

Trong lòng Hoan Nhan thoáng qua một chút nghi kỵ khác thường, nàng liếc mắt nhìn Thân Tống Hạo, lại nhìn Thích Dung Dung một chút: "Mẹ, trong nhà có khách sao?"

"Ừ, là con gái một gia đình quen biết đến thăm mẹ ." Thích Dung Dung thanh âm dịu dàng, cũng không hung ác hay lạnh nhạt giống như lần trước như, Hoan Nhan hơi thở phào một cái, kéo Thân Tống Hạo ngồi xuống: "Là chỗ quen biết sao, chúng con mới vừa rồi cũng nhìn cô ấy đi rất vội vàng, nên chưa kịp chào hỏi."

"Con bé tạm thời có chút việc, còn có nhiều cơ hội để chào hỏi, không cần vội." Thích Dung Dung cười một cái: "Các con lên thăm Noãn Noãn đi, con bé đang chơi đồ chơi ở trên lầu ấy. Chỉ là các con chớ mang Noãn Noãn đi nhé, mẹ và cha con ngày ngày rất buồn chán, có một cháu gái ở bên để chăm sóc cũng thật tốt."

Bà vừa nói vừa đứng lên cầm ví da chuẩn bị đi ra ngoài, lúc đi tới cửa phòng khách, bà lại quay mặt sang nhìn Thân Tống Hạo và Hoan Nhan một chút: "Lần trước mẹ đã cùng các con nói chuyện, các con đừng có quên đấy."

"Con biết, mẹ à." Sắc mặt Hoan Nhan lập tức tái đi, nói lắp bắp, cô nhớ đã nói sau khi Thân thị đã qua cơn nguy cấp, cô sẽ gặp Thích Dung Dung nói chuyện rõ ràng.

Thân Tống Hạo cũng nhíu mày, anh nên nói thế nào với Nhan Nhan đây, nên nói với Thích Dung Dung như thế nào về chuyện Nhan Nhan có thể cả đời cũng không thể sinh con được nữa?

Dù sao trong lòng anh vẫn còn ôm một chút hy vọng, bác sĩ cũng không hề khẳng định kết quả, như vậy nhất định vẫn còn có cơ hội.

Đi lên lầu cùng Noãn Noãn chơi hồi lâu, Hoan Nhan cũng không dám nói với Thân Tống Hạo chuyện Thích Dung Dung không để cho cô mang con gái cùng với cô rời đi, nhìn con gái dáng điệu vui vẻ vui vẻ, Hoan Nhan cũng thấy yên lòng, chỉ cần Thích Dung Dung đối với con bé thật tốt, cô cũng sẽ an tâm.

Trở về nhà của mình, ăn xong bữa ăn tối, hai người vùi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Thân Tống Hạo uể oải thay đổi qua lại chương trình, Hoan Nhan đang nằm ở trong ngực của anh lòng đầy suy tư. Cô đã xem bệnh án, bác sĩ cũng không khẳng định cô không thể sinh con nữa, chẳng qua là tỷ lệ vô sinh tương đối cao, nói như vậy, cô vẫn còn có cơ hội.

Nếu như cô có thể mang thai, sinh thêm cho A Hạo một đứa bé, Thích Dung Dung nhất định sẽ không nói thêm được điều gì, mặc dù cô biết anh không thèm để ý cô có thể sinh con trai hay không, nhưng nếu mẹ chồng bất mãn với cô, gia đình không yên, còn anh bị kẹp ở giữa hai bên, người bị khinh bỉ chính là A Hạo, thì trong lòng cô sẽ có cảm giác gì đây?

"A Hạo... Chúng ta trở về phòng ngủ đi." Hoan Nhan trong lòng tính toán một chút liền hạ quyết định, vừa vặn mấy ngày nay cô đang trong thời kỳ không an toàn.

"Em buồn ngủ sao?" Anh ôm cô, cúi đầu hôn lên môi của cô.

"Không phải vậy, em thấy tối nay... tối nay khí trời thật tốt, chúng ta là không nên lãng phí bầu không khí tuyệt vời này?" Cô cố gắng điều chỉnh lời nói của mình thật khéo léo, nhưng vẫn thấy đỏ mặt.

Cả một đêm, hết sức triền miên, buổi sáng sớm khi...tỉnh lại, mở mắt ra cô có thể thấy gương mặt anh thật rõ ràng, tựa hồ có thể đếm được anh có bao nhiêu lông mi, tựa hồ có thể nhìn thấy rõ ràng làn da bóng loáng của anh, trên da gần như không thấy được một cái lỗ chân lông, cô nhẹ nhàng vuốt ve anh, đột nhiên cảm giác thấy thời khắc yên ắng này của buổi sáng như thế này thật khó mà có được.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện