Chiếc xe đen bắt cóc Diệp Bạch Dung cứ như một mũi tên lao vun vút.
Chúng đi về phía ngoại thành, rẽ vào con đường hướng ra mặt biển.
Một bên là núi bên kia là biển.
Chỉ cần một chút sai lệch thôi cũng đủ mất mạng.
Hạ Như Yên run run liếc nhìn kĩ mấy tên trong chiếc xe phía trước, miệng há hốc: “là Hứa Hạo Nguyên…sao lại là anh ta chứ?”
Hai mắt tròn xoe, lòng đầy lo lắng, tay chân bắt đầu run lên cầm cập.
Hạ Như Yên đang tiến thoái lưỡng nan.
Cô không thể để mặc Diệp Bạch Dung một mình như thế kia được.
Nhưng nếu tiếp tục bám theo lỡ như bị hắn phát hiện ra thì chắc chắn cô cũng không thể dễ dàng mà rời khỏi nơi này được.
Nói không chừng người chúng muốn bắt là cô, chỉ là mấy tên đàn em của hắn lại bắt nhầm Bạch Dung mà thôi!
Chiếc xe đen phía trước dừng lại trước căn chòi nhỏ, tạm bợ, dựng dưới chân núi, mặt hướng ra biển.
Hạ Như Yên vội vàng nói: “bác tài mau dừng lại đi.”
Như Yên rón rén bước xuống khỏi chiếc taxi, cô nép mình vào một gốc cây lớn gần căn chòi.
Ánh mắt nhìn về phía đám người kia xem thử chúng muốn làm gì.
Hứa Hạo Nguyên đá gót vào tên đàn em bên cạnh: “có chút chuyện nhỏ vậy mà bọn mày làm cũng không xong.
Người tao muốn bắt là Hạ Như Yên kia mà? Bọn mày bắt cô ta về đây thì có tác dụng gì hả? Đồ đần…”
Tên kia bị đá cho đau điếng nhưng vẫn cố nén mà nói: “vậy chắc cô gái đi cùng cô ta mới là Hạ Như Yên.
Cho nên cô gái này cũng không phải không có tác dụng.
Chúng tôi bắt cô ta ngay trước mặt Hạ Như Yên thì chắc chắn cô ta sẽ báo với Châu Gia Việt.
Đại ca yên tâm chúng sẽ đến nhanh thôi!”
Một chiếc xe khác lao nhanh qua trước tầm mắt Hạ Như Yên.
Lần lượt mấy kẻ hung tợn bước xuống, kéo theo phía sau là một cô gái.
Hạ Như Yên hoảng hốt, hai mắt trợn tròn, tay cô bưng lấy miệng để tránh chúng nghe thấy tiếng: “là Phiên Như sao? Tên Hứa Hạo Nguyên này rốt cuộc hắn muốn làm gì?”
Tất cả chúng có đến bảy người, ba cô gái chân yếu tay mềm bây giờ có cánh cũng không thể nào thoát ra nổi.
Mặt mày chúng hung tợn, tay chân chắc khoẻ, cơ bắp săn chắc.
Lưu Phiên Như cố vùng vẫy: “thả tôi ra…các anh muốn làm gì?”
Ánh mắt Hứa Hạo Nguyên đầy thù hận, chân hắn bước tới, tay nâng nhẹ vùng cằm của Phiên Như.
Lời nói hắn đầy đay nghiến: “cô muốn trách thì trách anh em nhà họ Châu…là bọn chúng chơi xấu tôi trước.”
Lưu Phiên Như quát thẳng mặt hắn ta: “anh đừng nói sằng bậy.
Nhà họ Châu trước nay vẫn vang danh lỗi lạc.
Chứ không phải kiểu tiểu nhân bất chấp như anh.”
Hứa Hạo Nguyên cười, nụ cười nham hiểm: “hứ…hứ…tưởng cô quan trọng như nào đối với Châu Gia Kiệt chứ! Hoá ra cô cũng chỉ là một kẻ ngốc bên cạnh anh ta.”
Lưy Phiên Như có chút ngờ ngợ nên hỏi lại: “rốt cuộc ý anh là gì?”
Hứa Hạo Nguyên lấy bàn tay hắn vuốt ve nhẹ lên bờ má mềm mại, trắng nõn của Phiên Như nhưng bị cô né tránh: “bàn tay dơ bẩn của anh đừng chạm vào tôi.”
Hứa Hạo Nguyên gật đầu, môi hắn cười nhạt hắn nói: “xem ra đúng là cô không biết điều gì thật rồi.
Tôi cũng không ngại mà nói cho cô biết một ít thông tin.
Cô nghĩ dự án đồng hồ tình yêu của Châu Gia Việt lần trước là do ai lấy? Tôi sao? Sao tôi có thể nào đến gần bản kế hoạch của Châu Gia Việt được.
Bởi vì người mà anh ta trước nay vẫn đề phòng nhất chính là tôi.
Cô nghĩ xem sao bản kế hoạch có thể bị lấy đi mà không để lại một chút dấu vết nào chứ! Chỉ có thể là…người ở ngay bên cạnh mà thôi!”
Lưu Phiên Như nghe đến đây đã hiểu được phần nào, khoé mi cô cay